Quán mì Tư Ca – 17

Quán mì Tư Ca

Chương 17

Thời điểm Chu Trản đưa Nguyên Tư rời khỏi Chim Ưng là vào mùa hè, vẫn còn chưa đến hạn xuất ngũ cuối năm. Quang cảnh bọn họ ra đi không nở mày nở mặt, không có lễ chúc phúc, cũng không có nghi thức trao quân hàm, nhưng toàn bộ các anh em trong Trung đội nếu không có ai làm nhiệm vụ đều sẽ chạy tới bệnh viện, nói lời tạm biệt với hai người.

Lạc Phong không tới, bởi vì công việc bận ngập đầu. Đại đội trưởng, Ủy viên chính trị, và Đội trưởng Trung đội 2 tạm thời bị cách chức cũng không tới, Chu Trản hiểu sự phẫn nộ và tiếc nuối của bọn họ nên cũng không oán giận trong lòng.

Trong thẻ có một khoản tiền rất lớn, một nửa là tiền của anh và Nguyên Tư sau khi xuất ngũ, một nửa là của Đại đội trưởng tự ý thêm vào “Phí trợ cấp”.

Đối với hai đội viên “ly kinh phản đạo” [1], Đại đội trưởng rốt cuộc cũng không nỡ. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 16

Quán mì Tư Ca

Chương 16

Tiếng kêu “Tích tích” đơn điệu phát ra từ bom hẹn giờ. Thời gian giống như thần chết, kéo Khổng Nhiễm xuống tận vực sâu. Tay Nguyên Tư đang phát run, mồ hôi lạnh không ngừng chảy từ trên gương mặt tái nhợt. Tiểu Mâu sau khi nhận được lệnh của Trung đội trưởng đã lảo đảo chạy khỏi kho vũ khí, máu me khắp người khiến Khổng Nhiễm gần như hôn mê, hầu kết phát ra tiếng rên rất nhỏ, giống như muốn nói gì đó nhưng một âm tiết cũng không phát ra được.

Từ trong tai nghe truyền đến tiếng của Đại đội trưởng: “Nguyên Tư, còn đứng đó làm gì? Lập tức lùi lại, có nghe hay không!” Tiếp tục đọc