Viên tiên sinh – PN (6) – Toàn Văn Hoàn

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (6)

.

Tôi trở về Bắc Kinh một mình, vừa xuống máy bay, trợ lý của tôi mang theo thần sắc bối rối tới đón: “Anh đánh Leo ở Tam Á bị người ta quay được, có ảnh chụp lẫn video, lần này phiền phức rồi.”

Tin đồn nhóm sắp giải tán lại xôn xao lần nữa, lần này khác với tin đồn thất thiệt ngày xưa, vì rốt cục cũng có chứng cứ xác thực chúng tôi bất hòa.

Trong mắt fans, anh ta và tôi đã sớm chất chứa oán hận sâu nặng, không lâu trước đó có một quảng cáo nước giải khát tìm anh ta hợp tác, tin tức nhanh chóng tới tai fans, kết quả lúc quảng cáo được phát ra thì người đại diện lại đổi thành tôi, thật ra là vì anh ta không muốn quay mới ngược lại đề cử tôi, nhưng ở trong mắt fans là tôi đã đoạt công việc của anh ta. Hai chúng tôi vốn được định hướng chung một hình tượng, chiều cao cũng không chênh lệch lắm, anh ta còn rất thích ăn mặc kiểu “sinh đôi” với tôi, nhuộm tóc cũng cùng màu, người không quen sẽ không phân biệt được hai chúng tôi ai là ai, cho nên fans cứ nghĩ rằng công ty muốn cho chúng tôi đi cùng một con đường, nhất định sẽ cạnh tranh trên rất nhiều phương diện, quan hệ làm sao có thể tốt được.

Người đại diện hiện tại lại hoàn toàn trái ngược, là một người thích lải nhải trêu chọc, biết rõ quan hệ giữa tôi và Leo, cũng biết chúng tôi đánh nhau là chuyện thường ở huyện, ngay cả tiền căn hậu quả cũng không hỏi, chỉ nói: “Đã sớm nói với hai người rồi, có chuyện gì mà không thể nhẹ nhàng giải quyết được, không phải chịch một phát là xong rồi sao, sao cứ phải động tay động chân? Nhìn xem, bị người ta chụp được rồi, vui chưa? Cậu ta bây giờ không chịu nhận điện thoại, cậu tranh thủ đi dỗ người ta đi, sau đó đăng weibo bán manh, nói thật ra quan hệ của cả hai rất tốt, bằng không thì nếu tiếp tục như vậy, fans sẽ gọi nát toàn bộ điện thoại trong công ty luôn.”

Tôi không nói gì, Leo không nhận điện thoại của hắn, càng không có khả năng nhận của tôi.

Người đại diện mở điện thoại ra, bỗng kinh hãi nói: “Không phải chứ, fans nói Leo đánh cậu.”

Tôi: “. . .”

Hắn kinh nghi bất định nhìn tôi, hỏi: “Lần này không phải đùa giỡn?”

Đúng vậy, không phải đùa giởn, thật sự chia tay rồi.

So với không khí ấm áp như mùa hè ở Tam Á, Bắc Kinh lạnh đến mức đông cứng cả người, trên đường về nhà, tôi lạnh tới mức xương cốt cũng muốn đóng băng.

Tôi đã không còn ở cùng Triệu Chính Nghĩa, mấy tháng trước khi nhóm bắt đầu nối tiếng, công ty đã sắp xếp phòng trọ mới, là hai căn hộ chung cư lớn, tôi và Abel ở chung một căn, sau đó có mấy lần Leo đến ngủ, ngại bất tiện, về sau thì tôi thường đi qua căn hộ còn lại, trên cơ bản hiếm khi trở về chỗ này.

Xem ra Abel đã xem tất cả tin đồn và thị phi trên mạng, thấy tôi trở về, cái gì cũng không nói.

Ai cũng không liên lạc được Leo, fans thì ở trên mạng chửi nhau đến máu chảy đầy mặt, công ty cũng chỉ có thể đăng thông báo bác bỏ tin đồn, nói đó không phải là đánh nhau mà chỉ là hai thằng con trai đùa giỡn với nhau thôi, còn mua thuỷ quân cưỡng chế spam CP. Nhưng không biết vì sao mà hai chúng tôi trong các show diễn rất ít tương tác với nhau, trong nhóm có rất nhiều CP, hai người chúng tôi cũng được ghép đôi với các thành viên khác, nhưng CP giữa tôi và anh ta lại rất ít được để ý, fans hai người ai cũng chướng mắt đối phương, fans của anh ta liên tục gọi tôi là “Tạ Bạch Liên”, fans của tôi thì suốt ngày mắng anh ta là “Ngựa giống Vương”, chủ đề CP vừa được đưa lên, chẳng những không có ai hưởng ứng, ngược lại còn bị tấn công.

Fandom xâu xé hai ngày hai đêm, đến ngày thứ ba, tôi và thành viên khác ở công ty nghe người đại diện thông báo lịch trình diễn ngày mai, thì Leo từ bên ngoài đẩy cửa đi vào.

Mọi người giật mình, hầu như đổ dồn ánh mắt nhìn về phía tôi.

Anh ta chỉ liếc nhìn tôi một cái, sau đó quay mặt sang một bên ngẩng đầu hỏi: “Họp sao? Đang nói cái gì?”

Đại diện cũng không biết nên nói gì với anh ta, khách khách khí khí nói: “Đúng lúc ngày mai có một show diễn, tôi còn đang phát sầu nếu cậu không trở lại thì làm sao bây giờ, trở về thì tốt rồi. Mấy hôm nay cậu bận cái gì? Sao ngay cả điện thoại cũng không nhận?”

Anh ta không biểu lộ gì, lãnh đạm nói: “Điện thoại hư, vừa mua cái mới. Tôi đến xin phép nghỉ, các hoạt động sắp tới đừng gọi tôi, tôi không tham gia.”

Người đại diện nói: “Cái này không tốt lắm đâu. . .”

Anh ta vẻ mặt không kiên nhẫn, “Không thể xin phép nghỉ? Vậy tôi rời nhóm, tính xong tiền bồi thường rồi nói với tôi, chào.”

Nói xong anh ta vung tay đi. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – PN (5)

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (5)

.

Hôm trước anh ta chê tôi xen vào việc của người khác, cuối cùng bỏ về trong không vui, lúc trời tối, anh ta lại như chưa có chuyện gì xảy ra, vô cùng cao hứng gọi cho tôi hỏi: “Làm gì đó? Đi chơi với anh đi.”

Tôi không nói chuyện, cũng không muốn để ý đến anh ta, nghĩ thầm, chơi chơi chơi, tự chơi với trứng đi.

Anh ta còn nói: “Em tới, anh ở nhà chờ em.”

Có những câu nói hết sức bình thường, hết lần này tới lần khác bị anh ta nói ra, lại giống như nước chiết từng giọt từng giọt, cuối cùng đọng lại một chữ tao .

Thật CMN thiếu người thao mà.

Anh ta càng như vậy, tôi càng không muốn thuận theo ý của anh ta, nhẹ nhàng nói một câu “Không đi” liền cúp điện thoại, vì phòng ngừa anh ta giống như lần trước gọi tới không dứt, tôi thuận tay lôi số của anh ta vào sổ đen.

Đến bây giờ, tôi đã nhìn ra, đừng thấy anh ta mỗi ngày câu dẫn tôi mà lầm, kỳ thật trong lòng anh ta vốn không hề thích tôi, trước kia nghĩ để ý tôi có lẽ là vì tôi lớn lên nhìn cũng được, hiện tại bị tôi chịch sướng rồi, mới bắt đầu phát tao với tôi suốt ngày, trước kia anh ta còn biết thu liễm, từ khi đao thật thương thật chịch xong, hiện tại chỉ cần là gặp riêng nhau, không nói hai lời trước cởi dây lưng, sau đó nằm sấp trên giường nói ngứa.

Tại sao trên đời còn có loại gia hỏa vừa đần vừa dâm đãng vừa đáng ghét thế này? Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – PN (4)

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (4)

.

Ngay từ đầu, tôi đã nghi ngờ mình có cảm giác trên mức tình bạn với anh ta.

Bằng không thì rõ ràng đã đi rồi, tại sao còn vòng trở lại? Trả lại chìa khóa chỉ là cái cớ, anh ta không phải chỉ có mỗi chiếc xe này, bị lỡ miệng chứ đâu phải bị viêm cấp tính.

Tôi rất hiểu rõ bản thân mình, cũng tự phát hiện mình không đúng chỗ nào. Chỉ là không muốn rời khỏi đây nhanh như vậy, tôi định đưa chìa khóa và chai thuốc xong là có thể lập tức đi ngay, nhưng ở chung thêm chút nữa cũng tốt.

Có thể sự việc đã phát triển xa hơn dự tính của tôi, chìa khóa đã trả, thuốc cũng đã đưa, tôi lại không đi.

Anh ta để ý tôi, đoán chừng ít nhất đã hai tháng.

Trước đêm nay, tôi chưa từng nghĩ tới và anh ta cũng không ngờ rằng, cuối cùng người bị chịch là anh ta.

Mới đầu tôi hoàn toàn ở thế bị động, anh ta lại gần hôn loạn lên trên mặt và đầu cổ tôi, anh ta chưa có rửa mặt sạch sẽ, mùi bánh dâu tây vẫn còn đó, tôi thật sự rất thích dâu, cảm giác này không tệ.

Anh ta trưởng thành có một gương mặt mê hoặc người khác, lúc không mở miệng không biểu lộ cảm xúc thì hoàn toàn giống như một nghệ thuật gia, phối hợp với khả năng chơi dương cầm chuyên nghiệp do bị đại ca anh ta đuổi đánh bắt học, và cả lý lịch vĩ cầm cấp 10 nghiệp dư, cũng khó trách fans xem anh ta trở thành bông hoa cao lãnh.

Thật muốn cho đám fan kia nhìn thấy bộ dáng zâm đãng này, toàn thân toát ra hương vị thiếu người thao.

Anh ta hôn đã rồi thì đứng lên đem quần áo lưu loát cởi sạch, lại gấp gáp tiến đến cởi quần áo của tôi. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – PN (3)

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (3)

.

Buổi tối hẹn tại KTV, nhóm nhạc nữ kia đã đến đông đủ, một nhóm người trẻ tuổi hát ca hát tâm sự, không khí vô cùng náo nhiệt.

Tôi không thích tụ tập đi chơi, nên không hát cùng bọn họ, chỉ ngồi ở trong góc nhìn.

Trễ hơn chút nữa, lúc mọi người đang chơi vui vẻ, anh ta mới tới KTV, không có uống rượu, chỉ thỉnh thoảng xoa xoa má, đại khái là miệng còn đau, vẻ mặt đầy mất hứng. Mọi người thấy anh ta như vậy, cũng lên tiếng chào hỏi anh ta nhưng đều thức thời không lại gần, mọi người càng ầm ĩ vui vẻ, càng khiến tôi thấy anh ta cô đơn chiếc bóng, có chút đáng thương.

Tôi muốn đưa chai thuốc cho anh ta, vừa định đứng dậy thì có một em gái chạy tới gọi tôi một tiếng: “Sư huynh.”

Là cô gái lần trước xin số điện thoại của tôi.

Cô ấy ngồi bên cạnh tôi, nói qua mấy ngày nữa sẽ tham gia một show giải trí, đến lúc đó định nhảy một đoạn vũ đạo của nhóm chúng tôi, nói xong cô lấy điện thoại ra mở đoạn video vũ đạo mà cô ấy tập cho tôi xem.

Tôi cảm thấy không ổn, cô gái này mỗi lần nhìn thấy tôi đều vô cùng nhiệt tình, rất cố gắng tìm chủ đề để trò chuyện cùng tôi, có thể có chút hảo cảm với tôi, nhưng kiểu loli này thật sự không phải style tôi thích.

Kỳ thật tôi cũng không biết mình thích style gì.

Lúc trước tôi là một tra nam. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – PN (2)

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (2)

.

Không biết có phải là do tôi nghĩ nhiều hay không, lạnh nhạt với anh ta vài ngày, anh ta lại tốt, lại thân thiết với tôi hơn trước kia nhiều.

Một thành viên khác lén nói với tôi :”Mấy hôm trước anh cãi nhau với Leo đúng không, mấy hôm đó anh ấy gọi em đi bar cùng, lúc uống say cứ kéo em gọi tên anh, luôn nói ‘Em đừng không để ý tới anh, cũng đừng không đi chơi với anh.’ Nhìn rất đáng thương đó, ai không biết còn tưởng ảnh bị người yêu đá.”

Lúc hắn nói mấy câu này còn cười tủm tỉm, giống như đã nhìn thấu được điều gì đó, trong lại tôi lại lộp bộp một tiếng, Leo luôn dùng loại ánh mắt trắng trợn này quan sát tôi, không phải chỉ có mình tôi nhìn ra là không ổn.

Tuy tôi rất muốn lợi dụng hết thảy các điều kiện và cơ hội, nhưng cũng không thể bán cả cúc. Tôi không phải quân tử, nhưng vẫn rất có nguyên tắc, dù tôi sẵn lòng đeo lên mặt nạ tiên sinh tốt bụng để đạt được nhiều cơ hội hơn, nhưng tôi sẽ không giẫm lên bả vai đồng đội để leo lên.

Oán hận quá mức sẽ báo thù.

Hơn nữa tôi cũng không muốn phát triển gì với tên đần kia ngoài qua hệ anh em thân thiết.

Từ nhỏ đến lớn trong những người bạn mà tôi đã từng kết giao, tên này chắc chắn là kẻ không có tiết tháo nhất. Tôi nghĩ anh ta không phải gay, tôi đã thấy anh ta nhiều lần hẹn con gái 419, thậm chí còn giúp anh ta vứt Ba con sói sau những cuộc tình một đêm. Anh ta là bisexual? Nhưng tôi chưa từng thấy anh ta kết giao với nam nhân nào lạ mặt.

Tôi không biết anh ta đến cùng là có ý gì, đoán chừng anh ta muốn thay đổi khẩu vị, đúng lúc tôi mỗi ngày ở cùng, cho nên đánh chủ ý tôi, lại cố kỵ tình bạn tình anh em tốt, cả tình nghĩa đồng đội nên không thể không biết xấu hổ mà ra tay, ngoại trừ không có chuyện gì liền nhìn lén tôi, cũng không có làm ra hành động gì vượt giới hạn. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – PN (1)

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (1)

.

Mọi người đã từng làm bạn với tên đần nào chưa?

Tôi có.

Là một thành viên trong trong nhóm nhạc idol, trong mắt fans và truyền thông tôi là một nam nhân tốt, đối với ai cũng hữu cầu tất ứng [1], dù gặp phải chó săn chụp lén, tôi vẫn khách khách khí khí từ xưa đến tận bây giờ.

[1] xin gì được nấy

Kỳ thật không phải tính tình tôi tốt, mà là thức thời mà thôi, ở Bắc Kinh này trôi nổi hơn hai năm, cùng chuột làm bạn dưới tầng hầm, gắn bó với mì ăn liền hai tháng, bởi vì không nhìn thấy tương lai, bạn gái hai năm trước đã đá tôi đi.

Tôi biết rất rõ bản thân mình muốn cái gì, mang một mặt nạ dịu dàng ôn nhu có khó khăn bao nhiêu?

Làm bạn với kẻ đần cũng không khó, chỉ cần hắn có một đại ca trâu bò, và một ông bố làm nghề khai thác dầu mỏ.

“Lễ trao giải thưởng âm nhạc cuối tuần này, đại ca anh với Phương chủ biên đã liên hệ với bên họ, để chúng ta tới làm khách mời VIP.” Lúc nói câu này, anh ta có chút đắc ý.

Tuy tôi rất chướng mắt vẻ mặt này của anh ta, nhưng anh ta đắc ý cũng đúng. Nhóm vừa debut không lâu, lễ trao giải thưởng lớn tầm cỡ như thế này theo lý thuyết không đến phiên chúng tôi, công ty cũng sẽ không chi nhiều cho nhóm nhạc idol thí nghiệm thế này, toàn bộ là nhờ vào bối cảnh của anh trai anh ta, chúng tôi mới có thể lăn lộn được tới bây giờ. Ai tinh mắt đều biết, thật ra kinh phí hoạt động của nhóm chúng tôi, hơn phân nửa đều là do anh ta tự móc tiền túi ra giải quyết.

Bên cạnh có mấy người nửa thật nửa giả nịnh nọt anh, ngay cả người đại diện cũng nói một câu “Đội trưởng Leo thật biết cách” .

Với chỉ số IQ của anh ta, chắc chắn không nghe ra ẩn ý trong câu nói đó, còn cười hì hì bắt chéo hai chân huýt sáo.

Đợi người đại diện có việc đi rồi, những người khác cũng kiếm cớ rời khỏi, chỉ còn lại có hai chúng tôi.

Anh ta nhàm chán nói: “Tomas, em bồi anh đi chơi đi.”

Tôi nhìn anh ta cười: “Được.”

Anh ta ngoại trừ đi bar đêm, sẽ không đi nơi nào khác. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 86 (Hoàn CV)

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 86

Đại kết cục

.

Trong TV đang truyền hình trực tiếp chương trình công ích, mỗi tuần đều có một xí nghiệp hoặc một công ty quyên góp một khoản tiền, sau đó ban tổ chức sẽ đưa quỹ công ích đó cho đối tượng được chỉ định. Quỹ công ích trong chương trình hôm nay là của một công ty nước ngoài, đúng ngay dịp Giáng sinh nên tổ tiết mục liền lắp máy kết nối với đường phố bên ngoài, MC sẽ tùy ý chọn ra một người đi đường, người đó trong vòng 3 phút nếu thổi được càng nhiều bong bóng, thì bên công ty sẽ quyên góp càng chi nhiều, tương ứng với số lượng bong bóng được thổi, một quả bong bóng tương đương với 10.000 tệ.

Đồng hồ bấm giây dưới góc phải màn hình TV đã vượt qua phút thứ 2, Viên Thụy đã thổi được 7 trái bong bóng, đã gần như hết hơi, sắc mặt có chút khó coi, lúc nhận trái thứ 8 thì động tác có hơi chậm chạp, thở phì phò phì phò.

MC khích lệ nói: “80.000 tệ! Cố lên!”

Người qua đường vây quanh chụp ảnh quay video cũng hô theo: “Cố lên! Cố lên!”

Viên Thụy thấy chết không sờn cố phồng má, lại bắt đầu vù vù vù.

Bên ngoài TV Trịnh Thu Dương muốn gọi điện thoại cho cậu, nhưng lại nhớ đây chương trình trực tiếp, cậu bây giờ chắc sẽ không nhận điện thoại được, đành phải buông di động xuống, lo lắng cậu sẽ bị người ta bôi đen.

Từ sau chuyện video, anti-fan của Viên Thụy nhiều hơn gấp bội, mặc dù cậu không hề đóng phim hay quay chương trình, trong khoảng thời gian này cũng không có lên TV, cũng không có chạy quảng cáo, nhưng dưới weibo《 Đại Thám Tử 》và weibo của cậu, mỗi ngày đều có người nhắn tin mắng chửi cậu, nhẹ thì chỉ trích cậu bán hủ lăng xê, làm thần tượng mà không biết làm gương cho những người trẻ tuổi khác, ác liệt hơn thì là toàn những từ ngữ sỉ nhục khó nghe, giống như Viên Thụy đào mồ mã dòng họ tổ tiên nhà bọn họ lên.

“Mười! Chín! Tám! Bảy!” Quần chúng vây xem trong TV bắt đầu đếm ngược.

MC ở một bên nói: “100.000 tệ rồi! Thổi cái này xong là được 100.000 tệ rồi !”

Có vẻ như trái bong bóng này không thể đột phá giới hạn, vì rõ ràng Viên Thụy đã hết hơi rồi.

MC cùng mọi người đếm ngược: “Ba! Hai! Một! Hết giờ!”

Sau 2 giây, “Bùm!” một tiếng, trái bong bóng thứ 10 đã bị nổ. Tiếp tục đọc