Thông Báo – Chước Lộc

Dạo này bạn Đậu bận quá nên không thể edit thường xuyên như trước, nay quay lại thấy có nhà đã edit hoàn rồi nên mọi người qua đó xem nha.

Hẹn gặp lại trong những bộ khác ^^

Cuối tuần vui vẻ nhá mọi người !

Chước lộc – 16

Chương 16 – Hối hận (4)

Bán Hạ Tiên Tử, là một tán tiên. Thế gian tu tiên có nghìn vạn kiểu, có người tu tiên là vì phong hầu bái tướng, vinh hoa phú quý, có người tu tiên chỉ vì truy tầm đạo lý, những người này không vì triều chính, không là cao thủ thế gia, gọi là tán tiên.

Bán Hạ là tôn hào của nàng, tên là Tiễn Thu La, chỉ vì nàng tính tình cổ quái, một lời không hợp liền cắt lưỡi người khác, độc y như loài cây Bán Hạ, bởi vậy mà có tên.

Tiểu kiếm chỉ hướng biến hóa liên tục, Xuân Ngấn đi nhanh nửa ngày, tiêu hao ước chừng mười hai viên Lộc Ly, rốt cục dừng lại ở một ngọn núi hoang.

“Sư phụ, bên kia!” Lâm Tín chỉ hướng một mảnh cây cối ngã nghiêng. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 15

Chương 15 – Hối hận (3)

Chiêu Dao Sơn, là đất chôn xương của phu phụ Lâm Tranh Hàn. Năm đó một nhà phải lên kinh thành phục mệnh, đột nhiên gặp phải một đám bạch y nhân chặn giết.

“Triệu Kiên, ngươi mang Tín nhi đi trước!” Lâm Tranh Hàn đem con trai ôm trong khuỷu tay ném cho thị vệ.

“Vâng!” Triệu Kiên ôm lấy Lâm Tín giãy dụa không thôi, “Thiếu gia, chúng ta đi.”

“Ta không đi!” Bạch y nhân rất nhiều, linh lực lại cao cường, Lâm Tín tuổi còn nhỏ đã ý thức được, lần từ biệt này sợ là khó mà gặp lại nhau.

“Tín nhi, nghe lời, cha mấy ngày nữa phải đi tìm ngươi.” Đuôi mày Lâm Tranh Hàn chảy máu, mặt lạnh như băng, một đôi mắt đào hoa cười đến dịu dàng, đem miếng ngọc nhét vào trong lòng con trai, kiên quyết đẩy đi, “Đi!” Tiếp tục đọc

Chước lộc – 14

Chương 14 – Hối hận (2) 

Kim Ngô Vệ, chính là thân thị vệ của Hoàng Đế, nắm giữ Kim Ngô nghi trượng, thủ bên cạnh thiên tử. Chuyến đi này mười hai người, chỉnh tề ngự kiếm bay đến, đại diện thay cho Thiên tử.

Thống lĩnh dẫn đầu lấy Thánh chỉ tơ vàng trên bàn long, trở tay, mảnh vải vàng được mở rộng giữa không trung.

Thánh chỉ nói, Tây Vực quốc công đột ngột qua đời, Thiên tử rất thương tiếc. Nhưng Vực không thể một ngày vô chủ, lệnh Chung Tùy Phong thay thế giải quyết trách nhiệm quốc công. Hai nhi tử tuổi đều còn nhỏ, Kim Ngô Vệ đón vào cung, Thiên tử sẽ đích thân giáo dưỡng.

“Vào cung…” Chung Hữu Ngọc kinh hoảng quay đầu nhìn về phía đệ đệ, tuy Quốc công là người đứng đầu một vực, nhưng cuối cùng vẫn là bề tôi dưới Thiên tử. Bọn họ ở Tây Vực có thể xưng vương xưng bá, đến Bắc Vực cũng tự do tự tại, nhưng vào Kinh phải cụp đuôi đối nhân xử thế. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 13

Chương 13 – Hối hận (1) 

Lúc Lâm Tín trở lại trong viện Thẩm Lâu, thị vệ Hoàng Các đang cẩn trọng bón thuốc cho cây hoa quế trong sân.

“Hoàng đại ca, Thế tử lại không uống thuốc?” Đối với việc Thẩm Lâu đột nhiên hôn mê tối qua, Lâm Tín rất để ý, mới vừa rồi hỏi Chu Tinh Ly, kết quả lão già khốn kiếp lại bắt đầu giả ngây giả dại, nói đây là món nghề kiếm cơm, nhất định hắn phải bái sư mới bằng lòng nói.

“Đúng vậy. ” Hoàng Các khổ não vò đầu, Tử Khu không đi cùng, hắn ngu ngốc miệng lưỡi kém cỏi không biết cách khuyên.

“Thân thể Thế tử, từ nhỏ đã như vậy sao?” Lâm Tín bẻ một nhành hoa quế thưởng thức trong tay, “Nghe nói Bắc Vực hàng năm đều phải chiến tranh với man tộc Bắc mạc, cơ thể Thế tử kém như vậy, người Thẩm gia…”

“Không phải!” Hoàng Các nghĩa chánh ngôn từ cải chính suy đoán của Lâm Tín, “Thế tử lúc nhỏ thân thể khỏe mạnh, chỉ là hai năm trước… Ngươi, ngươi đừng thấy Thế tử phải uống thuốc mỗi ngày, linh lực của y, kiếm thuật cách xa người cùng gia tộc, cái Thế tử vị này, ai cũng không đoạt được!” Tiếp tục đọc

Chước lộc – 12

Chương 12 – Oan gia (8)

Ánh lửa, ở trên Mạc Quy Sơn tối đen như mực rất dễ thấy, không bao lâu, cứu hoả, xem náo nhiệt đều chen chúc tới. Cửa đá chưa kịp khép lại, mặt mũi bị khói xông huynh đệ Chung gia chật vật đứng tại chỗ.

Chung Tùy Phong vội vã chạy tới thấy một màn như vậy, không khỏi giậm chân đấm ngực. Thuộc thần Tây Vực hầu hết đều ở đây, tin Chung Trường Dạ qua đời không thể dối gạt được nữa.

Giới nghiêm ban đêm cấm đốt đèn một lần nữa thắp sáng, toàn bộ Mạc Quy Sơn sáng như ban ngày, đem bí mật giấu trong bóng tối toàn bộ bới ra.

“Chủ công chết! Xảy ra chuyện gì?” Vài tên thuộc thần có chút thể diện liều mạng vọt vào trong thạch thất, thấy thi thể Chung Trường Dạ nhất thời gào khóc vang trời.

“Chủ công ah!” Tiếp tục đọc

Chước lộc – 11

Chương 11 – Oan gia (7)

“Thế tử, Quốc công gia mời ngài đến sảnh chữ nhất.” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng thông báo.

Dựa theo những gì huynh đệ Chung gia nói, Chung Trường Dạ bế quan, thúc phụ vô năng của bọn họ không có chủ kiến, liền tìm phụ thân của Thẩm Lâu đến thương lượng, muốn mượn danh tiếng Huyền Quốc Công chấn nhiếp các phong thần Tây Vực, rồi sẽ từ từ mưu tính tiếp. Náo nhiệt cả ngày, cũng đã đến lúc nói chính sự rồi. Thẩm Kỳ Duệ bàn chính sự, từ trước đến nay không tị hiềm trưởng tử, luôn gọi y cùng đi.

Thẩm Lâu không kịp cùng Lâm Tín giải thích thêm, chỉ nói một câu: “Đừng sợ, theo ta.”

Nếu Chung Lục đối với Lâm Tín có uy hiếp, y đương nhiên không thể để Lâm Tín ở một mình trong phòng, vắt theo thanh tiểu bảo kiếm vừa rồi, y phục chỉnh tề một lần nữa dẫn cái đuôi nhỏ A Tín theo, cùng thị vệ ngoài cửa ra ngoài. Tiếp tục đọc