Tôi chèo couple “Đối thủ x Tôi” – 1

(Artist : RLMIAO)

Truyện có per rồi mọi người ạ <3. Per

Tôi chèo couple “Đối thủ x Tôi”

Chương 1

Đối thủ của tôi – Cố Y Lương, là một tiểu thịt tươi hạng hai, và là thần tượng phái thực lực có nhan sắc. Chỉ cần đóng phim là dù nam chính hay nam phụ, kể cả nam qua đường thêu hoa dệt gấm cũng được giới phê bình tặng nghìn lời khen, công ty cũng chuẩn bị sẵn trăm lời tâng bốc, mở phần bình luận weibo ra là có thể thấy toàn hoa với icon thumb up.

Còn tôi Vệ Ngôn Tử, là tiểu thịt tươi hạng ba, cũng là thần tượng có nhan sắc nhưng diễn xuất như trứng thúi. Miễn là đóng phim, dù nam chính hay nam phụ cũng chỉ như cỏ đuôi chó ven đường, thậm chí ngay cả chữ “bình hoa” còn không xứng.

Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 02

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 2

Có lẽ các quán Karaoke đều trang trí giống nhau, dưới chỉ dẫn của quản lý, hai người rất nhanh tìm được căn phòng kia. Đi một nửa, Tề Ninh liền dừng lại, quay đầu hỏi quản lý:“Cái camera này sao bị hỏng rồi?”

Tống Hi Thành quay lại nhìn hướng y chỉ, quả nhiên ở lối đi bên phải cửa thoát hiểm có cái camera vỡ nát.

“Còn tưởng là mật thất……” Tống Hi Thành thì thào tự nói, có chút thất vọng.

Tề Ninh châm chọc nhìn cậu:“Còn mơ tới Sherlock Holmes sao? Ngày xưa lúc vào trường cảnh sát tớ nhớ rõ hiệu trưởng đã từng nói với chúng ta đi? Đừng đánh giá cao tính thú vị của vụ án, nhưng cũng không được xem nhẹ chỉ số thông minh của nghi phạm. Mật thất giết người, đó là tiểu thuyết, không phải đời thật.” Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 01

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 1

“Áo sơ mi của tớ không biết để đâu rồi, cho tớ mượn đi. Sắp trễ rồi!”

“Tự lấy đi, trong tủ quần áo.”

Tề Ninh người này đôi lúc thật sự không biết nên hình dung như thế nào, người này chậm chạp đến cực điểm lại còn khiết phích, tuy rằng hắn đối với vấn đề tiền tài rất đạm nhạt, biết Tống Hi Thành đang muốn tích góp tiền mua nhà, liền miễn tiền thuê nhà và điện nước cho cậu, chỉ cần cậu gánh vác việc nhà. Cho đến sau này Tống Hi Thành mới phản giác bản thân kỳ thật quá sức thiệt thòi. Tề Ninh vốn đã không chịu làm việc nhà, lại còn kén chọn yêu cầu cao như đồ ăn không thể quá mặn quá lạt, quá tanh cũng không được, quá dầu mỡ không ưa mà quá thanh đạm cũng không chịu. Giặt quần áo, cái gì mà cái này phải giặt bằng máy cái này giặt bằng tay, giặt nước lạnh hay là nước ấm, quần áo khác màu phải giặt riêng từng đợt, sau khi phơi xong quần áo phải được ủi nóng. Cứ bảy tám năm liên tục như vậy, đồng chí Tống Hi Thành đã sắp trở thành cảnh sát nội trợ tốt nhất, đầu bếp cảnh sát tốt nhất…… Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 10 (Hoàn vụ 1)

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 10

Thẩm vấn xong, đoàn người liền áp giải Vương Triết đến xác nhận hiện trường.

Trời còn chưa tỏ, mặt trời chỉ mới nhô lên. Hộ gia đình 302 tại phúc địa còn đang đắm chìm trong mộng đẹp, lúc bị đánh thức vẻ mặt rất không vui.

Lão Trương đưa ra chứng thư:“Xin chào, chúng tôi là cảnh sát, chúng tôi tạm thời cần quấy rầy một chút.”

Nhìn thấy một nhóm người mặc đồng phục cảnh sát cùng một nam nhân hai tay khép kín được vải đen phủ lên, khách trọ kia rất kinh ngạc, nhưng vẫn rất phối hợp đánh thức bạn cùng phòng, sau đó có chút tò mò hỏi:“Đã có chuyện gì sao?”

Lão Trương cứng ngắc nghiêm mặt:“Xuất phát từ nguyên tắc giữ bí mật cảnh vụ, tôi đề nghị các cậu tránh đi một lúc.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 09

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 9

Dựa theo chỉ thị của Tề Ninh, cuối cùng mọi người tập trung mục tiêu vào một người đàn ông trung niên tên là Vương Triết, người này từng thuê một phòng nhỏ ở khu phúc địa* ngoài Tứ hoàn vào tháng 6 năm trước, mà theo phản ứng của cư dân xung quanh và công ty vật nghiệp, quả thật từng có một cô gái họ Tôn sống cùng hắn.

*khu đất lành, đạo giáo thì gọi là nơi thần tiên ở.

Sau khi chứng thực một lần nữa, cục lãnh đạo đã phê chuẩn, cũng trình lên Viện kiểm sát lấy lệnh bắt người, Tề Ninh lập tức hạ lệnh thực thi bắt giữ Vương Triết.

Không mở còi xe, xe cảnh sát chạy nhanh một đường đến nơi ở của Vương Triết. Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 08

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 8

Bất ngờ lúc trước đã điều tra được tiến triển lớn ở W thị. Nhìn người phụ nữ quần áo mộc mạc trước mắt, nụ cười hiền lành, không ai trong bọn họ nghĩ rằng cô gái trước mặt và tú bà trong câu lạc bộ đêm là cùng một người. Chỉ có thể nói tình thương của người mẹ, có thể thay đổi cả một con người, thậm chí có thể thay đổi cả thế giới.

Hà Mộ ôn hòa hỏi: “Cô không cần kinh hoảng, chúng tôi chỉ đến hỏi một chút tình huống.”

Cô Phương kia có chút khẩn trương, hai tay luôn nắm lấy góc áo.

“Cô biết Triệu Suất không?”

Tuy có chút do dự, nhưng cô vẫn thừa nhận: “Xin hỏi đồng chí cảnh sát, hiện tại tôi đã sửa đổi, chuyện lúc trước mọi người vẫn truy cứu sao?” Tiếp tục đọc