Đố kỵ và tình yêu – 6

Chương 6

Vào phòng giáo viên thay đồ thể thao, sáu người đàn ông khí phách oai vệ hiên ngang bước ra. Trần Nhiếp là người to con nhất trong sáu người, cũng là người cao nhất, dù đã chuẩn bị riêng quần áo size lớn cho cậu ta, thế nhưng khi mặc lên người vẫn có vẻ bó chặt, đặc biệt là hai cánh tay cơ bắp, gần như muốn nổ tung.

Sáu người đi ra ngoài quay tiếp, Trần Nhiếp đột nhiên la lên: “Ai da, không được không được, bộ này bó quá, tôi khó chịu.”

Trần Nhiếp là ngôi sao điện ảnh rất có tiếng, tuy chưa từng đóng vai chính nhưng độ nổi tiếng không kém ai. Ngoại trừ vóc người cao to, thì khi cậu ta không cười gương mặt chẳng khác gì hung thần ác sát, vì vậy luôn đóng vai sát thủ hoặc là ác bá cường hào. Bình thường Trần Nhiếp cũng rất ít tham gia các hoạt động gì khác ngoài phim ảnh, thoạt nhìn không giống như thanh niên sinh sau 80, trái lại càng giống với diễn viên thế hệ trước hơn, khiến cho những người cùng lứa tuổi hoặc trưởng bối ngộ nhận hắn là anh lớn. Lúc này hai người anh là Trần Dự Chung và Uông Dư đều tham gia show giải trí này, khát vọng đổi hình tượng Trần Nhiếp cũng liền ngại ngùng chấp nhận lời mời.

Hiện tại nhìn cậu ta khó chịu, hoàn toàn không có chút sát khí với gương mặt nghiêm túc đó, mọi người xung quanh mới nhẹ nhàng thở phào, tiến lên trêu cậu ta.

Trợ lý Tiểu Tạ bước lên kiểm tra, áo trong vừa người, chỉ là áo khoác quá nhỏ. Trần Nhiếp cau mày kéo kéo ống tay áo, nói: “Đây là đồ tài trợ hả, tôi muốn cắt thành tay ngắn được không, ống tay thật sự bó tôi khó chịu.”

Quần áo này tuy là đồ tài trợ, nhưng cũng không trả về, muốn làm gì với nó cũng không sao. Lúc này Tiểu Tạ từ trong túi đồ lấy ra một cây kéo, bắt đầu cắt.

Tiểu Tạ nhỏ con, không đến 160cm, cho dù mang giày cao gót thì so với Trần Nhiếp 188cm cũng không là gì. Hai người giằng co cả buổi, chỉ cắt được một lỗ nhỏ. Tiểu Tạ nổi giận, trực tiếp đè lên người Trần Nhiếp tìm điểm tựa. Việc này khiến cho Trần Nhiếp xấu hổ đỏ cả mặt, vừa đỡ cô vừa nhỏ giọng nói: “Tôi tự làm, tôi tự làm!” Xung quanh lại cười ầm lên.

Cuối cùng Trần Nhiếp dùng sức luồn tay vào lỗ nhỏ Tiểu Tạ đã cắt, tay không xé rách tay áo, Tiểu Tạ giúp cậu ta cắt đi mấy sợi chỉ thừa, tính ra cũng không quá xấu. Chỉ là áo trong là áo tay dài, bên ngoài lại là áo ngắn tay, nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ lạ.

“Anh Nhiếp à.” Uông Dư vỗ vỗ cánh tay Trần Nhiếp, “Như này có lạnh không?”

Trần Nhiếp vừa định mở miệng đáp, Trần Dự Chung đã xen vào nói: “Ây da, Cẩu tiên sinh, bộ anh tưởng ở đây là phòng talkshow hả, lát nữa chạy một hồi là nóng người.”

“Tôi nói chứ!” Uông Dư bất mãn chống hông nói, “Cái miệng của ông có thể yên lặng chút hay không, Trần Nhiếp từ nãy đến giờ còn chưa có nói chuyện đó!”

“Ơ kìa, chương trình mời tôi tới không phải là để cho tôi nói sao. Hừ hừ, ông cũng đừng nói nữa, để bọn tôi nghe giọng Trần Nhiếp cái nào!”

“A. . .” Trần Nhiếp lúng túng gãi đầu, “Không lạnh đâu mà.”

“Ông xem! Cậu ấy nói không lạnh, hơn nữa người ta nhỏ hơn ông, ông còn gọi người ta là anh. . .”

“Tôi là đang biểu hiện tình anh em, ông biết cái gì. . . “

Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Giang Trần Tiếu luôn đứng một bên rốt cục bật cười: “Tôi thấy hai người có thể nói đến 10 giờ, sau đó chúng ta đi lấy gợi ý.”

“Ấy dà, Tiếu Tử cũng chưa nói câu nào, Tiếu Tử qua đây nói vài câu đi.” Quan hệ với Giang Trần Tiếu cũng khá thân Trần Dự Chung kéo tay Trần Tiếu, bảo người ta đứng trước camera.

“Không được không được,” Ca sĩ nhạc Rock bị kéo chỉnh lại quần áo, cười né nhảy sang một bên, “Biết quan hệ hai người tốt rồi, chúng tôi cũng không dám chen chân.”

Mọi người lại tán gẫu trước cửa một hồi, đạo diễn Lâm đỡ trán, ở phía sau yếu ớt la lên: “Đi làm nhiệm vụ đi!”

Sáu người mới tỉnh lại, vội vàng chạy ra ngoài, chạy hai bước lại ngừng, sân trường này 400 mét vuông, có khoảng 30.000-40.000 nghìn sinh viên, muốn tìm một người chỉ có bạn học cùng lớp mới biết hoàn toàn không dễ chút nào.

Liễu Huân luôn im lặng từ đầu đến giờ lúc này đề nghị: “Hay là chúng ta chia nhau tìm đi.”

“Đi!” Kim Luân lập tức tán thành, “10 giờ chúng ta lại tập hợp, nếu khi đó không còn cách nào khác thì chơi game lấy manh mối.”

Các trưởng bối trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp khác tốt hơn, đành tán thành hết.

Sáu người đứng trước bản đồ sân trường chỉ trỏ một hồi, quyết định chia hai nhóm tìm kiếm, ba người đến thư viện, ba người đến phòng học, 10 giờ kém 5 tập hợp ở cửa chính thư viện.

Sáu người tản ra, nhóm nhỏ phụ trách riêng từng người cũng tách ra theo, Trần Á đi theo Trần Dự Chung, tôi đương nhiên đi theo Trần Á. May mà Liễu Huân ở nhóm khác, tỉ lệ bị nhận ra của tôi giảm đi nhiều.

Trần Dự Chung, Uông Dư, Trần Nhiếp đến thư viện gần đó. Thư viện Đại học Thiên Duyên đã từng vinh dự nhận được giải Lỗ Ban, bất luận từ kiến trúc cho đến thiết kế nội thất đều có phong cách riêng. Thư viện có năm tầng lầu, số lượng lưu trữ gần 200.000 quyển sách, lầu trệt còn là bảo tàng lịch sử trường học, bên trong còn có thang máy chuyên dụng để ngắm cảnh và các thiết bị công nghệ cao khác, cảm giác rất hiện đại.

Ba người Trần Dự Chung đi vào thư viện, lầu một là chỗ mượn sách và là quán cà phê, còn có năm sáu bàn cung cấp máy tính cho sinh viên sử dụng. Trần Dự Chung nhìn chằm chằm vào máy tính: “Ông trời ơi, phải chi cho dùng máy tính là chúng ta khoẻ rồi.”

Uông Dư khinh thường liếc ông: “Làm sao mà khoẻ?”

“Tra tên họ sinh viên đó mà~, click một cái, ông thì biết gì.”

Hai người chưa nói được mấy câu lại bắt đầu cãi nhau, Trần Nhiếp ở một bên bất đắc dĩ đỡ trán, lén quay đầu nhìn vào camera dùng khẩu âm miệng nói: Tôi có thể không chung nhóm với bọn họ không?

Dáng vẻ bất đắc dĩ khiến cho chúng tôi bật cười.

Đã gần đến cuối kỳ tháng 12, tuy là cuối tuần nhưng thư viện vẫn có rất nhiều sinh viên đến tự học. Lầu 1 còn có thể nói với âm lượng bình thường, nhưng đến lầu 2 hai người đều không hẹn mà cùng nói khẽ bước nhẹ lại. Tuy đã sớm liên lạc với nhà trường, nhưng chúng tôi cũng không đoán được khi chân chính bước vào giữa nhóm sinh viên, sẽ có sự cố gì.

Vừa rồi ba người nói chuyện trên cầu thang, Trần Dự Chung nổi tiếng nhất trong ba người, ông dương dương đắc ý nói: “Vừa nãy có mấy sinh viên chụp lén tôi, không khéo lát nữa có trận nhốn nháo.”

Uông Dư lại khinh thường, nói: “Hừ, tôi thấy bọn nhỏ thích tôi hơn mới đúng, dù sao sinh viên ưu tú chỉ thích người có nội hàm.”

Còn lại Trần Nhiếp cười khổ nói: “Bọn họ đừng sợ tôi là được rồi.”

Một nhóm người chúng tôi tràn vào phòng tự học lầu hai, quả thật dẫn tới một hồi nhốn nháo, ách, bất quá cũng chỉ một lúc mà thôi. Phòng tự học ngồi đầy người, thấy chúng ta tới, có mấy cô gái đồng loạt la lên, tiện tay lấy cuốn vở chạy tới xin ký tên.

Chúng tôi vốn tưởng tình hình sẽ không khống chế được, nhưng người xin ký tên cứ lần lượt đi theo thứ tự, xong xuôi mọi người lại trở về vị trí của mình, thư viện lại yên tĩnh một lần nữa.

Ba người ngẩn người, Trần Dự Chung là người tỉnh lại đầu tiên, gọi nữ sinh cuối cùng muốn rời khỏi: “Này, cháu có biết Trương Trạch không? “

“Trương Trạch?” Cô gái nhíu lắc đầu, “Cháu không biết.” Lúc này tôi ở bên cạnh Trần Á , tuy là chẳng có gì phải căng thẳng, nhưng vẫn lén siết chặc nắm tay.

Trần Dự Chung đi về phía trước hai bước, lại lui trở về, nhỏ giọng nói: “A. . . Nơi này yên lặng như vậy, tôi không tiện mở miệng nói chuyện.”

Ba người mặt dày hỏi thêm vài người trong phòng tự học, không một ai tỏ vẻ từng nghe qua tên Trương Trạch.

Để không quấy rầy sinh viên học tập, chúng tôi lại rút về cửa cầu thang.

“Ai da, chuyện gì đây, biết có mỗi cái tên thì làm sao.” Trần Dự Chung bắt đầu oán giận.

Trần Nhiếp thấy ông lại bắt đầu có xu thế nói không ngớt, nhanh chóng kéo ông đi: “Sắp 10 giờ rồi, chúng ta đi tập hợp thôi !”

Ba người không thu hoạch được gì, đành phải tập hợp ở cửa chính thư viện tìm gợi ý.

Vừa đến cửa chính, đã thấy nhóm của Liễu Huân ngồi xổm ở đó.

“Mọi người sao thế? Nhanh như vậy đã về rồi, tôi thấy phòng học xa lắm mà!” Cái miệng của Trần Dự Chung căn bản là không dừng được.

“Aiz, đừng nói nữa.” Giang Trần Tiếu khoát khoát tay, “Lúc này đang là giờ sinh viên tự học, mỗi một phòng học đầy ắp người, lại còn rất yên tĩnh, chúng tôi cũng không dám lên tiếng.”

Sáu người phàn nàn với nhau một hồi, tiếng chuông 10 giờ ở đỉnh đầu bọn họ rốt cuộc vang lên “Leng keng” .

Sáu người đồng loạt ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên nóc thư viện, lại đồng loạt nhìn về phía đạo diễn Lâm, trăm miệng một lời, nói: “Gợi ý!”

Cùng lúc đó, Trần Á cầm lấy bộ đàm: “Tổ đạo cụ số 1, chuẩn bị.”

Đạo diễn Lâm dẫn sáu người tới tập hợp trước bản đồ trường học, tổ đạo cụ đã bày xong đạo cụ trên bãi đất trống. Trò chơi đầu tiên là lấy muỗng muôi dài múc đá trong thùng ra, trong vòng 30 giây sáu người ăn được tổng cộng 30 viên thì xem như thắng.

“Woaa!” Kim Luân đột nhiên hưng phấn, “Mấy anh có từng xem truyện Thiên Đường Địa Ngục chưa? Dưới địa ngục là tự cầm muỗng ăn, trên thiên đường là đút nhau ăn. Trò chơi này là đút nhau ăn chúng ta mới thắng!”

Giang Trần Tiếu thấp hơn Kim Luân gần 10 cm, nghe vậy vẫn cố hết sức xoa xoa đầu Kim Luân: “Em trai, lúc mấy anh còn nhỏ, đều nghe câu chuyện này rồi.”

“A? Chuyện này với lúc nhỏ có quan hệ gì, em thấy trên weibo mà.”

“Khụ” Giang Trần Tiếu lúng túng ho hai tiếng, “Nói chung tụi anh đều hiểu ý em, hai người một nhóm nhá !”

Sáu người căn cứ vào chiều cao chia thành ba nhóm, trong vòng 30 giây phải ăn 30 viên đá, bình quân một người ăn 5 viên là được, mọi người cho rằng độ khó không cao, cho nên biểu hiện rất nhẹ nhàng.

“Hoét!” Tiểu Tạ thổi còi, trò chơi bắt đầu.

“Má ơi lạnh chết tôi rồi!”

“Ui, ui, uiiii!”

Trò chơi này quả nhiên không đơn giản, mấy viên đá được chứa trong thùng, bên trong còn có nước đá, đút nhau ăn tuy dễ, nhưng nếu không khống chế được lực, viên đá đến miệng rồi mà bị nước đá chảy vào cổ áo, quả thật lạnh thấu tim.

Người tiên phong mới đầu còn la oai oai vì lạnh, nhưng lập tức chỉ còn có tiếng thở hổn hển “Ui, ưm”.

Sắp hết 30 giây, sáu người chỉ mới ăn được 21 viên. Trần Nhiếp 188 cm với Kim Luân 186cm một nhóm, tiểu thịt tươi đang Hot liên tục bị sát thủ tiên sinh rót nước đá, lúc này mũi đã đỏ lên, cóng đến lạnh run.

Tiếng oán than của bọn họ càng lớn, chúng tôi càng thoả mãn hiệu quả chương trình, sáu người đàn ông ở trong gió rét lạnh la đến kêu cha gọi mẹ, hai mươi, ba mươi người chúng tôi ở phía sau camera cười đến ngã trái ngã phải.

Tôi trước rất ít xem show giải trí, cùng lắm là xem mấy show của nước ngoài. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy, show giải trí của nước mình cũng thú vị đó chứ.

. : .

Advertisements

2 thoughts on “Đố kỵ và tình yêu – 6

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s