Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 07

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 7

Hai người dây dưa hơn nửa đêm, tới khi sắc trời dần sáng, vẫn không ai chịu nhận thua.

Không có kẻ bại, đương nhiên cũng không có kẻ thắng, chỉ bất quá là tra tấn lẫn nhau suốt đêm thôi.

Kiệt sức nhìn nhau nhau chốc lát, bỗng nhiên cả hai đều cảm thấy buồn cười, Ninh Bất Tịch dẫn đầu ngừng tay, cười nói, “Bệ hạ tính nhẫn nại kinh người, thần nhận thua.”

Khi đó chính là lúc gà gáy, Hoàng đế thử giật giật tay chân, giật mình thì ra dược lực Nhuyễn hồn tán đã hết, chính là thân thể bị trêu ghẹo một đêm vẫn không thể tự làm chủ.

Hắn bất đắc dĩ vươn tay, chơi xấu vòng tay lên người Đại tướng quân đang không chịu đứng lên, thấp giọng nói, “Nhanh một chút, đừng làm trễ buổi lâm triều.”

Còn chưa kịp nói xong, hai chân đã bị gác lên cao, bộ phận nóng rực của nam nhân cơ hồ lập tức xuyên qua thân thể y, hiển nhiên đối phương cũng cùng cảm thụ với y, đều là kẻ bị dục vọng bức điên. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 06

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 6

Ninh Bất Tịch trầm mặc thật lâu, lâu đến mức Hoàng đế phải thầm nghĩ có phải trong lúc vô tình nói sai điều gì làm tổn thương đối phương hay không, hắn mới không nhanh không chậm mở miệng, “Bệ hạ nếu muốn không ngại cứ nói thẳng, quanh co như vậy dễ khiến người khác hiểu lầm, đây không phải là thói quen tốt.”

Hoàng đế nghe vậy ngẩn ngơ: “Cái gì?”

Đợi đến khi Ninh tướng quân quay trở về giường, vươn tay ôm y vào trong lòng, mới phản ứng được, “Trẫm không có ý này?” Dự tính ban đầu của y bất quá là muốn hắn ở lại trò chuyện trong chốc lát mà thôi.

“Vậy vừa rồi Bệ hạ nói sẽ trả nợ, nguyên lai là thần hiểu lầm?”

“Này…” Hoàng đế lâm vào thế khó xử, lúc nói thì hào khí can vân [1], bây giờ tỉnh táo lại, nghĩ đến tình cảnh bi thảm trả nợ tháng trước đến nay còn rõ mồn một trước mắt, lòng sợ hãi liền chần chừ. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 05

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 5

Trong tẩm cung, lập lòe ánh nến yếu ớt, không nhanh không chậm nhỏ từng giọt, cung nữ trực đêm gạt gạt sáp nến, rồi hành lễ lui ra ngoài.

Ánh sáng sau lưng Ninh Bất Tịch, hoàn toàn không nhìn ra biểu tình trên gương mặt, chỉ có đôi mắt trong bóng đêm sáng rõ sinh huy, dường như có vô vàn lời muốn nói, bàn tay khoát lên trên lưng Hoàng đế lại càng nóng rực rục rịch.

Nhưng cuối cùng, hắn lại chỉ thở dài một tiếng, thay Hoàng đế đắp kín chăn, không có động tác dư thừa nào khác, đứng dậy xuống giường, so với kẻ muốn “Tùy ý làm bậy” lúc trước căn bản là một người hoàn toàn khác. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 04

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 4

Hoàng đế ngồi trở lại án kỷ, tiếp tục phê duyệt đống tấu chương còn lại.

Bút son ở giữa những hàng chữ viết viết họa họa, phân tâm nhớ tới lời nói vừa rồi của Ninh Bất Tịch, “Bây giờ phát hiện y vô sự, ta cao hứng còn không kịp, chẳng lẽ vì y không trúng độc đến chết mà tức giận?”

Trong lòng nảy sinh một chút áy náy cùng vui sướng: “Xem ra, Trẫm lần này thật sự làm sai hồi, không nên vội vã hạ độc bản thân như vậy, hẳn là nên cùng hắn thương lượng một chút.”

Nghĩ đi nghĩ lại, cả một buổi chiều đều tiếu dung đầy mặt [1], cũng không thấy việc chính trị nặng nề nữa, so với những ngày trước càng thoải mái phê xong một lượng lớn tấu chương. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 03

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 3

Ninh Bất Tịch dựa cửa đứng, biểu cảm trên gương mặt không khỏi vui mừng, chính là cẩn thận hỏi lại hảo hữu, “Vậy bốn mươi chín ngày sau là dược lực nhuyễn hồn tán mất đi, có để lại di chứng gì không?”

Phụng Thiên suy nghĩ một lúc, sau đó nói : “Theo như y thư ghi lại, Kim trản hoa thân vốn không độc, mà Mạn đà la có hiệu quả gây tê, hai thứ này nếu hợp thành Nhuyễn hồn tán đều không phải là độc dược, đương nhiên không có di chứng gì, trừ phi…”

Hoàng đế lấy làm kỳ quái: “Còn có trừ phi?” Phương thức chế tạo nhuyễn hồn tán là khi còn nhỏ Phụng Thiên trong lúc rãnh rỗi dạy hắn làm chơi, nguyên tưởng rằng vô độc vô hại, không ngờ lại có một mặt khác. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 02

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 2

Cửa ra của bí đạo ngay tại góc lãnh cung gần Ngự hoa viên, bởi vì có lời đồn ma quái, xưa nay ít có người đến.

Phụng Thiên một thân bạch y, dưới ánh mặt trời cực kỳ bắt mắt, y cũng không kiêng dè, quen thuộc thẳng hướng Triêu Dương Điện mà đi.

Bởi vì tư thế quá mức ung dung, cấm quân tuần tra trái lại không ai dám tiến lên gặng hỏi.

Thẳng đến khi bước vào nơi trọng yếu, thống lĩnh cấm quân nghe tin mới tiến lên ngăn trở, “Phụng Thiên quân sư, Ninh Tướng quân không sao, không hơn tháng nữa sẽ được quay về quân doanh, tôn giá mạo muội tiến cung, chỉ sợ không ổn, hay là hãy dừng lại cho thỏa đáng.” Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 01

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 1

Ngày xuân hoa đào nở rộ, cành liễu nhẹ đưa, gió xuân ấm áp khiến cho người ta nảy sinh dục túy. [1]

[1]ham muốn.

Phó Thống Soái Xích Diễm quân Phụng Thiên, dưới ánh nắng ấm áp ngày lành tháng tốt trở về kinh thành.

Bạch y hồng mã, nhẹ phi thẳng vào trong quân, một đường mỉm cười gật đầu chào hỏi các binh sĩ.

Đao kích quân doanh san sát, từ bên ngoài nhìn xem, vẫn gọn gàng ngăn nắp như trước.

Những binh sĩ đang luyện tập hô hào điểm số, trường mâu lá khiên lần lượt giao thoa, dưới ánh nắng mặt trời, ngân mang chợt lóe, nhất phái huy hoàng.

Nhưng bên trong nội bộ thì… Tiếp tục đọc