TM – Án 2 – 02

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 2

Có lẽ các quán Karaoke đều trang trí giống nhau, dưới chỉ dẫn của quản lý, hai người rất nhanh tìm được căn phòng kia. Đi một nửa, Tề Ninh liền dừng lại, quay đầu hỏi quản lý:“Cái camera này sao bị hỏng rồi?”

Tống Hi Thành quay lại nhìn hướng y chỉ, quả nhiên ở lối đi bên phải cửa thoát hiểm có cái camera vỡ nát.

“Còn tưởng là mật thất……” Tống Hi Thành thì thào tự nói, có chút thất vọng.

Tề Ninh châm chọc nhìn cậu:“Còn mơ tới Sherlock Holmes sao? Ngày xưa lúc vào trường cảnh sát tớ nhớ rõ hiệu trưởng đã từng nói với chúng ta đi? Đừng đánh giá cao tính thú vị của vụ án, nhưng cũng không được xem nhẹ chỉ số thông minh của nghi phạm. Mật thất giết người, đó là tiểu thuyết, không phải đời thật.” Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 01

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 1

“Áo sơ mi của tớ không biết để đâu rồi, cho tớ mượn đi. Sắp trễ rồi!”

“Tự lấy đi, trong tủ quần áo.”

Tề Ninh người này đôi lúc thật sự không biết nên hình dung như thế nào, người này chậm chạp đến cực điểm lại còn khiết phích, tuy rằng hắn đối với vấn đề tiền tài rất đạm nhạt, biết Tống Hi Thành đang muốn tích góp tiền mua nhà, liền miễn tiền thuê nhà và điện nước cho cậu, chỉ cần cậu gánh vác việc nhà. Cho đến sau này Tống Hi Thành mới phản giác bản thân kỳ thật quá sức thiệt thòi. Tề Ninh vốn đã không chịu làm việc nhà, lại còn kén chọn yêu cầu cao như đồ ăn không thể quá mặn quá lạt, quá tanh cũng không được, quá dầu mỡ không ưa mà quá thanh đạm cũng không chịu. Giặt quần áo, cái gì mà cái này phải giặt bằng máy cái này giặt bằng tay, giặt nước lạnh hay là nước ấm, quần áo khác màu phải giặt riêng từng đợt, sau khi phơi xong quần áo phải được ủi nóng. Cứ bảy tám năm liên tục như vậy, đồng chí Tống Hi Thành đã sắp trở thành cảnh sát nội trợ tốt nhất, đầu bếp cảnh sát tốt nhất…… Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 10 (Hoàn vụ 1)

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 10

Thẩm vấn xong, đoàn người liền áp giải Vương Triết đến xác nhận hiện trường.

Trời còn chưa tỏ, mặt trời chỉ mới nhô lên. Hộ gia đình 302 tại phúc địa còn đang đắm chìm trong mộng đẹp, lúc bị đánh thức vẻ mặt rất không vui.

Lão Trương đưa ra chứng thư:“Xin chào, chúng tôi là cảnh sát, chúng tôi tạm thời cần quấy rầy một chút.”

Nhìn thấy một nhóm người mặc đồng phục cảnh sát cùng một nam nhân hai tay khép kín được vải đen phủ lên, khách trọ kia rất kinh ngạc, nhưng vẫn rất phối hợp đánh thức bạn cùng phòng, sau đó có chút tò mò hỏi:“Đã có chuyện gì sao?”

Lão Trương cứng ngắc nghiêm mặt:“Xuất phát từ nguyên tắc giữ bí mật cảnh vụ, tôi đề nghị các cậu tránh đi một lúc.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 09

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 9

Dựa theo chỉ thị của Tề Ninh, cuối cùng mọi người tập trung mục tiêu vào một người đàn ông trung niên tên là Vương Triết, người này từng thuê một phòng nhỏ ở khu phúc địa* ngoài Tứ hoàn vào tháng 6 năm trước, mà theo phản ứng của cư dân xung quanh và công ty vật nghiệp, quả thật từng có một cô gái họ Tôn sống cùng hắn.

*khu đất lành, đạo giáo thì gọi là nơi thần tiên ở.

Sau khi chứng thực một lần nữa, cục lãnh đạo đã phê chuẩn, cũng trình lên Viện kiểm sát lấy lệnh bắt người, Tề Ninh lập tức hạ lệnh thực thi bắt giữ Vương Triết.

Không mở còi xe, xe cảnh sát chạy nhanh một đường đến nơi ở của Vương Triết. Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 08

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 8

Bất ngờ lúc trước đã điều tra được tiến triển lớn ở W thị. Nhìn người phụ nữ quần áo mộc mạc trước mắt, nụ cười hiền lành, không ai trong bọn họ nghĩ rằng cô gái trước mặt và tú bà trong câu lạc bộ đêm là cùng một người. Chỉ có thể nói tình thương của người mẹ, có thể thay đổi cả một con người, thậm chí có thể thay đổi cả thế giới.

Hà Mộ ôn hòa hỏi: “Cô không cần kinh hoảng, chúng tôi chỉ đến hỏi một chút tình huống.”

Cô Phương kia có chút khẩn trương, hai tay luôn nắm lấy góc áo.

“Cô biết Triệu Suất không?”

Tuy có chút do dự, nhưng cô vẫn thừa nhận: “Xin hỏi đồng chí cảnh sát, hiện tại tôi đã sửa đổi, chuyện lúc trước mọi người vẫn truy cứu sao?” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 07

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 7

Tề Ninh đẩy cửa đi vào, Lã Thận Ngôn đang tra hỏi:“Vậy cô Phương đó sau này làm gì, ngươi biết không?”

Triệu Suất đã hoàn toàn buông bỏ kháng cự, suy sụp: “Chị ta lúc trước là bà chủ câu lạc bộ đêm Túy Sinh Mộng Tử ở B thị, có chút giao tình với tôi, tôi không thường đến B thị, nhưng mỗi lần tới tôi nhất định sẽ tìm gặp.”

“Sau đó?”

“Hôm đó mọi người cùng nhau đập thuốc, không phải ma túy, chỉ là thuốc lắc phổ thông. Lúc đang High, chị Phương liền đề nghị, nói đúng lúc có mấy cô gái, lúc trước từng làm ở câu lạc bộ đêm, hôm nay đến đây tìm nàng, tâm tình không tốt muốn tìm việc vui, tôi lúc ấy thần trí không rõ nên đáp ứng. Sau……”

Tề Ninh mở miệng:“Vậy sau đó cô Phương đi đâu, ngươi biết không? Tên thật của Tiểu Lan là gì?” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 06

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 6

Người đồng nghiệp kia có vẻ rất kháng cự bọn họ, dùng lý lẽ hay tình cảm để nói chuyện đều không được, cuối cùng Tống Hi Thành nổi giận, đẩy cửa xông ra ngoài: “Hà Mộ, hiện tại cậu trở về lấy lệnh bắt người, có người không phân biệt được tốt xấu, phải bắt giam lại mới chịu phối hợp!”

Nặng nề bước ra ngoài, Tống Hi Thành đứng dưới lầu chờ, đếm thầm 60 giây, quả nhiên Hà Mộ gửi tin nhắn cho cậu.

“Hắn đồng ý.”

Trở lại phòng, Hà Mộ đã bắt đầu lần lượt ra câu hỏi.

“Lúc anh và hắn công tác tại B thị, ban đêm hắn có ở trong phòng không?”

“Là như vậy, công ty chúng tôi mỗi lần cử đi công tác ngoại trừ có yêu cầu đặc biệt, đều ở cùng một phòng. Tuy tôi không ở cùng hắn, nhưng tôi có thể khẳng định, hắn không có rời khỏi phòng.”

“A, lý do?”

Ánh mắt người nọ có chút trốn tránh: “Này…”

Hà Mộ liếc nhìn Tống Hi Thành, Tống Hi Thành ngồi trước mặt hắn, nghiêm túc nói: “Tôi có thể cam đoan với anh, trừ phi là chuyện xâm phạm nghiêm trọng tới pháp luật, thì vi phạm không quá mức của anh tôi sẽ xử lý nhẹ.”

“Được rồi, đêm đó tôi muốn tìm hắn tổng hợp lại các đề mục, khi tôi tới phòng hắn, kết quả phát hiện trong phòng hắn có một cô gái, hơn nữa giường rất hỗn độn.”

Tống Hi Thành cùng Hà Mộ nhìn nhau một cái, tim gần như sắp nhảy ra: “Sau đó?”

“Sau đó…” Người nọ hạ quyết tâm, “Tôi nói trước, chuyện này tôi chỉ nhìn thấy thôi, không có tham gia với bọn họ, các người cũng đừng nói cho Triệu Suất, tôi sợ hắn trả thù tôi.”

“Có thể.”

“Bọn họ hình như đang mua bán thuốc phiện, Triệu Suất bảo tôi hút, bị tôi uyển chuyển từ chối.”

Tống Hi Thành cảm thấy có chút không thích hợp: “Hắn không sợ anh báo cảnh sát hay nói cho người khác sao? Hắn không uy hiếp anh?”

Người này tựa hồ có chút xấu hổ: “Tôi đã bảo đảm với hắn, cam đoan tuyệt đối không nói ra ngoài, về phần uy hiếp, thì rất không có khả năng, bởi vì trong công ty tôi có chút quan hệ. Đương nhiên, nếu tôi hại hắn ngồi tù thì phải là một chuyện khác, cho nên cảnh sát đồng chí hai người trăm ngàn lần không thể nói với hắn chuyện này là tôi nói.”

Hà Mộ trấn an hắn: “Sẽ không, anh yên tâm. Cô gái kia có gì đặc biệt không?”

“Nói như thế nào đây, đó là điểm tôi thấy rất kỳ quái, cô gái đó đang mang thai, Triệu Suất gọi cô ta là chị Phương.”

“Mang thai?!” Hà Mộ la lên.

Tống Hi Thành trừng hắn một cái: “Nếu có tình huống khác hãy lập tức liên hệ với chúng tôi.”

Trở lại cảnh cục H thị, Tống Hi Thành liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tề Ninh đang đứng ở hành lang uống cà phê, mặt không chút thay đổi.

“Ăn chưa?”

Tề Ninh nhìn cậu, lắc đầu: “Còn cậu?”

Bất đắc dĩ cười cười, Tống Hi Thành giơ di động lên: “Giao hàng tận nơi đi.”

Tề Ninh cũng cong khóe môi: “Tớ đang chờ mong biểu tình bọn họ khi nghe thấy ‘Địa chỉ giao hàng – cục cảnh sát thành phố’.”

Nói chuyện điện thoại xong, Tống Hi Thành nhẹ giọng hỏi: “Manh mối đồng nghiệp Triệu Suất cung cấp vô dụng sao?”

“Cậu thấy thế nào?”

Đồng chí Tề Ninh này, có một khuyết điểm cực lớn, đó chính là hắn chưa bao giờ tôn trọng ý kiến người khác, nhưng không biết là xuất phát từ xem trọng bạn đồng học hay là kiêng kị người bao toàn bộ việc nhà, mà lời Tống Hi Thành nói ra ngược lại hắn có thể nghe vào vài phần. Tống Hi Thành nhíu mày: “Nạn nhân kia có phải là cô Phương không?”

Tề Ninh quả quyết: “Không có khả năng, cậu nghĩ xem khi đó ngoại hình cô Phương kia đã để lại đặc thù cho người khác biết mình mang thai, nói rõ cái thai đã ngoài ba bốn tháng, mà ở thời điểm đó, nạn nhân chỉ mới mang thai.”

“Các cậu không hỏi Triệu Suất sao?”

“Hắn một mực khẳng định không quen cô Phương đó, sau lại bị ép hỏi mới khai thật, hắn quả thật đã từng gặp qua, sau đó lại không chịu nói, hai bên đang rất cương, tớ ra ngoài nghỉ ngơi một lúc.”

Dưới ngọn đèn mờ, gương mặt của hắn và Tống Hi Thành đều bị bao phủ trong bóng đêm, mặc dù nhìn không rõ, nhưng lại khiến người khác cảm thấy vô cùng an tâm. Tề Ninh cảm thấy nôn nóng trong lòng nháy mắt bình phục rất nhiều, nhịn không được tự giễu cười cười.

Tống Hi Thành rất mẫn cảm: “Chẳng lẽ cậu có nhận định rồi?”

“Ừ.” Tề Ninh gật đầu, “Không biết vì sao, thẩm vấn được một nửa, tớ có cảm giác tuy rằng Triệu Suất này làm rất nhiều việc xấu, nhưng hắn cũng không phải loại người động thủ giết người. Bởi vì … loại người dạy mãi không sửa này, rất am hiểu và biết cách quan hệ với cảnh sát, kỳ thật so với người thường càng hiểu rõ luật pháp hơn, cũng biết tính nghiêm trọng của từng việc hắn làm. Cho nên bọn họ sẽ không ngừng khiêu chiến pháp luật, nhưng nếu không bị bất đắc dĩ, thường sẽ không vi phạm án kiện hình sự nghiêm trọng.”

Tiểu ca giao KFC tận nơi run rẩy gọi điện thoại: “Cái kia, cảnh sát đồng chí, tôi đi vào không tiện, thức ăn đã gửi vào phòng thường trực rồi, các anh có thể xuống đây một chút không, tôi phải lấy chữ ký khách hàng.”

Tề Ninh nâng cằm ra dấu chỉ về phía hành lang, Tống Hi Thành nhận mệnh, yên lặng chạy xuống phòng thường trực.

“Sếp, không nên khi dễ người như vậy nha, Hi Thành tuy rằng thành thật, nhưng cũng không phải nô dịch đúng không?” Hà Mộ bước ra ngoài, trong tay cầm cái bánh trứng rán, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.

Tề Ninh nhìn cũng không nhìn hắn: “Chuyện cô Phương kia, bên trong đã hỏi ra chưa?”

Hà Mộ đang nhai đáp không rõ ràng: “Không có, nhưng đột nhiên em nhớ tới mấy ngày trước anh bảo em đi điều tra các quan hệ của hắn, có một tình huống em đã quên nói.”

Tề Ninh quay đầu, ánh mắt lạnh đến mức muốn đem người khác đóng băng: “Hà Mộ! Tôi nhắc nhở cậu một lần nữa, thái độ công việc của cậu khiến tôi rất khó chịu, tôi nhớ rõ cuối năm trước đã tìm cậu nói chuyện, từng cho cậu ba cơ hội, hiện tại cậu đã dùng hết một lần.”

Hà Mộ lơ đễnh: “Không phải vì em cảm thấy vô ích nên không nói sao. Nếu anh muốn xử phạt em, ít nhất cũng phải chờ phá xong án tử đúng không?” Ném túi nilon vào vào thùng rác, tiếp tục nói, “Quan hệ vợ chồng bọn họ rất kỳ quái, hắn dạy mãi không sửa, thường xuyên loạn kỉ cương trái pháp luật nhưng vợ hắn vẫn không ly hôn hắn. Hắn cũng xem như ngoan ngoãn phục tùng với vợ, cũng rất coi trọng gia đình, nhất là đứa con. Mỗi lần hắn bị giáo dục lao động giam giữ, hắn đều nói vợ mình gạt con nhỏ, nói hắn đi công tác, cho nên trong lòng con hắn, hắn vẫn là một ba ba có sự nghiệp có tinh thần trách nhiệm, là một nam nhân tốt.”

Tề Ninh cười lạnh: “Con người thật sự rất kỳ quái, cho dù bên ngoài miệng lưỡi có bén nhọn cỡ nào, phàm là người đều có nhược điểm, cũng không chịu nổi một kích. Hà Mộ, cậu đi nói Lã Thận Ngôn ngả bài với Triệu Suất, nếu hắn không thành thật khai báo tình huống có liên quan, chúng ta sẽ mời con hắn cung cấp thông tin.”

“Sếp anh minh!” Hà Mộ còn muốn tiếp tục vuốt mông ngựa, Tề Ninh lại lạnh lùng liếc hắn, hắn liền giả bận rộn chạy vào phòng thẩm vấn, mật báo cho Lã Thận Ngôn.

Tề Ninh thõa mãn dựa vào lan can, nhìn hướng cầu thang, lập tức có tiếng bước chân truyền đến, Tống Hi Thành vui vẻ giơ túi thức ăn lên: “A, nhóm Hà Mộ đâu? Có cần gọi bọn họ ăn chung không?”

“Không cần, Hà Mộ ăn rồi, ngược lại có thể chừa chút cho Lã Thận Ngôn.” Tề Ninh nhận lấy cái túi, rất kén chọn soi mói một phen, cuối cùng chỉ lấy cá thanh.

Tống Hi Thành thấy kỳ quái: “Cậu hôm nay không ăn gà rán?”

Tề Ninh từ chối cho ý kiến: “Chẳng lẽ tớ biểu hiện rất thích ăn sao?”

Tống Hi Thành giận dữ: “Vậy cậu còn giành với tớ!”

“Tớ là chủ thuê nhà của cậu, còn là Sếp của cậu, thỉnh thoảng nếm thử món cấp dưới thích ăn, chẳng lẽ rất kỳ quái sao?”

Tống Hi Thành bất đắc dĩ: “Không thể nói lý với cậu mà, thật là.”

Tề Ninh cũng không nói nữa, hai người hầu như cả ngày chưa ăn gì, nên nhất thời vùi đầu vùi cổ ăn, nếu người ngoài cuộc mà nhìn thấy, còn tưởng rằng nhịn đói 3 năm rồi.

“Sếp! Có kết quả.” Hà Mộ chạy đến, có chút oán niệm nhìn cái đùi gà rán lóe sáng trong tay Tống Hi Thành.

“Nói.” Tề Ninh không rảnh quan tâm hắn.

“Là như thế này, cô Phương kia là một người bạn hắn quen biết, lúc trước từng làm tú bà tại câu lạc bộ đêm, cũng từng nghiện ma túy. Ngày đó gã ở B thị, cô Phương kia tới hỏi mua chút hàng, thuận tiện dẫn theo gái cho hắn, hắn không chống cự được dụ hoặc nên đã làm ra chuyện hối hận suốt đời.” Thấy Tề Ninh bọn họ biểu tình như muốn buồn nôn, hắn liền nhanh chóng thanh minh,“Đó là nguyên văn gã nói, không phải em a 囧.”

Tề Ninh nhíu mày: “Hắn biết tên cô gái đó không?”

Hà Mộ buông tay: “Không biết, hình như là Tiểu Lan gì đó. Cụ thể, chỉ có thể hỏi cô Phương kia.”

Tề Ninh lau miệng, chỉ vào cái túi: “Còn lại cho cậu.”

Làm mặt quỷ sau lưng hắn, Hà Mộ đi tới bên cạnh Tống Hi Thành, nhìn vào trong túi, liền nhịn không được hào đứng lên.

Trong đó có năm cái hộp gói tám cái cánh gà, hai xiên gà, ba cái ức gà…

. : .