Quán mì Tư Ca – 4

Quán mì Tư Ca

Chương 04

Mi mắt Nguyên Tư giật giật nhưng vẫn không mở ra. Chu Trản biết cậu đã tỉnh, đang muốn ngồi thẳng người lên kéo cậu dậy thì cổ chợt bị ôm lấy. Sức của Nguyên Tư khá mạnh, tay này vừa ôm cổ xong, tay kia liền chống lưng ngồi dậy hôn cái ‘chóc’ lên môi anh.

Nếu so với nụ hôn lúc nãy thì nụ hôn này không hề có sắc dục. Chu Trản để Nguyên Tư hôn tùy ý, một tay ôm eo đối phương, đầu lưỡi nhẹ nhàng cuộn lại phối hợp. Cổ họng Nguyên Tư phát ra tiếng rên thật nhỏ, cậu chậm rãi mở mắt ra, ôm mặt Chu Trản hun thêm một cái nữa mới duỗi chân tay ra, ngáp nói: “Em ngửi được mùi thơm.”

“Ngửi thấy rồi mà vẫn không chịu dậy?” Chu Trản cười đá dép tới, là một đôi dép màu xanh hình Doraemon, còn đôi anh mang là đôi màu hồng của mèo Kitty.

Cách đây không lâu siêu thị gần nhà có một đợt khuyến mãi, hóa đơn đồ dùng sinh hoạt đủ 300 tệ sẽ tặng dép đôi tình nhân. Nguyên Tư mua gần 400 tệ dầu gội đầu sữa tắm khăn tay, tưởng là có thể đổi được dép cao cấp, ai ngờ lại là dép trong nhà Doraemon với Kitty.

Nguyên Tư đem đôi dép về nhà, mình thì mang đôi Doraemon, đôi Kitty thì ném cho Chu Trản. Chu Trản cũng cạn lời, hỏi: “Tại sao của anh lại là màu hường?”

Mặt Nguyên Tư hết sức vô tội: “Đừng hỏi em, em còn không biết Doraemon và Hello kitty thành couple từ khi nào luôn.”

Chu Trản mang thử thấy rất vừa chân, nhưng lông chân và nơ bướm màu hồng của mèo Kitty trộn lại thật sự rất phá phong cảnh. Nguyên Tư cười cả một đêm, còn cầm điện thoại chụp mười mấy tấm hình.

“Dậy rồi nè.” Nguyên Tư lếch tới mép giường, đang khom lưng tìm dép, Chu Trản thấy có một chiếc bị đá xa bèn nhặt lên mang vào cho cậu, sau đó vỗ một cái lên mắt cá chân: “Tối nay ăn mấy chén cơm?”

“Ít nhất là ba chén.” Nguyên Tư mang dép chạy tới phòng khách, bé Samoyed cũng chạy tung tăng theo, khiến đám lông chó trên người bay phấp phới.

Lúc ăn cơm đã là 7 giờ, Chu Trản múc ra một chén canh để nguội dần, Nguyên Tư một tay cầm chén cơm một tay cầm đũa không ngừng gắp thức ăn, cơm cũng lùa vào miệng không ngừng. Mới ăn 5 phút thôi mà trên xương quai xanh đã đổ đầy mồ hôi. Miệng dù bận ăn cũng phải liên tục khen, lúc thì nói “Thiêu bạch hôm nay ăn ngon quá, mềm chết em rồi”, lúc lại nói “Cá mè hoa sao lại ngon dữ vậy nè”, một lát sau lại la lên “Nghêu thì càng khỏi phải nói, suýt chút nữa em đem vỏ nhai luôn rồi”.

Kỳ thật Nguyên Tư khen tới khen lui chỉ có mấy câu, “Ngon lắm”, “Ngon muốn chết”, “Sao có thể ngon như vậy”, nhưng mà Chu Trản rất hưởng thụ. Nhất là Nguyên Tư không chỉ khen ngoài miệng, mà ăn còn rất mãnh liệt rất nhiệt tình, ngay cả canh đậu hủ bình thường nhất cũng được cậu thể hiện thần thái như món sơn hào hải vị.

Cậu chủ cửa hàng đồ ngọt thường hay nói đùa, nói hai người còn bán trái cây bán mì làm gì, kêu anh Tư lên mạng livestream ăn uống, tiền thưởng mỗi ngày đủ để hai người thong dong tự tại.

Chu Trản không hiểu livestream là cái gì, Nguyên Tư cũng không hiểu tại sao ăn cho người khác xem lại có thể kiếm tiền. Hai người vẫn người bán mì người bán trái cây như trước, cuộc sống gia đình tạm ổn, dù có vất vả nhưng cũng ngọt ngào không kém gì.

Ăn xong ba chén cơm, Nguyên Tư uống cạn canh đậu hủ Chu Trản múc cho, đang định vào bếp xới thêm chén nữa thì bị Chu Trản ôm eo lại.

“Sao vậy?” Nguyên Tư há miệng đầy dầu, “Hết cơm?”

“Đủ rồi.” Chu Trản vỗ vỗ cái bụng của cậu: “Ăn nữa sẽ khó chịu.”

“Không đâu!” Nguyên Tư liếm liếm khóe môi, hầu kết khẽ chuyển động: “Em có chừng mực.”

“Có cái rắm, không cho ăn nữa.” Chu Trản chỉ vào vị trí đối diện: “Về chỗ ngồi, cơm với thức ăn còn lại tất cả thuộc về anh.”

Trên bàn không còn thừa lại bao nhiêu đồ ăn, nồi cơm điện vét hết cũng chỉ đủ nửa chén. Nguyên Tư trơ mắt nhìn Chu Trản cầm nửa chén cơm ăn ngon lành, cá mè hoa cay đương nhiên sẽ không tha, rồi tới mấy con nghêu, sau đó xử luôn hai miếng thiêu bạch cuối cùng. Cậu khó chịu hừ một tiếng, đứng dậy cầm lấy thức ăn dinh dưỡng cho cún đặt ở góc tường la to: “Con trai, ăn cơm!”

Lúc Chu Trản ăn xong thì bé Samoyed cũng kết thúc bữa ăn, vô cùng tự giác ngậm dây xích tới, hưng phấn ngoắc ngoắc cái đuôi.

Chu Trản khom lưng đeo dây xích cho Samoyed, hất cằm với Nguyên Tư nói: “Anh dắt nó đi dạo.”

“Nhớ vứt rác luôn nha.” Nguyên Tư dọn dẹp đem chén dĩa vào nhà bếp, nói: “Đúng rồi, kem ‘Sữa bò’ hết rồi, anh mua một thùng về đi.”

“Hết rồi? Không phải mới mua tuần trước sao?” Chu Trản đứng ở cửa, bé Samoyed sốt ruột sủa mấy tiếng.

“Nóng mà.” Nguyên Tư mở vòi nước rửa chén, lớn giọng nói vọng ra: “Một cây nhỏ lắm, hai cây lại không đủ, em ăn tới mấy cây.”

“Một ngày hai cây, không cho phép vượt quá số lượng.” Chu Trản nói: “Lần sau nếu để anh phát hiện em ăn hơn ba cây thì từ nay về sau đừng hòng ăn nữa.”

Nguyên Tư ló nửa người ra khỏi nhà bếp, giơ ngón giữa nói: “Đi đi đi, thấy anh là phiền.”

Chu Trản cười cười, trước khi đóng cửa nói: “Em đúng là hai mặt.”

“Sữa bò” là một cây kem vị sữa tươi rất nhỏ, một đồng một cây, một thùng 40 cây có bán trong cửa hàng tiện lợi của chung cư. Chu Trản dắt bé Samoyed đi dạo nửa tiếng, trước khi về ghé mua một thùng, thấy trong cửa hàng có bột mì nên tiên thể mua luôn một túi.

Chủ cửa hàng là một bác trai hơn 50 tuổi, cười hỏi: “Lại tự cán bột sao?”

Chu Trản lấy điện thoại ra quét mã: “Vâng ạ.”

“Thời nay hiếm thấy người trẻ tuổi nào lại tự cán bột.” Bác trai lại hỏi: “Ăn hoành thánh hay là sủi cảo?”

“Hoành thánh.” Chu Trản nói: “Hoành thánh nhỏ, da cũng mỏng, buổi sáng ăn một chén dễ tiêu hóa hơn sủi cảo.”

“Ô, cậu tự nấu bữa sáng?” Bác trai giật mình, “Buổi sáng ăn hoành thánh?”

Chu Trản trả tiền xong, ôm thùng kem và bột mì chuẩn bị đi, “Buổi sáng ăn hoành thánh rất kỳ lạ sao!?”

“Không, chỉ là tự làm thì rất hiếm thấy.” Bác trai thở dài nói: “Con bác chỉ nhỏ hơn cháu có mấy tuổi nhưng ngày nào cũng ngủ nướng, dậy rồi là chạy mất dạng, đừng nói là làm hoành thánh, bác nấu xong nó còn lười ăn!”

Chu Trản không nói gì nữa, cười cám ơn rồi dắt Samoyed đi về.

Nguyên Tư rửa chén xong, cũng lau dọn nhà bếp sạch sẽ, bây giờ đã đeo kính ngồi trong thư phòng đọc sách. Mắt kính độ không cao, trái phải cũng chưa tới 2 độ. Ba năm trước bắt đầu đeo, tuy không đeo thường xuyên nhưng độ không hề tăng lên.

Lính đặc chủng xuất ngũ lại bị cận, chuyện này mà để cho đồng đội cũ biết chắc chắn sẽ trách cậu mê game không làm việc đàng hoàng. Lúc còn đi bộ đội thị lực cậu rất tốt, mục tiêu dù xa hay nhỏ, chỉ cần trong tầm bắn tỉa cậu đều có thể nhắm trúng mục tiêu.

Mắt tốt như vậy, vậy mà mới xuất ngũ hai năm đã đeo kính, nguyên nhân không phải vì mê game, mà là mê đọc sách.

Thư phòng khá nhỏ, một bên là cửa sổ sát đất, kế bên là kệ sách hai mặt để đủ các thể loại sách, có tiểu thuyết trinh thám nước ngoài, có khoa học viễn tưởng, cũng có tác phẩm kinh điển nổi tiếng, trên bàn còn có vô số tài liệu giảng dạy Đại Học và quyển giải đề tiếng Anh cấp 6, ngay cả giáo trình giảng dạy lập trình cũng có, rồi tâm lý học, nhập môn chứng khoáng, thiết kế cấp tốc không thiếu môn nào.

Nhìn đống sách này chắc chắn không ai biết rốt cuộc Nguyên Tư đang xem cái gì, học cái gì.

Mà quả thật Nguyên Tư không học cố định một chuyên ngành, mỗi ngày bán trái cây đã rất mệt, làm sao còn có sức để chuyên tâm học hành. Nhóm thành phần tri thức đi làm mệt như chó, tan tầm về nhà thì chơi game đọc truyện giải trí, cậu cũng vậy, trước khi ngủ sẽ thuận tay bóc một quyển sách xem, nên là xem giáo trình Đại học hay là tiểu thuyết trinh thám kỳ thật không có gì khác nhau.

Xem tiểu thuyết trinh thám thì sẽ suy luận xem ai là nghi phạm, xem giáo trình toán cao cấp thì tìm giấy bút tính toán, tóm lại chỉ cần cầm quyển sách lên là phải động não.

Vả lại cậu vốn đã thông minh, thành tích trước khi nhập ngũ không tệ, bây giờ tự học giáo trình Đại học cũng không tốn sức mấy, mà còn thấy có phần hứng thú.

Hôm nay Nguyên Tư học toán cao cấp, mua được ở tiệm sách cũ trong làng Đại học lúc đi cùng Chu Trản, 5 đồng một quyển, còn rẻ hơn một chai nước tăng lực, tuy có hơi cũ nhưng ghi chú chi tiết, chữ viết cũng rất ngay ngắn, xem ra chủ cũ là một nữ sinh thành tích tốt.

Chu Trản dắt con trai về nhà, thấy đèn thư phòng sáng, lập tức bước chậm lại. Con trai đang hào hứng, muốn xông vào thư phòng tìm cha rửa chân cho thì đuôi đột nhiên bị Chu Trản túm lại.

Chu Trản vòng tay ôm lấy con trai, nhỏ giọng nói: “Cha con đang học bài, đừng phá.”

Nguyên Tư đương nhiên biết chủ nhà đã trở về, còn biết người ta đang rửa chân cho con trai, nhìn ra ngoài cửa xem, khóe môi cong lên nhưng không nói gì.

Chu Trản tắm rửa cho con trai từ trên xuống dưới xong, lúc này mới vào nhà bếp cán bột. Nguyên Tư mỗi ngày đều “Order món”, buổi sáng chán ăn mì trứng sẽ đòi đổi sang ăn cháo bát bảo, hoành thánh thì da phải mỏng. Buổi chiều lúc Chu Trản đi chợ có mua thịt heo, đã xay nhuyễn rồi nhưng lại quên mua bột mì, cũng may cửa hàng tiện lợi trong chung cư có bán.

Nguyên Tư tuy háu ăn nhưng có lúc cũng kén chọn, không thích ăn vỏ da hoành thánh đã làm sẵn bán ở ngoài, không phải chê quá dày thì chê không mềm, ăn hoành thánh nhất định phải ăn vỏ da Chu Trản tự cán, trong một chén hoành thánh nếu có một cái không phải do anh làm mà mua từ bên ngoài là cậu phát hiện ngay, tinh đến mức Chu Trản không cách nào qua mặt được.

Mùa hè ở Sơn Thành ngày dài, gần 9 giờ trời mới hoàn toàn sập tối, đèn trong nhà bếp và thư phòng chưa đến 100 mét vuông sáng trưng, phòng ngủ thì đen như mực, phòng khách mở đèn ngủ nhỏ, bé Samoyed ăn no chơi đủ xong giờ đang nằm ngủ bên cạnh đèn, Chu Trản đã cán xong da bánh bắt đầu gói hoành thánh, động tác cực kỳ nhanh lại không phát ra tiếng động nào.

10 giờ, cuối cùng cũng gói xong vỏ bánh và nhân, anh thở phào nhẹ nhõm đem hoành thánh bỏ vào ngăn đá, lau sạch bếp rồi nhà tắm xối một cái. Xong xuôi thì đem sữa nóng vào thư phòng.

Nguyên Tư đang giải đề hết sức chăm chú, trên giấy nháp chi chít nét mực, Chu Trản nhìn không hiểu, đóng sách lại nói, “10 giờ rồi.”

Đây là giờ đi ngủ quy định của bọn họ, dù ngày mai không mở cửa bán cũng phải ngủ đúng giờ.

Nguyên Tư ngẩng đầu, kinh ngạc nói: “Nhanh vậy? Đã 10 giờ rồi?”

Chu Trản đưa sữa tới, ở trên mặt cậu nhéo một cái: “Giải đề chưa xong hả?”

Nguyên Tư uống hai hớp, đột nhiên nói: “Ầy, tại hôm nay ăn trễ đó.”

“Đó là tại vì em nửa đường quấy rối.”

“Đúng là kẻ xấu luôn cáo trạng trước, em còn chưa chê tốc độ nấu ăn của anh chậm đó.”

Chu Trản cười nhéo cằm Nguyên Tư: “Là ai chưa thỏa mãn dục vọng, làm anh trễ giờ nấu ăn?”

“Ai?” Nguyên Tư chớp mắt: “Ai chưa thỏa mãn dục vọng dám quấn lấy anh?”

Chu Trản vỗ vỗ đầu cậu: “Nhanh uống đi, sáng mai ăn hoành thánh.”

Mắt Nguyên Tư sáng lên, lập tức uống sữa hết trong một hơi rồi rút hai quyển sổ từ trên kệ ra, “Chờ chút, em viết hai câu rồi đi ngủ.”

Chu Trản đi rửa ly, trở về thấy Nguyên Tư đóng một quyển sổ lại, còn ở quyển khác thì ghi: “Chu Trản mua Coca, cho mình cầm nhưng không cho mình uống, thật bực mình!”

Lúc khép quyển sổ lại, trên bìa có dòng chữ: Sổ ghi thù.

Chu Trản hôn lên tóc Nguyên Tư, “Cái này mà cũng ghi, thật hẹp hòi.”

Nguyên Tư cầm hai quyển sổ để lại lên kệ, nhón chân lên nhảy lên lưng Chu Trản, cắn vành tai đối phương nói: “Đương nhiên phải ghi, lỡ sau này em lại quên hết, anh đừng hòng qua mặt em.”

. : .

5 thoughts on “Quán mì Tư Ca – 4

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s