TM – Vụ án 1 – 05

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 5

Tống Hi Thành kinh ngạc:“Hắn chỉ ở lại B thị một ngày? Bất quá điều này cũng nói lên có hai khả năng, một là hắn dẫn người tới B thị rồi giết chết hoặc hai là hắn đem thi thể người chết đến B thị thả trôi sông.”

Lã Thận Ngôn suy nghĩ:“Không bằng chúng ta đi điều tra xem Triệu Suất có phương tiện vận chuyển công cụ hay không? Hoặc xe riêng gì đó?”

Tống Hi Thành gật đầu:“Đúng vậy, sau đó đến Phòng giám sát và điều khiển đường cao tốc xem lại băng ghi hình, không chừng có bằng chứng. Hơn nữa, nếu hắn đem thi thể vận chuyển đến B thị, trên xe có lẽ sẽ để lại vết máu.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 04

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 4

Sau khi có kết quả ở phòng pháp y thì buổi chiều cùng ngày, Tề Ninh dẫn theo Tống Hi Thành, Lã Thận Ngôn, Bành Cương và Hà Mộ khởi hành đi đến H thị, năm người đàn ông chen chúc trên một chiếc xe cảnh sát.

Tống Hi Thành sầu mi khổ kiểm lái xe: “Tại sao chúng ta không ngồi tàu siêu tốc? Lái xe đích đến thì xa, lại hao phí thể lực cảnh viên…”

Thoải mái làm ổ trên ghế lái phụ, Tề Ninh nghiêm trang: “Tàu siêu tốc rất đắt, tớ làm tổ trưởng, có trách nhiệm tiết kiệm cho tổng cục.”

Tống Hi Thành cười nhạt: “Tính cả tiền đổ xăng với phí qua cầu, tớ không biết là lái xe sẽ giảm đi được bao nhiêu chi phí, nói trắng ra là, tớ thấy cậu chính là muốn bóc lột sức lao động!”

Tề Ninh lật xem ảnh chụp hiện trường, đối với oán giận của Tống Hi Thành có tai như điếc: “Hung thủ này rất cẩn thận, nếu không phải tội phạm, tớ sẽ tán thưởng trình độ giáo dục cùng tố chất tâm lý của hắn.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 03

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 3

Nửa đêm lúc 4 giờ, Tống Hi Thành trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh mở mắt ra thì thấy không biết từ khi nào có người bắt ghế ngồi bên cạnh giường mình. Không khỏi hoảng sợ, nhảy dựng lên rút cây súng từ dưới gối ra.

“Là tớ.”

Tống Hi Thành mới thả lỏng tâm, trả súng về chỗ cũ, mở đèn bàn xem, quả nhiên là Tề Ninh.

Hắn là người rất xem trọng bề ngoài, nhưng bây giờ áo ngủ tùy ý mở rộng, nút cũng không thèm cài, sắc mặt trắng bệch, tóc rối bù, lúc nhìn phớt qua còn tưởng rằng là kẻ lang thang nào lưu lạc đầu đường xó chợ.

Tống Hi Thành tức giận:“Hơn nửa đêm không ngủ được lại không nói tiếng nào ngồi ở đây, cậu có tật hay là có bệnh?”

Có lẽ là do ngủ không ngon, ánh mắt Tề Ninh có điểm dại ra: “Vừa rồi nhận được báo cáo kiểm tra thi thể, Lưu chủ nhiệm thực hiện suốt đêm.”

Tống Hi Thành nhíu mày: “Có tình huống mới sao?” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 02

Thiên Môn – Trầm Giang

☆, Chương 2

Tống Hi Thành khổ sở khởi động xe: “Tại sao cậu rõ ràng cũng có giấy phép lái xe, mà lần cũng là tớ lái?”

Tề Ninh nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng gợi lên một độ cong đáng ghét: “Cậu có biết cái gì gọi là sức lao động giá rẻ không?”

Tống Hi Thành tức tối dẫm ga, chiếc Jeep cảnh dụng* phát cuồng xông ra ngoài: “Nhìn biểu tình khiếm khuyết của cậu, không nói tớ cũng biết, cậu chính thiếu gia địa chủ ác bá, tớ chính là…”

*xe thường dùng của cảnh sát

Tề Ninh cắt lời cậu: “Cậu chính là tiểu bạch kiểm bị ác bá bắt đi, được rồi chứ?”

Tống Hi Thành nghẹt thở, chuyên tâm lái xe.

Vào giữa hè, ngồi trong xe hưởng điều hòa nhìn dòng người bên ngoài đi dưới ánh nắng mặt trời chói chang quả thật rất có khoái cảm, mặc dù trời đang rất nóng mà phải vội vàng đến hiện trường vứt xác cũng không phải chuyện gì đáng khoe khang… Đang lúc đi lạc vào cõi thần tiên, Tề Ninh mở miệng: “Là dạng thâm cừu đại hận gì mà khiến một người giết chết một thai phụ sắp sinh?” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 01

Thiên Môn – Trầm Giang

☆, Chương 1

Sau giờ trưa, sân thể dục bị nắng nóng mùa hè thiêu đốt, dường như ngay cả không khí cũng ngưng động, cả thế giới yên lặng một cách quỷ dị, lại có tiếng xào xạc mơ hồ.

Có một người trẻ tuổi nằm dưới bóng cây, trên mặt đắp cuốn sách “Hình sự điều tra học”, dường như đang ngủ. Gió mềm mại nhẹ lay lọn tóc góc áo y, giống như nhịn không được muốn quấy rối giấc ngủ ấy.

Đột nhiên trên người y xuất hiện một bóng người, chủ nhân của cái bóng rất thô bạo đạp y một cước.

“Tiết thể dục sắp kết thúc, cậu còn ngủ?”

Quyển sách trượt xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú thon gầy của nam sinh, hắn nhíu mày, rất không kiên nhẫn nói: “Tống Hi Thành, cậu rảnh lắm sao?”

——————————- Tiếp tục đọc

VD vs VP – Phiên Ngoại (2) – (END)

VD vs VP

Hạ

Phong Tranh được làm chủ dịch của một bộ kịch, cùng Loạn Thế Lưu Tinh hợp tác. Khi ấy Loạn Thế Lưu Tinh rất nổi, hắn thành danh CP với Hiên Phi, Tinh Phi CP xứng đôi.

Phong Tranh cường thế sáp nhập phá vỡ CP, Tinh Phong đảng một đêm quật khởi, Phong Tranh một pháo mà hồng, thanh âm độc nhất của hắn làm cho thính giả lưu lại ấn tượng sâu sắc, diễn kỹ hắn còn non nớt cũng nhận được bình luận tốt của mọi người. Tiếp tục đọc