Quán mì Tư Ca – 7.2

Quán mì Tư Ca

Chương 07 (Phần cuối)

Mười hai năm trước, tân binh mới của Quân đoàn 14 chiến khu Tây bộ.

Tiểu đội trưởng trẻ tuổi đang chỉ dạy các tân binh gấp chăn mà tức đến mức đỏ mặt tía tai, chửi rồi, sợ rồi, cũng giả lả dịu dàng rồi. Vậy mà đám tân binh này vẫn đần độn trừng mắt nhìn đống chăn. Sáng sớm sau khi kiểm tra phòng, tiểu đội 2 không có lấy một tấm chăn xếp ra hình ra dạng, tiểu đội trưởng bị gọi đi quở trách một trận, đè nén cơn giận 10 phút, vốn định nhẫn nhịn trở về dạy bọn họ gấp lại, nhưng ai ngờ lúc về thấy bọn họ còn đang cười ngặt nghẽo bên giường. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 7.1

Quán mì Tư Ca

Chương 07 (Phần đầu)

Nguyên liệu nấu ăn thường ngày của hai người thường mua ở chợ, hai khu AB nơi Nguyên Tư mở tiệm đều có bán, các tiểu thương quen biết đều dành cho cậu những nguyên liệu tốt nhất. Nhưng có những lúc cũng muốn đẩy xe đi dạo siêu thị, chọn lựa hàng hóa trên kệ, thậm chí còn mua vài loại trái cây mà “Trái cây tươi Trản Trản” không bán.

Thứ sáu có thể ở nhà chơi một ngày, không cần dậy sớm nên tối thứ năm hai người không vội về nhà. Nguyên Tư đứng cạnh xe đẩy, cầm hai chai dầu gội đầu nhìn tới nhìn lui. Chu Trản nói: “Chai ở nhà vẫn chưa hết mà?”

“Đổi loại khác thử xem.” Nguyên Tư hỏi: “Anh thích mùi nào?” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 6

Quán mì Tư Ca

Chương 06

Hôm nay là thứ năm, vào hè trái cây bán rất được. Nguyên Tư không nhập hàng nhiều nên 1 giờ trưa đã đóng cửa về nhà tắm giặt quần áo, đổ đầy thức ăn vào khay của con trai rồi đi tưới cây. Trước khi đi ra ngoài thì thay bộ quần áo lúc nhập hàng ra, đứng trước gương soi tới soi lui, vừa chải tóc vừa chỉnh áo, cuối cùng mới thoả mãn nhướn mày, lấy hai chiếc nhẫn nam kiểu dáng thông thường ra đeo vào ngón áp út.

Xe Chu Trản đã lái đi nên Nguyên Tư chỉ có thể ngồi tàu điện đến “Quán mì Tư Ca”. May mà vào lúc này người trong xe không đông lắm, nhiệt độ điều hoà lại vừa đủ, so với chiếc xe rởm kia tốt hơn rất nhiều. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 5

Quán mì Tư Ca

Chương 05

“Quên nữa thì anh sẽ bán em cho bọn buôn người, đổi thức ăn cho con trai.” Chu Trản nắm tay Nguyên Tư, kéo một đường từ thư phòng về phòng ngủ. Nguyên Tư cúi đầu cười, đạp lên gót chân anh một cái: “Đàn ông 30 tuổi bán được bao nhiêu chứ?”

“Em thì khác.” Chu Trản quay đầu lại: “Nếu bán thật, nhất định sẽ được giá cao.”

“Hả? Tại sao?”

“Bởi vì em đẹp.” Chu Trản kéo Nguyên Tư vào lòng: “Buổi chiều có ai đó nói đàn ông 30 tuổi là một cành hoa mà?” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 4

Quán mì Tư Ca

Chương 04

Mi mắt Nguyên Tư giật giật nhưng vẫn không mở ra. Chu Trản biết cậu đã tỉnh, đang muốn ngồi thẳng người lên kéo cậu dậy thì cổ chợt bị ôm lấy. Sức của Nguyên Tư khá mạnh, tay này vừa ôm cổ xong, tay kia liền chống lưng ngồi dậy hôn cái ‘chóc’ lên môi anh.

Nếu so với nụ hôn lúc nãy thì nụ hôn này không hề có sắc dục. Chu Trản để Nguyên Tư hôn tùy ý, một tay ôm eo đối phương, đầu lưỡi nhẹ nhàng cuộn lại phối hợp. Cổ họng Nguyên Tư phát ra tiếng rên thật nhỏ, cậu chậm rãi mở mắt ra, ôm mặt Chu Trản hun thêm một cái nữa mới duỗi chân tay ra, ngáp nói: “Em ngửi được mùi thơm.” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 3

Quán mì Tư Ca

Chương 03

Trời nắng nóng, bếp thì đang nổi lửa, khí lạnh từ máy điều hòa bị ngăn cách ở ngoài cửa bếp, tiếng nước sôi khi luộc thịt ba chỉ vang lên ùng ục, bên trong nhà bếp nóng như một cái lồng hấp.

Nguyên Tư chống hai tay ở bên cạnh bồn rửa tay, quần cộc mới vừa mặc không lâu lại bị cởi, không rơi hẳn xuống mà tòn teng ở trên đùi, cái mông căng mọng vểnh cao, giữa bờ mông ngậm lấy vật của Chu Trản, vết đỏ ửng chồng chéo đầy hai bên cánh mông — tất cả đều là do Chu Trản nhào nặn mà ra.

Nguyên Tư ngửa cổ lên, hầu kết trượt lên xuống, phát ra những tiếng rên rỉ trầm thấp. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 2

Quán mì Tư Ca

Chương 02

Lúc quay trở lại cửa hàng đồ ngọt, ly hồng trà đã được đặt cạnh ly vani milkshake. Ông chủ là một chàng thanh niên trẻ chừng hai mươi tuổi, đẹp trai lai tây, nhoài người lên quầy bar cười với Chu Trản: “Anh Tư nói hôm nay anh hứa làm món Thiêu Bạch [1] cho anh ấy? Trản Trản ca anh thật sự là người đàn ông tốt của gia đình, ba chỉ chiên hấp tương làm phức tạp như vậy, cũng phải mất mấy tiếng, Tư ca nói muốn ăn anh liền nấu ngay.”

[1] 烧白 Thiêu bạch – Định để là thịt ba chỉ kho nhưng baidu wiki nói không giống lắm. Là một món ăn dân gian truyền thống vùng Trùng Khánh, Tứ Xuyên. Món này thường được nấu vào dịp lễ lộc, năm mới, nhưng hiện nay dù là người bản xứ thì đa phần chỉ có những người lớn tuổi mới biết làm. Nếu lên mạng nói món Nằm khâu và món này là 1 thì không đúng lắm. Dù nguyên liệu chính cũng là thịt ba chỉ, nhất là thoa gia vị lên phần bì cũng là một kỹ thuật, cần có kinh nghiệm nhiều năm. Thoa bì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ hương vị thịt, mập mà không ngấy cũng là một bí quyết. Ngoài ra Thiêu Bạch có vị mặn pha lẫn vị ngọt, còn có vị cay cay của hoa tiêu. Tiếp tục đọc