Ve 17 năm – 37 (Hoàn)

Chương 37

Hứa Thanh Ngạn quay về tiếp tục học, đây cũng là chuyện oanh động nhất hiện nay. Cố Chu Triệt lúc đầu rất lo lắng, nhưng hai năm Hứa Thanh Ngạn làm diễn viên không hề uổng phí, hơn nữa nhìn sắc mặt người khác sống qua ngày không phải là phong cách của hắn, rất thản nhiên, ngược lại không có ai bàn tán gì, chỉ có vài giáo viên tìm hắn nói chuyện riêng, bảo hắn chuyên tâm học tập đừng để bị ảnh hưởng, đừng chỉ lo yêu đương vân vân, đồng ý vài câu liền có thể đối phó cho qua.

Tiến độ của Phương Kiều rất nhanh, phòng làm việc trong vòng nửa tháng đã giải quyết xong, La Huân giúp liên hệ nhà ở. Hứa Thanh Ngạn đến ở chung, nhưng vẫn thường xuyên chạy đến chỗ Phó Mặc ăn cơm chùa, cái khó giải quyết nhất của bọn họ chính là hai vị phụ huynh đôi bên. Còn lại đều dễ xử lý, nhưng Hứa Thanh Ngạn vì vậy mà thất nghiệp, con cái vì yêu đương mà vấp phải khó khăn trong cuộc sống, là ba mẹ ai mà không lo cho được.

Hứa Thanh Ngạn ngồi xếp bằng trên giường Cố Chu Triệt, cầm ly kem thở dài: “Hậu quả của việc không độc lập kinh tế, thế giới của người trưởng thành đúng là rất thực tế.” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 36

Chương 36

Cố Chu Triệt hoảng sợ không biết nên làm sao bây giờ, cố gắng giữ bình tĩnh, chuẩn bị vài giây, dùng giọng như bình thường nhận điện thoại, nói: “Alo, chào dì ạ.”

Phó Mặc ngồi bên cạnh cậu, không biết bên kia nói gì, bả vai Cố Chu Triệt thả lỏng: “Dạ được, dạ được, không thành vấn đề.”

Hứa Thanh Ngạn trước đó nhờ người nhà gửi vài thứ tới, hắn nhất thời không về được, liền để lại địa chỉ của Phó Mặc và Cố Chu Triệt, mẹ hắn lại sợ bọn họ không nhận được, cố ý gọi điện thoại tới nói một tiếng. Nghĩ cũng đúng, tin trên mạng cũng chỉ vừa có, các bậc phụ huynh cũng ít dùng weibo, chắc là không biết nhanh như vậy đâu. Nhưng thân thích trong nhà rất nhiều, giấy không gói được lửa.

Cố Chu Triệt cúp điện thoại, nhìn màn hình điện thoại thở dài. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 35

Chương 35

Cố Chu Triệt đem ảnh chụp up lên, chưa được bao lâu đã bị mẹ Cố đòi hình, rồi cài thành hình nền điện thoại.

Hai người ở nhà cho đến hết Tết, Cố Chu Triệt lại phải chạy trở về đi học. Theo thường lệ lại là cả nhà đưa đến sân bay, dặn đi dặn lại nhớ thường xuyên về nhà, lưu luyến tiễn bọn họ đi.

Đã vào xuân, nhưng Tân Bắc vẫn còn rơi hai đợt tuyết, mãi cho đến đầu tháng 4 mới bắt đầu ấm áp. Sau khai giảng, Cố Chu Triệt nhờ đàn anh mua một số giáo trình toán đại học, lại tìm người đề cử một số sách cơ bản, rồi mang cho Phó Mặc. Cậu giải thích nói: “Lúc chán lấy ra xem, xem từ cơ bản sẽ tốt hơn.”

Phó Mặc chỉ “Ừ”, Cố Chu Triệt bình thường không ở nhà, cũng không biết hắn có xem hay không. Cho đến một ngày cậu tan học về nhà, thấy Phó Mặc đang nhận hàng chuyển phát nhanh, thuận miệng hỏi mua gì, lên lầu mở ra, phát hiện là một bộ sách toán Trung học và Phổ thông.

Phó Mặc nói: “Trước tiên học lại từ đầu đã.” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 34

Chương 34

Cố Chu Triệt không phải không nghĩ tới sẽ trở về Nam Thanh, nhưng cậu không nghĩ lại nhanh như vậy, cũng không ngờ là lại từ miệng Phó Mặc nói ra.

Sau Quốc Khánh không nghỉ được lâu, lúc hai người chân chính lên đường là đã gần đến Nguyên đán. Nam Thanh là thành phố sát bên Tân Bắc, nhiệt độ so với Tân Bắc thấp hơn chừng 5 độ. Mùa đông 5 độ cơ thể có cảm giác hết sức rõ ràng, Cố Chu Triệt nhớ rõ khi còn nhỏ luôn không biết lạnh là gì, độ chú ý luôn đặt ở đâu đâu, quê nhà trong mắt khi còn nhỏ cũng rất khổng lồ rất phức tạp, nhưng sau khi lớn lên chúng bỗng nhiên đều trở nên cổ xưa và nhỏ hẹp, vẫn là cảnh cũ quen thuộc trong trí nhớ, đưa mắt nhìn cảm thấy thật mọi thứ thật già dặn, càng rõ ràng hơn khi cậu lớn lên .

Cậu hoàn toàn không nhớ đường, toàn dựa vào Phó Mặc và tài xế. Lúc xe lái qua một giao lộ, xa xa xuất hiện một khu biệt thự, Cố Chu Triệt rốt cục mới có ấn tượng.

Tâm trạng của cậu bỗng nhiên kỳ lạ, ban đầu mỗi ngày quan sát Phó Mặc là niềm vui của cậu, hồi hộp len lén về nhà với hắn và vì có được một người bạn như vậy mà cảm giác rất thỏa mãn, nhiều năm sau đó vẫn làm tim cậu xúc động. Làm cho cậu muốn trở lại quá khứ, một lần nữa trải qua khoảng thời gian đó. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 33

Chương 33

Hứa Thanh Ngạn nói xong câu đó, Cố Chu Triệt còn lơ mơ hồi lâu. Cậu nghĩ thầm trọng tâm câu chuyện sao bỗng dưng lại lái đi xa vậy, còn hỏi: “Mày yêu ai? Mày thích người nào rồi sao?”

“Ừ.” Hứa Thanh Ngạn nói: “Tao thích thầy Phương.”

Cố Chu Triệt bối rối 5 giây, sau đó hít sâu một hơi.

Cậu cầm điện thoại mặt ngơ ngác, Phó Mặc lo cho cậu, cho là cậu bị làm sao, ở trước mắt cậu vẫy vẫy tay. Cố Chu Triệt mờ mịt nhìn hắn lắc đầu, Hứa Thanh Ngạn còn ở đầu kia “Alo alo, wẩy wẩy, vẫn còn đó chứ”, lúc này đổi thành cậu lắp ba lắp bắp: “Mày, mày, anh ta, hai người.”

“Đừng nói nữa, tao biết mày muốn nói gì, tao biết hết.” Giọng nói Hứa Thanh Ngạn rất kiên quyết nói: “Tao nhất định phải đi cùng ảnh.” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 32

Chương 32

Cố Chu Triệt thi xong hết các môn, thì đã là giữa tháng 7.

Bạn bè xung quanh người bắt đầu về nhà, người ở lại thi lại. Cố Chu Triệt may mắn không rớt môn nào, nhưng đã gọi nói trước với mẹ Cố, nói năm nay nghỉ hè không về.

Tình hình Phó Mặc hiện tại tuy đã từng bước khởi sắc, nhưng không ổn định như trước, tiếp tục ở lại đây đối với hắn mà nói sẽ tốt hơn. Mẹ Cố không biết chuyện Phó Mặc bị bệnh, cho là bọn họ là muốn đi chơi, dặn bọn họ đi chơi phải cẩn thận một chút, chú ý an toàn. Ngược lại như lời nhắc nhở Cố Chu Triệt, chờ tương lai Phó Mặc khỏi bệnh rồi, nhất định phải cùng hắn đi chơi nhiều hơn. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 31

Chương 31

Đây là một lời mời, không phải là yêu cầu, giống như lúc này giữa bọn họ không xảy ra bất cứ chuyện gì, đây dường như chỉ là một đêm hè bình thường như bao ngày.

Ngón tay Phó Mặc vuốt vuốt tóc cậu, nói: “Được.”

Từ góc độ này nhìn sang, cậu có hơi gầy đi, cằm cũng biến nhọn. Ánh mắt lại vẫn sáng như xưa, cầm tay kia của hắn chơi, nói: “Tớ nhớ lần đầu tiên gặp lại Thanh Ngạn, lúc đó nó đang quay. Lúc nhỏ căn bản không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay, có thể ở trên TV nhìn Thanh Ngạn đóng phim truyền hình.”

Phó Mặc nhớ lại Hứa Thanh Ngạn trong ấn tượng của mình: “Cậu ấy thích Eyeshield21.” Tiếp tục đọc