Thiên môn – Vụ án 4 – 06

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 6

 Phùng Húc “À” một tiếng, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Tề Ninh nhìn Tống Hi Thành: “Tiểu Ninh, không bằng trưa nay tao mời hai người ăn cơm, công ty hai người chắc cũng cho nghỉ trưa đúng không !? Nếu không… thì không đúng lắm, trái với luật lao động.”

Tống Hi Thành theo bản năng lắc đầu: “Không đâu, mày không biết công ty tao…”

Phùng Húc dường như rất có hứng thú với Tề Ninh, nói xen vào: “Không sao, tuy thời gian nghỉ trưa của công ty rất ngắn, chỉ có nửa tiếng, thế nhưng ở đất khách gặp lại bạn cũ là chuyện vui, công ty có thể đặc cách trường hợp đặc biệt. Yên tâm, trở về anh sẽ giúp em nói với phòng nhân sự.”

Tống Hi Thành do dự một chút: “Vậy được. Tề Thành, để mày tốn tiền rồi.” Tiếp tục đọc

Thiên môn – Vụ án 4 – 05

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 5

“Hiện tại cậu đã quen với lối sinh hoạt nơi này, nếu đồng ý tham gia vào công ty chúng tôi, thì điền đầy đủ vào bảng thông tin này!” Quản lý Trương cười thân thiện.

Tống Hi Thành nhận lấy, rất nghiêm túc viết lên.

Tên họ: Tống Hiểu Ninh – Tuổi: 23

Giới tính: Nam – Nghề nghiệp: Không có

Trình độ học vấn: Đại học – Tình trạng hôn nhân: Đã kết hôn

Viết đến đây, Tống Hi Thành nhịn không được ở trong lòng mắng chửi Tề Ninh, cái kế hoạch lộn xộn gì đây. . .

“Không ngờ cậu còn trẻ thế mà đã kết hôn rồi.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 4 – 04

Thiên môn – Vụ án 4

Đa cấp

☆ Chương 4

Đậu : Lâu rồi mới edit tiếp bộ này, quên hết xưng hô rồi.

“Chậc. . . Tề Ninh cậu cúp tiết thể hình còn lôi tớ theo làm gì?”

Người kia vẻ mặt lúc nào cũng khiếm khuyết biểu cảm nhưng lại hay khiến người ta khó chịu một cách thần kỳ: “Bởi vì cậu nợ tiền tớ.”

Nghe thấy mình trả lời vô cùng ảm đạm: “Được rồi, Tề Ninh, chúng ta thương lượng đi. Cậu ngày này qua ngày khác năm này qua năm khác cúp tiết thể hình, với cậu mà nói sau này cũng không tốt, cậu cũng biết cảnh sát là một công việc rất mệt mỏi, nếu thể lực cậu theo không kịp thì làm sao bắt phạm nhân?”

“Tớ nhắc lại một lần nữa, bắt phạm nhân là chuyện của các cậu, trong kế hoạch cuộc đời tớ không có chuyện cầm súng trốn sau cánh cửa nhà ai đó bắt người.”

“Vậy cậu làm cái gì?”

Đối phương bướng bỉnh cười cười: “Chỉ huy các cậu bắt người.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 4 – 03

Thiên môn – Vụ án 4

Đa cấp

☆ Chương 3

Thấy Tống Hi Thành bán tín bán nghi, Phùng Húc ngược lại thả lỏng cảnh giác hơn, sau đó tiếp tục thuyết phục: “Đến với khóa huấn luyện của bọn anh, chú em sẽ gặp được rất nhiều nhân viên đã thành công, bọn họ đều nhờ gia nhập vào công ty bọn anh mà gặt hái được sự nghiệp, thành công thay đổi cuộc sống đó.”

Hạ Thần cũng ở một bên xúi giục: “Đúng vậy, chẳng lẽ mày không muốn làm những gì kẻ đã xem thường mày thấy Tống Hiểu Ninh mày đã thay da đổi thịt thành công sao?”

Tống Hi Thành do dự hồi lâu, rốt cục nói: “Tôi sẽ tham gia, nhưng các người không được gạt tôi.”

Phùng Húc rất nhiệt tình giúp Tống Hi Thành xách đồ, Tống Hi Thành vừa nói cảm ơn vừa liếc mắt nhìn Hạ Thần, dù trên mặt hắn đang mang nét cười giả tạo, nhưng trong ánh mắt lại như thấy được hy vọng, giống như trút được gánh nặng.

“Trung tâm huấn luyện của chúng ta ở đây, vì gần đây công ty mẹ đã dỡ bỏ và dời đi nơi khác, cho nên tạm thời xây dựng một văn phòng nhỏ, rất gần ký túc xá.” Phùng Húc giống như vô tình nói, “Nhưng chú em cũng nên chuẩn bị tâm lý, dù sao kỳ huấn luyện này sẽ khác xa tưởng tượng. Nhớ kỹ, thành công cũng không khó, nhưng cũng không dễ dàng như vậy.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 4 – 02

Thiên môn – Vụ án 4

Đa cấp

☆Chương 2

“Tại sao cậu nghĩ như vậy?” Tề Ninh nhìn Tống Hi Thành.

Tống Hi Thành ngẩn người: “Không phải tớ muốn đi.” Cậu cong miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóc, “Chỉ là cảm thấy nhiệm vụ này tớ hợp nhất mà thôi.”

Tề Ninh nhìn cậu chăm chú, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Tuy tớ vẫn giữ ý kiến của mình, nhưng tớ tôn trọng quyết định của cậu.”

Tống Hi Thành như trút được gánh nặng cười cười: “Vậy phải nắm chặt cụ thể kế hoạch hành động!”

“Ừ.” Tề Ninh từ trong xấp tài liệu rút ra một tờ giấy, “Người cung cấp tin tức cho chúng ta là bị anh họ của mình kéo vào, nhưng sau khi vào 3 ngày đã hối hận. Nhưng hắn không có cách nào trốn được, phải lén lút mới liên hệ được cảnh sát.”

“Cách gì?” Tống Hi Thành rất cảm thấy hứng thú, một khi cậu lẻn vào được, làm thế nào để liên hệ với bên ngoài là một câu hỏi lớn, kinh nghiệm của người này có lẽ rất đáng để tham khảo.

“Những nhân viên đa cấp này không gian sống vô cùng nhỏ hẹp, hành động cũng rất bị hạn chế, cho nên bọn họ lúc nghỉ ngơi, đều phóng như gió, nhưng nói gì thì nói, cũng chỉ là ở công viên, dòng người tập trung ở công viên khá đông.” Tề Ninh lật xem tài liệu, “Theo như chúng ta điều tra thì người báo cáo sẽ giúp cậu trà trộn vào, tên là Hạ Thần, hắn ở công viên thành công dẫn dắt được sự chú ý của tuần cảnh, cũng để lại một tờ giấy.”

Nhìn dòng chữ vô cùng nghuệch ngoạc, có thể tưởng tượng được người viết lúc đó có tâm trạng gì.

“Tôi ở tụ điểm đa cấp, đông thành Tây Uyển, Help.”

Tống Hi Thành nhíu mày: “Cho nên cách để tớ trà trộn vào là để hắn nâng đỡ? Các cậu xác định những người khác sẽ không nghi ngờ?”

“Bên trong rất phức tạp, nhưng mặc kệ thế nào, xế chiều ngày mai, Hạ Thần sẽ cùng một người khác đưa cậu vào. Sau đó cậu sẽ bắt đầu làm nội gián.”

Tống Hi Thành bật cười: “Vừa tổ chức, vừa nội gián, cậu xác định hiện tại đã giải phóng, chứ không phải đang chiến tranh?” Tiếp tục đọc

TM – Án 03 – 10 (Hoàn vụ 3)

Thiên môn – Vụ án 3

Cầu vượt

☆ Chương 10

Dựa theo lời phạm nhân khai báo, Lã Thận Ngôn bọn họ bắt đầu hỏi cung về các vụ án ở thành phố B.

“Tại sao ông quyết định gây án đầu tiên ở thành phố B?”

Trịnh Phúc Quý xoa xoa tay: “Thành phố S tuy là thành thị, nhưng dù sao cũng là thành phố trực thuộc, dân số cũng ít hơn, tôi cảm giác nếu hành động sẽ bị bắt rất nhanh.”

Tề Ninh cười lạnh: “Vậy nên ông cho rằng thành phố B dân số đông, cảnh sát cũng ngu, là thánh địa tốt nhất để giết người cưỡng gian?”

Trịnh Phúc Quý vội vàng giải thích: “Tôi không có ý đó, dù sao cũng là thủ đô, trình độ của các đồng chí cảnh sát mọi người cũng không tệ, xem không phải tôi đã bị các người bắt được rồi sao.”

Thần thái cùng ngữ khí của gã đều rất buồn cười, nhưng dù là ở trong phòng thẩm vấn Tề Ninh bọn họ hay nhóm Tống Hi Thành Hà Mộ ở phòng giám sát, không ai cười nỗi, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Tề Ninh từ trước tới giờ có tài tranh cãi bị chẹn họng, từ trong kẽ răng nhả ra mấy chữ: “Cảm ơn đã khen ngợi.”

Trịnh Phúc Quý vẫn còn đắc chí: “Hơn nữa thành phố B gần đây đang sửa cầu đào đường hầm, là tài xế ai cũng sẽ để ý. Tôi đã điều tra trước, phát hiện mấy nơi đó đều đã đập nhưng chưa kịp thời sửa chữa. Những nơi đó đối với tôi mà nói tương đối an toàn hơn một chút, hơn nữa lại phân chia khắp nơi, lúc điều tra sẽ phiền phức hơn.”

“Nói quá trình ông sát hại Trương Yến.” Lã Thận Ngôn không nhịn được nữa.

Trịnh Phúc Quý mờ mịt: “Ai là Trương Yến?”

“Nạn nhân ngày 9 tháng 8!” Lã Thận Ngôn phát điên lên. Tiếp tục đọc

TM – Vụ 3 – 09

Thiên môn – Vụ án 3

Cầu vượt

☆ Chương 9

Tề Ninh dường như đã hoàn hồn, cầm tờ giấy trước mặt lên, viết mấy chữ, Lã Thận Ngôn hiểu ý: “Ông biết cái gì là DNA không?”

Tống Hi Thành cười ra tiếng: “Bọn họ rốt cục cũng nhớ tới thời hạn 24 tiếng rồi.”

Hà Mộ lại như có điều suy nghĩ: “Cậu không thấy Sếp vừa rồi kỳ thật là đang ngẩn người sao.”

Tống Hi Thành thở dài: “Cậu cũng phát hiện sao, từ lúc nhận vụ án này, trạng thái của Tề Ninh luôn không ổn. Giống như có chuyện gì đó, bộ dạng đầy tâm sự.”

Vuốt vuốt cằm, Hà Mộ dáng vẻ như đã thông suốt : “Tôi ngược lại lại nghĩ tới một chuyện khác.”

“Cái gì?”

“Không thể nói cho cậu biết, phải hoàn toàn chắc chắn rồi mới thương lượng với cậu.”

Trịnh Phúc Quý thoáng cứng đờ: “A, thật không? Cái đó cũng có thể làm làm bằng chứng sao?”

Lã Thận Ngôn cười lạnh: “Không gạt ông, nếu như cái đó còn không được tính là bằng chứng, tôi thật đúng là không biết cái gì mới định tội ông được. Cho nên ông nên mau mau trình bày quá trình phạm tội, tuy không thể xử lý khoan hồng, nhưng tốt xấu gì ông cũng tiết kiệm được thời gian cho bọn tôi.”

Trịnh Phúc Quý bắt đầu thay đổi chiến thuật, miệng như bị may lại. Tiếp tục đọc