Đố kỵ và tình yêu – 7

Chương 7

Đến gần trưa, nhiệt độ mới bắt đầu tăng dần, nhưng gió vẫn giống như một đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ, ù ù kêu thảm thiết. Nơi này bị ngược gió, gió lạnh như dao cắt mặt, không chảy máu nhưng vô cùng đau đớn.

Sáu người đàn ông bị đá lạnh và gió thổi làm cho mặt sưng phù, dựa vào ý chí bất khuất rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, quai hàm ai cũng nhai rồm rộp như máy bào đá, mặt thì đỏ lên thoạt nhìn hệt như trái dâu.

Trần Dự Chung lúc chơi trò chơi cởi bao tay, mười ngón tay phơi trần bị đông lạnh đến đỏ bừng, ông run rẩy nhận lấy thẻ gợi ý, sáu cái đầu chụm lại một chỗ. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 6

Chương 6

Vào phòng giáo viên thay đồ thể thao, sáu người đàn ông khí phách oai vệ hiên ngang bước ra. Trần Nhiếp là người to con nhất trong sáu người, cũng là người cao nhất, dù đã chuẩn bị riêng quần áo size lớn cho cậu ta, thế nhưng khi mặc lên người vẫn có vẻ bó chặt, đặc biệt là hai cánh tay cơ bắp, gần như muốn nổ tung.

Sáu người đi ra ngoài quay tiếp, Trần Nhiếp đột nhiên la lên: “Ai da, không được không được, bộ này bó quá, tôi khó chịu.”

Trần Nhiếp là ngôi sao điện ảnh rất có tiếng, tuy chưa từng đóng vai chính nhưng độ nổi tiếng không kém ai. Ngoại trừ vóc người cao to, thì khi cậu ta không cười gương mặt chẳng khác gì hung thần ác sát, vì vậy luôn đóng vai sát thủ hoặc là ác bá cường hào. Bình thường Trần Nhiếp cũng rất ít tham gia các hoạt động gì khác ngoài phim ảnh, thoạt nhìn không giống như thanh niên sinh sau 80, trái lại càng giống với diễn viên thế hệ trước hơn, khiến cho những người cùng lứa tuổi hoặc trưởng bối ngộ nhận hắn là anh lớn. Lúc này hai người anh là Trần Dự Chung và Uông Dư đều tham gia show giải trí này, khát vọng đổi hình tượng Trần Nhiếp cũng liền ngại ngùng chấp nhận lời mời. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 5

Chương 5

Địa điểm quay tập 1 quyết định ở trường Đại học Thiên Duyên tại thành phố.

Đại học Thiên Duyên là Đại học tổng hợp số một trong nước, đào tạo ngành kỹ thuật đứng đầu cả nước, ngoài ra trường còn chế tạo máy móc thiết bị hiện đại nhất. Thiên Duyên nằm ở thành Bắc, dựa vào núi nương theo sông, non xanh nước biếc, kiến trúc thiết kế trong trường cũng đạt giải thưởng lớn quốc tế, là ngôi trường đứng đầu cả nước mà nhiều người mơ ước.

Thời gian quay được quyết định vào ngày thứ bảy, nhưng thứ sáu đội chế tác đã chuẩn bị xong ổn thỏa, chúng tôi ở ngay khách sạn gần trường, Trần Dự Chung là MC dẫn dắt cả đội, nên phải đến sớm thương lượng cụ thể với tổ tiết mục. Tôi và ông ấy gặp nhau trên đường đến phòng họp ở khách sạn, Trần Dự Chung gầy hơn trên TV, có điều dáng người và gương mặt được chăm sóc rất kỹ lưỡng nên thoạt nhìn chỉ có chừng ba mươi tuổi. Ông ấy và trợ lý từ trong thang máy bước ra, đúng lúc gặp phải tôi, Trần Dự Chung chủ động vươn tay với tôi: “Tiểu Nghiêm, đã lâu không gặp.”

Tôi kinh ngạc bắt tay với ông ấy, không ngờ ông ấy lại nhận ra tôi. Lần gặp mặt trước kia đã là rất nhiều năm về trước, khi đó tôi vừa lọt vào top 10 của cuộc tuyển chọn, đài truyền hình sắp xếp cho chúng tôi diễn chung, tôi khi đó vẫn chưa quen nên khá bài xích, Trần Dự Chung vì nể tình nhà đài đến làm MC, còn an ủi tôi sau cánh gà. Không ngờ đã nhiều năm trôi qua, ông ấy vẫn còn nhớ đến tôi. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 4

Chương 4

Tôi định nằm trên người Liễu Huân để lấy sức, thì đột nhiên cậu ấy giơ chân đá tôi một phát xuống giường, gáy của tôi bị đập vào góc tủ nhất thời choáng váng.

Cú đá này của Liễu Huân xem như là dùng hết sức còn lại, sau đấy cũng không cử động được nữa, nằm ở trên giường thở hồng hộc.

Đầu của tôi đau nhói, liền ngồi phịch ở trên sàn gỗ, hai người chúng tôi im lặng không lên tiếng đến hồi lâu. Lúc tôi sắp ngủ gục, Liễu Huân ngọ ngoạy từ trên giường đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Cậu ấy nắm tay nắm cửa phòng tắm, dùng khóe mắt nhìn tôi: “Có phải nếu như không lên giường, chúng ta sẽ không còn là anh em, không làm bạn được nữa?” Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 3

Chương 3

Tối nay tôi có một buổi biểu diễn, sáng sớm phải thu dọn hành lý đến sân bay, công ty nói sẽ gọi người đến đón tôi, nhưng không ngờ anh Vọng người đại diện của tôi cũng đến. Anh Vọng năm nay chưa đến bốn mươi, là người tôi đi theo sau khi kết thúc kỳ thi tuyển và ký hợp đồng với công ty. Lúc đó anh ấy còn là người mới vào nghề, qua bao cố gắng bây giờ cũng xem như là tiền bối có danh tiếng trong công ty. Ngoại trừ tôi ra, dưới tay anh ấy còn có vài người mới, một trong số đó có một tiểu thịt tươi rất nổi, nghe nói anh Vọng đang dốc hết sức nâng đỡ cậu ta. Mà tôi, một năm chẳng gặp được anh mấy lần.

Anh Vọng dựa vào cửa sổ xe hút thuốc, thấy tôi thì gật đầu chào, dập thuốc rồi gọi tôi lên xe.

Tôi lo âu ngồi xuống, mặc cho anh ấy quan sát tôi từ trên xuống dưới, rồi mở miệng nói: “Dạo này vẫn siêng đi tập chứ?”

“Có.”

“Anh cũng nghĩ vậy, cậu giữ dáng người rất tốt, nhìn qua vẫn còn trẻ.” Tôi biết anh ấy đang nói đùa. Năm nay tôi đã 30, gương mặt này ở trong giới cũng không tính là đẹp trai gì, khi cười to còn có thể thấy nếp nhăn nơi khóe mắt, không giống như Liễu Huân, trời sinh mặt trẻ con, khi cười lên làm biết bao cô gái ngất xỉu. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 2

Chương 2

Khóe môi nếu cứ luôn cong lên lúc đang ngủ thì khi tỉnh lại sẽ hơi co giật.

Hôm sau cả hai ngủ thẳng đến giữa trưa, Liễu Huân còn chưa tỉnh hẳn đã bắt đầu rên, tôi nuốt nước bọt mấy lần, mới dám xoay người về phía cậu ấy.

“Fuck!” Liễu Huân trợn mắt nhìn tôi, đầu tiên là chửi mấy câu thô tục liên tục, chửi mệt rồi thì nhắm mắt lại thở hồng hộc, tròng mắt dưới mí đảo hai vòng, khi mở mắt ra liền lập tức sai tôi giúp cậu ấy mặc quần áo, nhìn điệu bộ khổ sở kia, tôi cũng không dám nói gì với cái tính tình công tử bột cậu ấy, liền vâng vâng mà hầu hạ cậu ấy.

Rõ ràng là tôi tinh thần sảng khoái khi đạt được ước muốn, nhưng biểu hiện của Liễu Huân lại càng giống như ông hoàng hơn. Tiếp tục đọc