Đố kỵ và tình yêu – 7

Chương 7

Đến gần trưa, nhiệt độ mới bắt đầu tăng dần, nhưng gió vẫn giống như một đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ, ù ù kêu thảm thiết. Nơi này bị ngược gió, gió lạnh như dao cắt mặt, không chảy máu nhưng vô cùng đau đớn.

Sáu người đàn ông bị đá lạnh và gió thổi làm cho mặt sưng phù, dựa vào ý chí bất khuất rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, quai hàm ai cũng nhai rồm rộp như máy bào đá, mặt thì đỏ lên thoạt nhìn hệt như trái dâu.

Trần Dự Chung lúc chơi trò chơi cởi bao tay, mười ngón tay phơi trần bị đông lạnh đến đỏ bừng, ông run rẩy nhận lấy thẻ gợi ý, sáu cái đầu chụm lại một chỗ.

Trên thẻ chỉ có một hàng chữ đơn giản, cũng là chữ viết tay của tôi: Tôi hiện đang học năm thứ 3 Đại học.

Tuy nhờ vào gợi ý này mà có thể thu hẹp phạm vi, nhưng sinh viên năm thứ 3 cũng có hơn 6000 người,t rốt cuộc phạm vi thăm dò vẫn không nhỏ.

“Còn gì khác không?” Liễu Huân nhìn về phía đạo diễn Lâm, ánh mắt lướt qua tôi.

Tôi đeo khẩu trang, lại mặc một cây đen giống những người xung quanh, lúc ánh mắt Liễu Huân lướt tới, tôi giả vờ cuối đầu xuống một cách tự nhiên, đề phòng đối mắt với cậu ấy.

Đạo diễn Lâm giải thích, muốn có gợi ý rõ ràng hơn thì phải chờ một tiếng tiếp theo. Tôi cử động thân thể, sau lưng và phần eo có hơi đau nhức. Ngồi cả buổi, tôi cuối cùng cũng nhớ ra phải đứng lên vận động.

Trần Á đột nhiên đè tôi lại, nhỏ giọng nói: “Chờ bọn họ lấy được gợi ý kế tiếp, cậu liền chuẩn bị đến ký túc xá. “

“Được.”

Chúng tôi cứ tưởng sáu người họ sẽ lại giống con ruồi không đầu đi lung tung một tiếng tiếp theo, nhưng đầu óc Trần Dự Chung linh hoạt, nhìn chằm chằm vào bản đồ trường học một hồi liền nghĩ ra cách.

“Mọi người xem, ngoại trừ phòng học và thư viện, mỗi khu còn có các phòng khoa, chúng ta mặc dù không thể sử dụng thiết bị điện tử, nhưng vẫn có thể tra tài liệu. Tôi nghĩ, hẳn là mỗi khoa đều có lưu trữ danh sách sinh viên bằng giấy bản.

“Aiz, aiz, đúng vậy, tôi cũng đã sớm nghĩ đến, có thể hỏi người trực ở đó.” Uông Dư thể lực kém nhất, bị lăn tới lăn lui một hồi đã thở không ra hơi, ngồi ở trên băng đá nghỉ ngơi. Nhưng Trần Dự Chung vừa nói xong, Uông Dư liền không tỏ ra yếu kém cũng nói vào hai câu.

Chúng tôi để bọn họ thay quần áo khô để tránh bị cảm, Trần Nhiếp vẫn mặc cái áo khoác kia, chỉ thay phần áo trong. Phòng thay quần áo là một phòng làm việc nhỏ, sáu người cộng thêm vài nhân viên quay phim liền đông nghẹt. Sáu người một câu oán trách cũng không có, không chút để ý thay quần áo. Lúc này trái lại tiện cho mấy cô gái ăn đậu hủ, lúc thì nhìn mặt Kim Luân, lúc thì nhìn dáng người Trần Nhiếp, theo bản năng che mũi.

Tôi đứng ở cửa, nhìn Liễu Huân đang thay quần áo qua khe cửa, lại không được tự nhiên dời tầm mắt sang chỗ đó. Không ai biết tôi và cậu ấy xảy ra chuyện gì, tôi cũng không nắm chắc lúc gặp mặt sẽ là kinh ngạc hơn hay là xấu hổ hơn một chút.

Sáu người xếp thành một hàng nhìn các tầng lầu đối diện. Từng khu san sát nhau, mỗi khu lại mang một màu sắc riêng và phong cách khác biệt, làm người ta không biết phải bắt đầu từ đâu.

Bọn họ tìm được khoa cơ khí gần đó nhất. Cuối kỳ có rất nhiều môn đã học xong, trong lầu trống rỗng, thỉnh thoảng chỉ có một hai nghiên cứu sinh từ trong phòng đi ra,còn là dáng vẻ vội vã không để ý đến ai. Việc này hoàn toàn quá khác xa so với tưởng tượng của bọn họ, sáu người ngây ngẩn.

“Phòng của giáo viên phụ đạo!” Kim Luân đột nhiên chỉ vào một điểm hô to, tiếng vang ở trong hành lang hẹp dài hẹp dài vọng lại, có hai ba người từ trong phòng học nhô đầu ra xem, Kim Luân liền lúng túng che mặt đi.

“Ấy chà… Độ nổi tiếng của chúng ta thấp vậy sao, sao các sinh viên thấy chúng ta ai cũng thờ ơ.” Trần Dự Chung vừa đi vừa nhỏ giọng than thở.

“Không biết tôi cũng thôi, nhưng Kim Luân và Liễu Huân là thần tượng đang Hot nhất mà.” Uông Dư mới vừa mở miệng, lập tức bị Trần Dự Chung phản bác: “Nè nè nè, vừa rồi ai nói mình rất nổi tiếng trong giới sinh viên đó hử.”

Bốn người phía sau ăn ý im lặng, dọc đường hai người chế giễu nhau suốt cho đến cuối hành lang.

Phòng làm việc hiệu quả cách âm khá tốt, mở cửa ra mới phát hiện bên trong phòng có không ít nhân viên, tiếng động lập tức lớn dần.

“Chào cô…” Trần Dự Chung đẩy cửa ra, lên tiếng chào thăm dò.

“A Chung!” Một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi la lên, “Là Trần Dự Chung!”

Cảnh tượng cuồng nhiệt sáu người chờ mong đã lâu rốt cục cũng được thực hiện trong phòng làm việc này. Lại là ký tên và chụp ảnh chung, Trần Dự Chung thật vất vả mới có thời gian hỏi: “Mọi người có danh sách sinh viên không?”

“Có có!” Giáo viên phụ đạo mới vừa chụp chung với Trần Dự Chung dùng vẻ mặt hạnh phúc gật đầu, “Cần của lớp nào?”

“À ừm… Toàn bộ sinh viên năm thứ ba.”

“Còn phải bằng giấy.” Uông Dư bổ sung nói.

“Bằng giấy… Được rồi, đi theo tôi.” Bọn họ được dẫn tới phòng phòng lưu trữ cách vách, vừa mở đèn lên liền thấy một đống tài liệu được chất đống, đặt trong năm sáu ngăn kéo.

Người phụ nữ chỉ vào một trong số ngăn kéo đó, nói: “Đây là toàn bộ hồ sơ cá nhân sinh viên khoa cơ khí năm 2012.”

“Chờ đã!” Trần Dự Chung vuốt ngăn tủ, hỏi, “Một năm có khoảng bao nhiêu người?”

“Hơn 700… Khoa cơ khí là khoa lớn, người cũng nhiều hơn.”

“Hơn 700 người!” Sáu người lại kêu rên.

“Quay tới ngày mai sao!?”

“Tôi gọi trợ lý tới cùng xem giúp tôi được không?”

“Mẹ ơi con muốn về nhà…”

Liễu Huân mặt đưa đám ngẩn người trong chốc lát, đột nhiên ‘đing’ một cái linh cảm tới, cậu ấy đến bên cạnh Trần Dự Chung thì thầm mấy câu, Trần Dự Chung cũng cười gật đầu, quay đầu hỏi: “Xin hỏi ở đây có giáo viên phụ đạo nào học năm ba không?”

“Có!” Bên ngoài có mấy người giơ tay.

“Vậy có quen người nào tên Trương Trạch không?” Liễu Huân hỏi tiếp.

“A… Lớp bọn em có một người.” Một cậu trai khoảng 20 mấy tuổi gật đầu nói.

Nghe vậy, sáu người hưng phấn nhảy dựng. Tôi ở một bên cả kinh, nhưng liền bất đắc dĩ lắc đầu, Trương Trạch Hải trong nhiệm vụ của chúng tôi không học khoa cơ khí, xem ra là trùng tên.

Giáo viên phụ đạo  Tiểu Dương đặt đơn xin nghỉ phép của Trương Trạch lên bàn, sáu người đến gần xem thử, Uông Dư lập tức nhíu mày: “Không đúng, nét chữ này không giống với lá thư chúng ta có.”

Tôi không thấy đơn xin nghỉ phép của sinh viên “trùng tên trùng họ” đó, nhưng cô bé là một nữ sinh, nét chữ chắc chắn không giống tôi.

Uông Dư khá là cẩn thận, tuy cảm thấy không đúng, nhưng vẫn gọi điện hỏi, chứng minh thật sự chỉ là trùng hợp.

Sáu người lại ủ rũ cúi đầu đi ra.

“Ấy!” Trần Dự Chung vỗ tay một cái, “Chí ít chúng ta đã biết phải làm sao, hiện tại cứ đến từng khoa hỏi giáo viên phụ đạo năm thứ ba là có thể phong tỏa mục tiêu rồi!”

“Ừ!” Giang Trần Tiếu vỗ vỗ vai Trần Dự Chung, “Vẫn là A Chung thông minh.”

“Không phải tôi.” Trần Dự Chung khoát khoát tay, sau đó chỉ chỉ Liễu Huân, “Là Tiểu Huân nghĩ ra cách.”

Uông Dư lúc đầu nghẹn một bụng muốn chế giễu Trần Dự Chung tiếp, nghe xong câu sau liền lập tức mặt mày hớn hở khen Liễu Huân: “Đầu óc thanh niên đúng là lanh lẹ.”

Sáu người trò chuyện nhốn nháo đi về phía trước, tôi vừa định đuổi theo Trần Á, anh ta đột nhiên quay đầu vỗ vai tôi, giơ bộ đàm lên: “Khoa tiếng Trung đã sắp xếp xong chưa? Giáo viên với sinh viên? Tốt, triển được rồi.”

“Tô An, hiện tại đến ký túc xá Trương Trạch đi ! Cậu ta ở cửa trường chờ cậu.”

“Nhanh như vậy? Bọn họ không đợi đến gợi ý kế tiếp?” Tôi còn muốn đi theo xem náo nhiệt.

“Cậu nhìn A Chung bọn họ xem, hiện tại cũng đã tìm được cách. Hơn nữa chúng ta cũng đã sắp xếp xong người ở khoa đó, đi qua hỏi sẽ có manh mối ngay. Địa điểm cuối cùng của chúng ta là ở ký túc xá, cho nên cậu đi trước đi.”

“Ah, được.”

Tôi mở cửa đi, ở trong lòng nghĩ, không xem được trực tiếp thì chỉ có thể xem qua màn hình. Tôi nhìn đồng hồ trên tay, đã gần 11 giờ rồi, chúng tôi cứ tưởng rằng sẽ quay tới chập tối, nhưng xem ra đến trưa là có thể kết thúc. Nhiệm vụ nhanh như vậy đã hoàn thành liệu có tốt không? Cảm giác quá mức đơn giản sẽ khiến hiệu quả nhàm chán. Aiz, dù sao tôi cũng không phải là người sẽ tính toán việc này.

Sân trường có một điểm trừ chính là đường bị cắt ngang. Rõ ràng học viện cơ khí cách cổng trường khá gần, nhưng tôi phải đi tầm chục phút mới đến cửa phía đông. Trương Trạch Hải đeo balo ở cửa chính chờ tôi, trên người chỉ mặc một cái áo mỏng, là áo trong có logo trường bọn họ.

Tôi ở trong lòng yên lặng cảm thán sức khoẻ của tuổi trẻ, sau đó đi nhanh về phía hắn: “Để em chờ lâu rồi! Ngại quá.”

“Không sao!” Cậu ta cười tươi, “Anh Tiểu Nghiêm có đi theo xem không? Hiệu quả thế nào?”

“Rất tốt, nhiệm vụ em bày ra tốt lắm.” Tôi vừa cùng cậu ta nói chuyện, vừa ở trong lòng tán thán lần nữa, còn trẻ thật tốt, cười lên một cái là tất cả thanh xuân trên mặt rực sáng.

Lại đi thêm 10 phút, chúng tôi đã đến lầu dưới ký túc xá. Dọc đường đi căn bản không có ai nhận ra tôi, vừa rồi Trương Trạch Hải còn nhắc tôi đeo khẩu trang. Thành phố này nóng nhất cũng chỉ có 3 hay 4 độ, một tên đàn ông đeo khẩu trang đi trên đường quả thật có chút kỳ quái.

“Ký túc xá của trường bọn em phía trên là giường dưới là bàn, một phòng bốn người, nhưng phòng em chỉ có hai người ở, em và một bạn cùng phòng khác đều là người ở đây, cuối tuần sẽ về nhà.” Trương Trạch Hải vừa giải thích vừa lấy chìa khoá ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra tôi liền ngây ngẩn, căn phòng ký túc này ngập trong sách. Không riêng gì trên bàn, giữa tủ quần áo còn có 2 chồng sách lớn, trên đất cũng chất đầy sách.

“Đây… Đều là của em?” Tôi giật mình hỏi hắn.

“Đúng vậy, em bình thường thích sưu tầm sách.” Trương Trạch Hải có chút đắc ý nói, “Có những quyển đã không xuất bản nữa, mọi người muốn tìm cũng không được, liền chạy tới chỗ em xem.”

“Trời ạ…Vậy em một năm mua bao nhiêu quyển sách.” Tôi cẩn thận bước đi vào, rất sợ làm mấy chồng sách ngã.

“Bình quân một tháng xem bốn năm quyển! Có khi là đổi với người khác, cụ thể em cũng không nhớ, còn có rất nhiều quyển không có chỗ đặt nên để ở nhà bạn cùng phòng.”

Tôi mặc niệm thay bạn cùng phòng của cậu ta, kéo cái ghế qua ngồi xuống: “Bây giờ anh chờ ở đây đúng không?”

“Vâng. Anh Tiểu Nghiêm muốn uống nước không?” Trương Trạch Hải đưa tới một lon coca.

Tôi nhíu mày nhìn lon đồ uống gas này, thuận tay bỏ lên bàn: “Vậy là một năm em phải chi rất nhiều rồi !?”

“Không rõ, em viết review cho tạp chí, hoặc là gửi bản thảo, tiền nhuận bút đều dùng để mua sách.” Trương Trạch Hải dừng một chút, lại nói, “Nhiệm vụ lần này được tổ tiết mục mọi người dùng, cũng được một phần tiền thưởng.”

“Tiền thưởng?” Tôi nhớ lại, hình như là có chuyện này thật, “Mấy nghìn sao?”

“10.000 tệ. Khi mùa đầu tiên kết thúc, nếu rating người xem cao thì sẽ có thêm 100.000, cùng với cơ hội đi du lịch nước ngoài.”

Tôi lén nuốt nước bọt, đệt, thu nhập của tôi còn không bằng cậu ta…

Trương Trạch Hải thấy tôi không nói gì nữa, liền mở một quyển sách ở trên bàn xem. Tôi trong lúc chờ đợi thì chơi điện thoại, chơi đến phát chán, cũng từ trên kệ sách rút một quyển ra xem.

‘Tự truyện của XX’ ? Tôi lật vài tờ xem, cảm giác có chút sụp đổ, liền nhanh chóng đổi một quyển khác.

‘Bàn về phong trào XX’? Đây cũng là cái quái gì!

‘Ngôn ngữ điện ảnh’? Cũng được đó, nhưng vì sao tôi càng xem càng ngu…

Tôi lấy tay đỡ trán, ra vẻ trầm tư để ngủ gật, bên tai là tiếng lật giấy thường xuyên phát ra của Trương Trạch Hải, đột nhiên nhớ tới có một dịp tôi dâng trào tâm huyết mua một cuốn Tác phẩm vĩ đại còn đặt trong ngăn tủ đầu giường, hơn nữa chỉ mới xem mục lục, trong lòng xấu hổ một hồi.

Không biết qua bao lâu, đầu của tôi mất đi lực chống đỡ, đầu đập mạnh lên trên bàn gỗ. “Rầm” Tiếng động vang lên làm Trương Trạch Hải giật mình: “Anh Tiểu Nghiêm anh không sao chứ?”

“Ah, ah! Không sao không sao.” Tôi đỏ cả mặt, cúi đầu xoa trán, lấy điện thoại ra xem, đã được một lúc.

Tôi còn tưởng rằng tôi chỉ mơ màng trong chốc lát, không ngờ đã qua lâu như vậy. Tôi vươn cánh tay tê rần, đi ra ngoài ban công chỉnh chu lại dáng vẻ.

Kiểu tóc tùy ý xử lý, cũng xem như có tinh thần.

Tôi nhìn Trương Trạch Hải hỏi: “Nè, áo trong có logo trên người em, còn dư cái nào không?”

“A?” Trương Trạch Hải sửng sốt, lập tức phản ứng ngay, “Có, em lấy cho anh.”

Trương Trạch Hải thấp hơn tôi nửa cái đầu, nhưng áo trong rộng, mặc lên cũng không bị bó người.

Tôi vào WC thay áo, lúc này điện thoại của Trần Á gọi tới: “Tô An, chuẩn bị đi, bọn họ sắp tới rồi.”

. : .

Advertisements

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s