Đố kỵ và tình yêu – 7

Chương 7

Đến gần trưa, nhiệt độ mới bắt đầu tăng dần, nhưng gió vẫn giống như một đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ, ù ù kêu thảm thiết. Nơi này bị ngược gió, gió lạnh như dao cắt mặt, không chảy máu nhưng vô cùng đau đớn.

Sáu người đàn ông bị đá lạnh và gió thổi làm cho mặt sưng phù, dựa vào ý chí bất khuất rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, quai hàm ai cũng nhai rồm rộp như máy bào đá, mặt thì đỏ lên thoạt nhìn hệt như trái dâu.

Trần Dự Chung lúc chơi trò chơi cởi bao tay, mười ngón tay phơi trần bị đông lạnh đến đỏ bừng, ông run rẩy nhận lấy thẻ gợi ý, sáu cái đầu chụm lại một chỗ. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 6

Chương 6

Vào phòng giáo viên thay đồ thể thao, sáu người đàn ông khí phách oai vệ hiên ngang bước ra. Trần Nhiếp là người to con nhất trong sáu người, cũng là người cao nhất, dù đã chuẩn bị riêng quần áo size lớn cho cậu ta, thế nhưng khi mặc lên người vẫn có vẻ bó chặt, đặc biệt là hai cánh tay cơ bắp, gần như muốn nổ tung.

Sáu người đi ra ngoài quay tiếp, Trần Nhiếp đột nhiên la lên: “Ai da, không được không được, bộ này bó quá, tôi khó chịu.”

Trần Nhiếp là ngôi sao điện ảnh rất có tiếng, tuy chưa từng đóng vai chính nhưng độ nổi tiếng không kém ai. Ngoại trừ vóc người cao to, thì khi cậu ta không cười gương mặt chẳng khác gì hung thần ác sát, vì vậy luôn đóng vai sát thủ hoặc là ác bá cường hào. Bình thường Trần Nhiếp cũng rất ít tham gia các hoạt động gì khác ngoài phim ảnh, thoạt nhìn không giống như thanh niên sinh sau 80, trái lại càng giống với diễn viên thế hệ trước hơn, khiến cho những người cùng lứa tuổi hoặc trưởng bối ngộ nhận hắn là anh lớn. Lúc này hai người anh là Trần Dự Chung và Uông Dư đều tham gia show giải trí này, khát vọng đổi hình tượng Trần Nhiếp cũng liền ngại ngùng chấp nhận lời mời. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 5

Chương 5

Địa điểm quay tập 1 quyết định ở trường Đại học Thiên Duyên tại thành phố.

Đại học Thiên Duyên là Đại học tổng hợp số một trong nước, đào tạo ngành kỹ thuật đứng đầu cả nước, ngoài ra trường còn chế tạo máy móc thiết bị hiện đại nhất. Thiên Duyên nằm ở thành Bắc, dựa vào núi nương theo sông, non xanh nước biếc, kiến trúc thiết kế trong trường cũng đạt giải thưởng lớn quốc tế, là ngôi trường đứng đầu cả nước mà nhiều người mơ ước.

Thời gian quay được quyết định vào ngày thứ bảy, nhưng thứ sáu đội chế tác đã chuẩn bị xong ổn thỏa, chúng tôi ở ngay khách sạn gần trường, Trần Dự Chung là MC dẫn dắt cả đội, nên phải đến sớm thương lượng cụ thể với tổ tiết mục. Tôi và ông ấy gặp nhau trên đường đến phòng họp ở khách sạn, Trần Dự Chung gầy hơn trên TV, có điều dáng người và gương mặt được chăm sóc rất kỹ lưỡng nên thoạt nhìn chỉ có chừng ba mươi tuổi. Ông ấy và trợ lý từ trong thang máy bước ra, đúng lúc gặp phải tôi, Trần Dự Chung chủ động vươn tay với tôi: “Tiểu Nghiêm, đã lâu không gặp.”

Tôi kinh ngạc bắt tay với ông ấy, không ngờ ông ấy lại nhận ra tôi. Lần gặp mặt trước kia đã là rất nhiều năm về trước, khi đó tôi vừa lọt vào top 10 của cuộc tuyển chọn, đài truyền hình sắp xếp cho chúng tôi diễn chung, tôi khi đó vẫn chưa quen nên khá bài xích, Trần Dự Chung vì nể tình nhà đài đến làm MC, còn an ủi tôi sau cánh gà. Không ngờ đã nhiều năm trôi qua, ông ấy vẫn còn nhớ đến tôi.

Tôi và ông ấy cùng đi đến phòng họp, thời gian còn sớm, phòng họp lớn như vậy mà chỉ có vài người thưa thớt, Trần Á đang cùng hai đạo diễn khác nói chuyện, thấy tôi bước vào, tay liền nắm chốt cửa chỉ ra ngoài: “Tô An, cậu về phòng trước.”

“Hả?”

“Cậu về phòng trước, lát nữa anh đến tìm cậu.” Dứt lời anh ta liền không để ý đến tôi nữa mà đứng dậy chào hỏi với Trần Dự Chung.

Tôi không nhìn ra nét mặt của anh ta, cho rằng mình làm sai chuyện gì, khó hiểu ngờ vực đi về phòng.

Thấp thỏm chờ đợi chừng 40 phút, Tiểu Tạ trợ lý của đạo diễn Lâm gửi tin nhắn cho tôi: Bọn họ muốn để anh làm khách mời!

Hả? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? !

Tôi lập tức nhắn lại, thế nhưng cô ấy không trả lời nữa. Tôi ở trong phòng một mình suy nghĩ miên man, làm khách mời sẽ có cơ hội lên hình, tôi đương nhiên rất vui vẻ, nhưng nếu như mới tập 1 đã mời tôi làm khách, vậy cũng quá mạo hiểm đi!? Trong sáu người, ngoại trừ Liễu Huân, tôi cũng chỉ có duyên gặp được Trần Dự Chung một lần, những người khác vốn không hề biết tôi, nếu quả thật làm khách mời, gặp lại không nói gì, chẳng phải sẽ xấu hổ chết sao.

Một tiếng lại trôi qua, Trần Á điện thoại tới: “Tô An, ở trong phòng sao?”

“Đúng vậy anh Trần, phòng 507.”

Trần Á rất nhanh đã tới, còn đem theo một phần ăn khuya cho tôi.

“Anh Trần, em còn tưởng anh giận em.” Tôi không có thói quen ăn đêm, nhưng vẫn cười nhận lấy cà mèn, mang ghế ra cho anh Trần ngồi.

“Anh nhìn hung dữ vậy sao?” Trần Á trêu tôi một phen, trở về chủ đề chính, đem bản thảo trong tay đưa cho tôi, “Đây là kịch bản cuối cùng sau khi bàn bạc, em sẽ đóng vai Trương Trạch Hải.”

“Trương Trạch Hải?”

Nhiệm vụ của tập 1 chính là do Trương Trạch Hải của Đại học Thiên Duyên nghĩ ra, nhiệm vụ của cậu ta khá sáng tạo, yêu cầu các thành viên ở trong 400 mét vuông trường Đại học tìm được mình. Thông qua các mối quan hệ để tìm một người xa lạ, có hơi hướng sáu chặng phân cách [1].

[1] Six degrees of separation : Đại ý, thế giới này thật ra là một thế giới nhỏ bé. Chúng ta có thể tìm ra bất kỳ ai mà ta muốn thông qua những người quen biết.

Mấy ngày nay Trương Trạch Hải đều tham gia thảo luận cùng chúng tôi, sao bây giờ đột nhiên quyết định đổi người?

Trần Á thấy nét mặt khó hiểu của tôi, giải thích: “Tối hôm qua anh cùng đạo diễn Lâm và đạo diễn Từ quyết định. Bọn anh cảm thấy Trương Trạch Hải ở trường học khá nổi tiếng, nếu như để cậu ấy thực hiện nhiệm vụ thì với ông anh cáo già A Chung mà nói chẳng có gì khó, hiệu quả chương trình cũng không cao.”

Tôi hiểu rõ gật đầu, Trần Á nói tiếp: “Nên chẳng bằng chúng ta bịa ra một người họ Trương, bị tự kỷ, không thích tiếp xúc với người khác, người biết cậu ta lại càng ít, hơn nữa đến lúc bọn họ thật sự tìm được cậu, còn có thể bất ngờ.”

“Bất ngờ?” Tôi lập tức hiểu ra đây là nhằm vào Liễu Huân, cho nên hiện tại các thành viên đang liên hoan làm quen dưới lầu, tôi không thể xuống lộ diện.

Bản thảo của Trần Á bị gạch mực đỏ lung tung, tôi cố gắng tìm điểm chính, Trần Á đứng dậy vỗ vai tôi: “Ngày mai em ăn mặc sơ xài một chút, đầu tiên đi theo bọn anh quay, đến lúc thích hợp thì đến ký túc xá của Trương Trạch Hải.”

“Vâng.” Tôi lịch sự tạm biệt Trần Á, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ. Mặc dù không hẳn là khách mời, nhưng Trần Á cũng đã cho tôi một cơ hội, chọn tôi đến có lẽ không phải ngẫu nhiên, nhưng giới giải trí không phải là nghìn cái ngẫu nhiên tạo nên một cái tất nhiên sao.

Trần Á rất chiếu cố tôi, còn có vài thanh niên tuổi không chênh lệch với tôi mấy, cũng không so đo việc tôi lúng lúng vì thân phận, không đến vài ngày đã rất hòa hợp. Dù tôi còn chưa biết hết người của tổ tiết mục, nhưng đã thích đoàn đội này rồi.

Ngày hôm sau, bầu trời trong xanh không có tí hạt bụi.

Tôi mặc một thân đồ đen, còn đeo khẩu trang, cẩn thận che giấu bản thân, kết quả đến hiện trường rồi mới thấy nào có ai để ý, chỉ mới staff ánh sáng đã đến tận hai-ba mươi người rồi, tôi đứng lẫn trong bọn họ căn bản không sợ bị nhận ra. Tổ tiết mục đã sớm liên lạc xong với nhà trường, hôm nay trường cấm du khách đến tham quan, cho nên ngoại trừ chúng tôi tụ tập trước cửa trường thì xung quanh cũng không có mấy ai.

Nửa tiếng sau Trần Dự Chung bọn họ lần lượt đến, lúc Liễu Huân xuống xe, tôi nghe thấy đạo diễn Từ nói với trợ lý Tiểu Thái là khi hậu kỳ nhớ phải thêm âm thanh la hét ở đoạn này. Sáu người ăn vận lễ phục kiểu dáng tương tự, chúc mừng khởi quay ‘Chấp nhận thách thức’ tập 1. Trần Dự Chung đương nhiên đứng giữa đảm nhiệm chức MC, ông ấy bảo trái phải từng người giới thiệu bản thân, Liễu Huân đứng ngoài cùng bên trái. Còn ngoài cùng bên phải là một tiểu thịt tươi khác đang Hot – Kim Luân, tôi nhận ra cậu ta, bởi vì cậu ta chính là đối tượng anh Vọng đang dốc sức bồi dưỡng.

Tôi cười khổ trong lòng, vốn cho rằng anh Vọng là vì tôi nên mới qua lại với Trần Á, nghĩ lại đúng là tự mình đa tình, hiện tại nhìn tôi càng giống như món hàng tặng kèm tiện tay thì đưa.

Miệng của Trần Dự Chung đúng là không chỉ để trưng cho đẹp, những người khác còn chưa theo kịp nhịp, Trần Dự Chung đã nói liếng thoắng, từ mối quan hệ với những người đã quen biết cho đến sự bối rối của những người mới, trong lúc nói còn không quên châm chọc ông bạn già Uông Dư vài câu. Trong sáu người này Trần Dự Chung lớn tuổi nhất, tuổi nghề lớn nhất, ông ấy vừa mở miệng, những người khác chỉ có thể im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng trọng tâm câu chuyện chuyển lên người những nghệ sĩ mới bọn họ, bọn họ cũng chỉ có thể vô tội kêu oan. Có thể nhận ra, quan hệ sáu người vẫn chưa hòa hợp lắm.

Uông Dư cũng có kinh nghiệm làm MC, nhưng trước kia ông ấy làm MC về tin tức, talkshow các loại, cho nên hình tượng nghiêm túc có hơi khó sửa, lần này lại phá lệ tham gia show giải trí, nghe nói cũng là do ông bạn nhiều năm Trần Dự Chung tích cực mời mọc.

Mặt khác bốn người còn lại, bao gồm cả Liễu Huân, đều không có một ai có kinh nghiệm làm MC, nhiều lắm thì cũng chỉ là khách mời trao giải. Lần đầu tiên tham gia show thực tế quay liên tục không gián đoạn, lúc bắt đầu cũng rất khó mà làm quen. Bọn họ nghe Trần Dự Chung độc thoại, thỉnh thoảng hỏi đến họ mới lấy lại tinh thần mở miệng nói chuyện, thời gian còn lại thì vẫn im lặng như đi vào cõi thần tiên.

Trần Á ngồi ở bên cạnh tôi, đi qua khe hở của sáu camera nhìn bọn họ, có chút thất vọng lắc đầu, lẩm bẩm: “Vạn sự khởi đầu nan mà.”

“Anh Trần.” Tôi an ủi anh ta, “Chắc chắn sẽ ổn thôi, hơn nữa khán giả cũng rất thích xem dáng vẻ lúng túng của ngôi sao, dù sao cũng tự nhiên hơn là diễn.”

“Cũng đúng.” Anh Trần tán thành gật đầu, sau đó nở nụ cười nói với tôi, “10 phút đầu đều là A Chung độc thoại, nếu như biết anh cắt còn có 3 phút, chắc sẽ tức chết.”

Tôi cười phụ họa.

Đạo diễn Lâm thấy đã đến lúc, kêu trợ lý tiểu Tạ đem giấy nhiệm vụ giao cho bọn họ. Trần Dự Chung nhận lấy phong thư màu trắng, sáu cái đầu chụm lại một chỗ.

“Tôi tên là Trương Trạch, là một người tự kỷ. Tôi không đi làm thêm khi là sinh viên, cũng không thích tham gia câu lạc bộ nào, tôi đến từ một thành phố nhỏ, ở đây cũng không có đồng hương. E rằng cả trường học này chỉ có bạn cùng lớp là biết tôi đi. Tôi rất cô đơn, tôi rất tha thiết được kết bạn, một người bạn nhiệt tình, mọi người có thể tìm ra tôi không?”

Trong thư là chữ tôi vừa mới viết tay, hơi méo mó, nhưng Trần Á nhìn hết sức hài lòng, nói đây chính là hiệu quả anh ta muốn.

Sáu người còn đang suy nghĩ về lá thư, đạo diễn Lâm lại giơ loa lên nói: “Nhiệm vụ tập này, chính là ở trong trường Đại học Thiên Duyên tìm được bạn học Trương, hơn nữa mọi người không thể mượn bất kỳ thiết bị điện tử gì, bao gồm máy tính, điện thoại di động thậm chí đài phát thanh của trường.”

“Cái gì!” Sáu người đồng thanh kêu rên, Trần Dự Chung nắm cổ áo đạo diễn Lâm, giả bộ tức giận gào lên: “Mấy người xác định đây không phải là show hành hạ người khác đó chứ!”

Kỳ thật nhiệm vụ này đã thông báo với sáu người bọn họ tối qua, nhưng lúc này bọn họ lại phải giả vờ kinh ngạc như mới biết, cũng là làm khó bọn họ rồi.

Sáu người líu ríu thảo luận một lúc, vẫn không có đầu mối, đạo diễn Lâm thấy vậy lại giơ loa lên: “Nếu như mọi người không tìm được cách có thể tới tìm tôi rút thăm chơi trò chơi, mỗi lần thắng sẽ nhận được manh mối của bạn học Trương.”

“Vậy còn do dự cái gì, làm đi!” Uông Dư cướp lời đáp, hai tay chống hông nói, “Sau khi gặp mặt tôi muốn nói chuyện đàng hoàng với cậu bạn Trương này.”

“Này, đây cũng không phải là talkshow, Cẩu tiên sinh [1], ‘Chấp nhận thách thức’ có thể không hợp với kiểu người lớn tuổi chỉ biết dùng miệng đâu nha.” Trần Dự Chung là người duy nhất trong sáu người sinh trước năm 70, nhưng thoạt nhìn so với Uông Dư ra đời năm 80 còn muốn trẻ hơn mấy tuổi, Uông Dư họ Uông, Trần Dự Chung rất thích trêu ghẹo gọi ông là Cẩu tiên sinh, chọc cho mọi người cười vang, không khí lập tức trở nên sôi nổi.

[1] Uông Dư họ Uông (wāng), phát âm giống như tiếng chó sủa

Đạo diễn Lâm vô tình cắt lời bọn họ: “Sự trợ giúp này chỉ có thể sử dụng cách tiếng, bây giờ là 9 giờ 23 phút, 10 giờ mọi người hãy tới tìm tôi !”

“A…” Kim Luân thất vọng thở dài, “Nhưng lá thư này ngay cả Trương Trạch là nam hay nữ chúng tôi cũng không biết.”

Mọi người lại chụm đầu nghiên cứu, cảm thấy chữ viết này thì khả năng Trương Trạch là nam cao hơn.

Tôi ngồi giữa nhóm nhân viên, nhìn dáng vẻ mặt ủ mày chau đó mà buồn cười, xung quanh đã có mấy cô gái trẻ không nhịn được cười ra tiếng. Tôi quay đầu nhìn Trần Á, chỉ có anh ta là hơi nhíu mày, thỉnh thoảng hỏi đạo cụ trò chơi tiếp theo đã chuẩn bị xong chưa. Tuy là ngoài miệng không nói, nhưng vẻ mặt đã thể hiện rõ sự lo lắng về tập 1.

Tất cả chúng tôi không một ai biết chắc show giải trí mang tính thách thức có thể được khán giả yêu thích hay không, có thể Hot hay không, nhưng nhìn dáng vẻ nghĩ mãi không ra của sáu ông lớn này thôi, tôi đã cảm thấy thật thú vị.

. : .

Đố kỵ và tình yêu – 4

Chương 4

Tôi định nằm trên người Liễu Huân để lấy sức, thì đột nhiên cậu ấy giơ chân đá tôi một phát xuống giường, gáy của tôi bị đập vào góc tủ nhất thời choáng váng.

Cú đá này của Liễu Huân xem như là dùng hết sức còn lại, sau đấy cũng không cử động được nữa, nằm ở trên giường thở hồng hộc.

Đầu của tôi đau nhói, liền ngồi phịch ở trên sàn gỗ, hai người chúng tôi im lặng không lên tiếng đến hồi lâu. Lúc tôi sắp ngủ gục, Liễu Huân ngọ ngoạy từ trên giường đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Cậu ấy nắm tay nắm cửa phòng tắm, dùng khóe mắt nhìn tôi: “Có phải nếu như không lên giường, chúng ta sẽ không còn là anh em, không làm bạn được nữa?” Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 3

Chương 3

Tối nay tôi có một buổi biểu diễn, sáng sớm phải thu dọn hành lý đến sân bay, công ty nói sẽ gọi người đến đón tôi, nhưng không ngờ anh Vọng người đại diện của tôi cũng đến. Anh Vọng năm nay chưa đến bốn mươi, là người tôi đi theo sau khi kết thúc kỳ thi tuyển và ký hợp đồng với công ty. Lúc đó anh ấy còn là người mới vào nghề, qua bao cố gắng bây giờ cũng xem như là tiền bối có danh tiếng trong công ty. Ngoại trừ tôi ra, dưới tay anh ấy còn có vài người mới, một trong số đó có một tiểu thịt tươi rất nổi, nghe nói anh Vọng đang dốc hết sức nâng đỡ cậu ta. Mà tôi, một năm chẳng gặp được anh mấy lần.

Anh Vọng dựa vào cửa sổ xe hút thuốc, thấy tôi thì gật đầu chào, dập thuốc rồi gọi tôi lên xe.

Tôi lo âu ngồi xuống, mặc cho anh ấy quan sát tôi từ trên xuống dưới, rồi mở miệng nói: “Dạo này vẫn siêng đi tập chứ?”

“Có.”

“Anh cũng nghĩ vậy, cậu giữ dáng người rất tốt, nhìn qua vẫn còn trẻ.” Tôi biết anh ấy đang nói đùa. Năm nay tôi đã 30, gương mặt này ở trong giới cũng không tính là đẹp trai gì, khi cười to còn có thể thấy nếp nhăn nơi khóe mắt, không giống như Liễu Huân, trời sinh mặt trẻ con, khi cười lên làm biết bao cô gái ngất xỉu. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 2

Chương 2

Khóe môi nếu cứ luôn cong lên lúc đang ngủ thì khi tỉnh lại sẽ hơi co giật.

Hôm sau cả hai ngủ thẳng đến giữa trưa, Liễu Huân còn chưa tỉnh hẳn đã bắt đầu rên, tôi nuốt nước bọt mấy lần, mới dám xoay người về phía cậu ấy.

“Fuck!” Liễu Huân trợn mắt nhìn tôi, đầu tiên là chửi mấy câu thô tục liên tục, chửi mệt rồi thì nhắm mắt lại thở hồng hộc, tròng mắt dưới mí đảo hai vòng, khi mở mắt ra liền lập tức sai tôi giúp cậu ấy mặc quần áo, nhìn điệu bộ khổ sở kia, tôi cũng không dám nói gì với cái tính tình công tử bột cậu ấy, liền vâng vâng mà hầu hạ cậu ấy.

Rõ ràng là tôi tinh thần sảng khoái khi đạt được ước muốn, nhưng biểu hiện của Liễu Huân lại càng giống như ông hoàng hơn. Tiếp tục đọc