Phiên ngoại – 3 – [Toàn Văn Hoàn]

Phiên ngoại 3 – Kết hôn châu Âu + Gặp gia trưởng

Ngô Liệt và Hà Hi thoải mái nắm tay, đi dạo trên con phố cổ phong tình Châu Âu.

Bầu trời xanh như được thanh tẩy, ánh nắng mặt trời trong vắt chiếu rọi ngôi nhà nhỏ màu trắng bên cạnh khiến nó trở nên đáng yêu thêm mấy phần, đài phun nước xinh đẹp trên quảng trường trở thành nơi cho đoàn chim bồ câu lười biếng phơi nắng.

Hà Hi đi dưới bóng râm mái hiên, lấy kính mát xuống say sưa ngắm nhìn thế giới này.

Bọn họ trước đó đã nộp đơn xin kết hôn, sáng hôm nay vừa mới nhận được giấy chứng nhận, còn có một số công văn và nghi thức để tiến hành kết hôn.

Ngày hôm nay Hà Hi lấy giấy hôn thú ra xem rất nhiều lần, xem như bảo bối mà nhìn tới nhìn lui, Ngô Liệt cũng đến gần xem.

“Anh rất rất vui!” Đôi mắt đẹp của Hà Hi cười đến cong cong, “Ha ha ha! Ưm ưm ha ha ha!”

“Ha ha!” Ngô Liệt ôm cậu, hun một cái thật mạnh, “Ha ha ha ha!”

Luôn tà mị quyến rũ Ngô tiên sinh, hiện lại lại cùng bà xã đứng trên đường cười ngu, càng khủng khiếp hơn là, căn bản không dừng được.

Bởi vì tất cả mọi chuyện thật sự quá suông sẻ, quả thật giống như một câu chuyện cổ tích. Tiếp tục đọc

Phong cách – Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 2 – Chợ đêm

Một con hẻm nhỏ u ám.

Mộc Phong và Giang Hàn ở trong ngõ hẻm một trước một sau bước đi, nắng ấm đầu xuân chiếu vào những tảng đá xanh trên đường, tiếng bước chân ngày càng xa.

“Kéo vành nón thấp xuống một chút.” Mộc Phong quay đầu nhìn, kéo mũ Giang Hàn xuống, dặn dò, “Trong chợ đêm có rất nhiều thứ em chưa từng thấy, không cần phải sợ, ở cạnh anh là được, có người nói chuyện với em em cũng đừng để ý.”

“Đã biết.” Giang Hàn rất hào hứng, mắt trên người Mộc Phong quét một vòng, Mộc Phong hôm nay mặc cái áo măng tô do Giang Hàn tự tay chọn, vải đen sờ xúc cảm rất tốt, vạt áo phóng khoáng không nút thắt, vừa vặn với cơ thể, làm nổi bật bờ vai rộng eo nhỏ chân dài nổi bật của Mộc Phong, lại phối với khăn choàng cổ màu nhạt, hiếm khi tỏa ra khí chất nhã nhặn. Giang Hàn đứng lại mặt lạnh thưởng thức một hồi, tiểu tiện nhân trong lòng kích động đến mức nằm trên mặt đất lăn qua lăn lại!

“Đẹp không?” Mộc Phong bỗng nhiên phong độ xoay người lại, mỉm cười hỏi.

“Em chọn, đương nhiên đẹp.” Dù là người hay quần áo! Giang Hàn hãnh diện nói, nhanh chóng đuổi theo. Tiếp tục đọc

Phong cách – Phiên ngoại 1

Phiên ngoại 1 – Mùa đông

01

Vì ảnh hưởng của bão Siberia, trong một đêm thành phố L tiến vào trạng thái đóng băng, nhiệt độ gần như đạt mức thấp nhất từ trước tới nay, gió tuyết tàn sát khắp nơi.

Hơn nữa bởi vì thành phố L nằm ở phía nam Trường Giang, không có lò sưởi, tình trạng bên trong phòng quả thật lạnh đến cực kỳ bi thảm!

Mộc Thần mặc một tầng đồ ngủ dày bằng nhung chạy vù vù từ WC vào phòng ngủ, đem cửa phòng đóng chặt mở điều hòa chiều nóng đến mức tối đa, sau đó chui vào chăn ôm lấy Lâm Sở đã sớm nằm ấm giường.

“Tay cậu đông lạnh luôn rồi.” Lâm Sở đau lòng chà xát tay cho Mộc Thần.

Sói nhỏ hạnh phúc ở Lâm Sở trong lòng cọ cọ, “Điều hòa chiều nóng chỉnh đến mức cao nhất rồi, lát nữa sẽ không lạnh, chúng ta ngủ.”

Hai người thuê phòng ở gần trường học, điều kiện không so được ở nhà, chỉ có phòng ngủ là có điều hòa, hơn nữa vì để ấm hơn Mộc Thần đóng chặt cửa phòng ngủ, thế là một đêm gió tuyết qua đi, sang sáng sớm ngày hôm sau hai người đều trợn tròn mắt.

“Vợ! Cậu mau đến xem ha ha ha ha!” Lâm Sở không tim không phổi cười ha ha, “Máy nước lọc đóng băng luôn rồi! Cái đệt vòi nước cũng đóng băng luôn!”

“Vậy làm sao uống nước…” Mộc Thần vô cùng đau trứng.

Lâm Sở run lập cập lấy điện thoại ra chụp ảnh, khen ngợi nói: “Thật trâu bò!” Tiếp tục đọc

Phong cách – 43 (Hoàn chính văn)

Chương 43

Tâm ý hai người cuối cùng cũng tương thông anh hôn tôi một cái tôi hôn anh một cái, dính với nhau một hồi, hôn lấy hôn để Hà Hi lại đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, biến sắc, chất vấn: “Anh nhớ tới một chuyện, em hôm đó sao lại liều mạng đuổi theo anh khắp phố? Hù chết anh. . . Còn có, em nhặt anh từ trong quán rượu về, liền trực tiếp, trực tiếp cái đó, cũng không hỏi xem anh có đồng ý hay không. . . Hừ!”

“Chuyện thứ hai là em không đúng, giậu đổ bìm leo, không phải người tốt. . .” Ngô Liệt giơ hai tay đầu hàng, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên sự ranh mãnh, “Thế nhưng anh cũng muốn mà, em thích anh nhiều năm như vậy, lại tìm lâu như vậy, đêm hôm đó cơ hội tốt mở ra trước mắt, nếu như không ăn, thì em không phải là đàn ông.”

Giữa người xấu và không phải đàn ông, Ngô Liệt quả quyết lựa chọn vế trước!

Hà Hi vẫn không vui: “Chuyện thứ nhất thì sao?”

Ngô Liệt buồn cười vặn cái mũi nhỏ của Hà Hi: “Cũng không thể trách em, em lúc đó làm sao biết anh đã quên sạch em? Vì anh em đi qua rất nhiều nơi, thật vất vả ở thành phố này tìm được anh, tâm hoa nộ phóng muốn cho anh một điều bất ngờ, còn anh, anh phản ứng thế nào?”

Hà Hi chột dạ nhớ lại. . . Tiếp tục đọc

Phong cách – 42

Chương 42

Thế là ngày hôm sau, trong phòng khám của bác sĩ Mạnh xuất hiện hai vị khách. . .

“Ô ha ha chào cậu, tôi là bác sĩ Mạnh.” Là con lai của thú ăn mộng và mị ma, Mạnh Phồn là sinh vật lấy ký ức tiêu cực làm thức ăn, tiểu Vampire trước mắt này vừa nhìn là đã thấy ngon, tuy Ngô Liệt đã nhiều lần điềm đạm nhắc nhở Mạnh Phồn nếu như dám ăn ký ức của Hà Hi hắn sẽ dùng tay xé sợi mình đút cho mèo ăn, thế nhưng khi nhìn thấy Hà Hi trong chớp mắt bác sĩ Mạnh vẫn không khỏi xoa xoa tay cười ra ý dâm!

“… Có thể đổi thành người khác hay không?” Hà Hi hoảng hốt từ trên ghế nằm ngồi dậy, cái đệt bác sĩ tâm lý này thật đáng sợ!

“Cậu đừng lo.” Mạnh Phồn đưa cho Hà Hi một con gấu Teddy, trấn an nói: “Ôm gấu Teddy, có cảm thấy thả lỏng chút nào không?”

Hà Hi chọc cái mũi của con gấu Teddy.

Gấu Teddy: “Funit!”

“Con gấu Teddy này của anh có phải có chỗ nào không đúng không?” Hà Hi cảm thấy bác sĩ tâm lý này không đáng tin. Tiếp tục đọc

Phong cách – 41

Chương 41

“Thế nào?” Giang Hàn chỉnh caravat, dùng khóe mắt liếc Mộc Phong. Ỷ nói, đẹp không hử?

Mộc Phong mỉm cười nói: “Rất đẹp.”

Đẹp anh còn không mau nhào tới, còn có phải là đàn ông không! Giang tiểu thụ vô cùng lo lắng trừng mắt nhìn hắn, không nói không rằng đen mặt vòng tới vòng lui trước gương, dưới sự chỉ huy của tiểu tiện nhân trong lòng ưỡn thắt lưng giậm chân, chổng mông lên phủi phủi ống quần cùng giày da.

“Em thế này là không muốn đi?” Mộc Phong cười nhẹ, bước qua dùng cơ thể ép mạnh Giang Hàn lên trên mặt gương, tay không thành thật cởi thắt lưng cậu, linh hoạt chui vào trong tàn sát.

“A…” Giang Hàn cắn môi, trong ngoài bất nhất oán trách, “Anh vò nát quần áo của em rồi!”

Mẹ nó! Dịu dàng như vậy làm cái gì! Mau xé vụn quần áo rồi điên cuồng bíp — bíp — đi chứ! Anh có phải chưa ăn sáng không? Tiếp tục đọc

Phong cách – 40

Chương 40

Dưới sự sắp xếp của Ngô Liệt sự kiện bắt cóc này cứ thế thuận lợi trôi qua.

Bốn tên bắt cóc sau khi bị thương nặng khôi phục tinh thần đều thống nhất nói xe bánh mì lúc chuyển hướng đột nhiên bị lật ngã rơi xuống mương, năm người chỉ duy nhất Giang Hàn không bị thương trong tai nạn xe thì nhân cơ hội chạy trốn, còn vết rách và vết cào kỳ quái trên mui xe, không có ai biết xảy ra chuyện gì. Tuy vết cào là điểm đáng ngờ nhưng bốn nghi phạm lúc lấy khẩu cung đều nói khớp tình huống hiện trường. Mà quan trọng nhất là Ngô Liệt thợ săn quái vật một mực chắc chắn không có phát hiện sinh vật lạ ở hiện trường, còn loại chuyện như người sói trần truồng chạy trên đường cơ bản không đáng để tốn phí điều tra, dù sao người sói là sinh vật cứ tới ngày rằm là thích nổ quần áo mặc quần lót chạy khắp phố tru lên! Nếu như tìm ra tên đó là ai thì cứ phê bình giáo dục là được! Thế là Ngô Liệt thành công vui vẻ đem vụ án người sói bị đẩy lên thượng cấp rút ra giao cho bộ điều tra thông thường, bước vào công đoạn điều tra quy chuẩn con người. Tiếp tục đọc