Đố kỵ và tình yêu – 4

Chương 4

Tôi định nằm trên người Liễu Huân để lấy sức, thì đột nhiên cậu ấy giơ chân đá tôi một phát xuống giường, gáy của tôi bị đập vào góc tủ nhất thời choáng váng.

Cú đá này của Liễu Huân xem như là dùng hết sức còn lại, sau đấy cũng không cử động được nữa, nằm ở trên giường thở hồng hộc.

Đầu của tôi đau nhói, liền ngồi phịch ở trên sàn gỗ, hai người chúng tôi im lặng không lên tiếng đến hồi lâu. Lúc tôi sắp ngủ gục, Liễu Huân ngọ ngoạy từ trên giường đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Cậu ấy nắm tay nắm cửa phòng tắm, dùng khóe mắt nhìn tôi: “Có phải nếu như không lên giường, chúng ta sẽ không còn là anh em, không làm bạn được nữa?”

“Ha, vậy thì tuyệt giao đi!” Tôi cười cậu ấy ngây thơ, lúc này mà vẫn còn muốn vãn hồi quan hệ của cả hai, “Hoặc là cậu đồng ý duy trì kiểu quan hệ này, anh đây sẽ càng vui hơn.”

“Được.” Cậu ấy hầu như không chút do dự đáp ngay, trả lời tôi xong liền đi vào phòng tắm tắm rửa.

“Hả?” Tôi bò dậy, mở cửa phòng tắm, nhìn cậu ấy đang xoa ngực, “Đầu cậu hư rồi sao!?”

“Chẳng lẽ…” Tôi kinh ngạc nhìn chỗ giữa hai chân của cậu ấy, “Chẳng lẽ cậu từng bị quy tắc ngầm rồi?”

“Cút!” Cậu ấy cầm miếng bông tắm ướt nhẹp hung dữ ném về phía tôi, “Anh biết tại sao tôi bị lỡ vai nam thứ bộ phim đầu năm nay không? Là do con mẹ nó lão râu ria kia muốn chịch tôi, tôi từ chối!”

“Vậy tại sao?”

“Tôi nợ anh.” Liễu Huân quay đầu về phía vòi sen, trong miệng toàn là nước chảy, lời nói ra có chút hàm hồ không rõ, “Tô An, mười năm nay, tôi không tin anh tốt với tôi đều là giả, tôi thật sự xem anh là anh em tốt nhất. Tôi nhìn anh hiện tại, tôi nghĩ tôi có thể vì anh em mình mà đi đến bước này.”

Tôi chưa từng nghe nói có tình bạn nào mà có thể hiến luôn thân mình, việc này so với giúp người không tiếc cả mạng sống còn làm tôi kinh ngạc hơn, tôi cũng không hỏi Liễu Huân nghĩ gì về tình cảm của tôi, nên không thể hiểu được làm sao cậu ấy có thể đi đến bước này.

Chẳng qua tôi cũng không muốn suy nghĩ nữa, hiện tại đây là liều thuốc giảm đau tốt nhất của tôi. Tôi cười, rảo bước lên ôm chặt cậu ấy dưới làn nước, khom lưng vùi đầu vào cổ cậu ấy. Cậu ấy cứng người nhưng không giãy dụa, bên tai chỉ còn tiếng nước ào ào, không khí vừa ngọt ngào lại vừa quỷ dị.

Sau gáy của tôi vẫn đau từng cơn, Liễu Huân cấp hai, cấp ba đều học Taekwondo, cho dù hơn mười năm không luyện nữa thì công phu vẫn không thể khinh thường, nhưng tôi không nghĩ ra, vì sao chờ tôi làm xong, mới bị đạp xuống.

Mà thôi, tôi không muốn nghĩ quá nhiều, phiền não trong lòng lại không thể xả, chuyện quan trọng nhất lúc này là chờ anh Vọng mang tin tức từ Trần Á về.

Tắm rửa xong tôi định tạm biệt đi về, Liễu đại gia không được khỏe nhưng trước lạ sau quen, được tôi chăm sóc hết sức chu đáo. Ngược lại thì tôi, bởi vì lúc ngã xuống sàn nhớ phải bảo vệ cánh tay cậu ấy nên giờ hai cổ tay của tôi đều bị đập đến đỏ ửng, còn có cú đá vừa rồi, đến tận bây giờ, gáy của tôi phần xương cổ vẫn còn đau âm ỉ. Tôi xoa xoa cổ tay đi về phía cửa chính, thấy túi nilon bị tôi tiện tay treo lên chốt cửa vì không chịu nổi sức nặng mà rơi xuống, đồ bên trong rơi đầy đất. Trái cây đè lên chai sữa tắm, khiến nó bật nắp chải đầy chất sền sệt dưới mặt đất.

Tôi đột nhiên nhớ tới ngực Liễu Huân, khóe miệng không kiềm được cong lên.

“Mẹ kiếp …” Liễu Huân dựa cửa phòng ngủ, ở sau lưng tôi mắng, “Anh đem cửa trước dọn sạch sẽ rồi mới được về.”

“Vâng vâng.” Tôi dùng giọng nhẹ nhàng trầm bổng đáp lại cậu ấy, sau đó cả hai đều bật cười.

Tôi không đoán được suy nghĩ của tên đần này, vậy thì cứ cùng cậu ấy điên đi.

Tôi thật sự nghi ngờ ngày đó Liễu Huân té từ trên sân khấu xuống rốt cuộc có bị thương thật hay không, tôi thấy cậu ấy sinh hoạt rất vui vẻ, hoàn toàn không có dáng vẻ của một bệnh nhân bị gãy xương tay. Nghỉ ngơi cũng chỉ vẻn vẹn mười ngày lại bắt đầu làm việc tiếp. Diễn viên truyền hình không chuyên, tuyên truyền quảng cáo, show giải trí, căn nhà đối diện lại trống không, và trên TV lại tiếp tục tràn ngập hình ảnh của cậu ấy.

Mà tôi, vẫn nhàn rỗi như trước, ảnh chụp chung được đăng lên weibo hôm ấy quả thật làm cho tôi hưởng sấy mà tăng một lượng fan, cũng có vài khu thương mại mời tôi, để tôi hát bài hát của Liễu Huân, nhưng chỉ giới hạn vài bài.

Bây giờ tôi đã hoàn toàn không để ý nữa, mỗi ca khúc của Liễu Huân tôi đều thuộc làu, ở trên sân khấu diễn tốt vai diễn, cùng weibo Liễu Huân tag tới tag lui, còn ôm đàn che nửa mặt hoa [1] thể hiện tình thân thiết của cả hai, sau đó ai về nhà nấy, ban đêm thì nghĩ tới Liễu Huân mà thủ dâm.

[1] ôm đàn che nửa mặt hoa : 1 câu thơ trong bài Tỳ Bà Hành – “Mời mọc mãi thấy người bỡ ngỡ, Tay ôm đàn che nửa mặt hoa”, nghĩa là gọi mãi mới thấy bước ra, còn dùng đàn tỳ bà che khuất mặt, hơi miễn cưỡng không muốn gặp người. Dùng để ví sự việc bí mật nào đấy.

Tôi chờ mong lần gặp mặt tiếp theo với Liễu Huân.

Trong thời gian này, tôi nhận được tin của anh Vọng, nói là đã bàn bạc xong với Trần Á, cuối tháng là có thể tham gia quay tập một. Đó là một show giải trí về thể thao, dáng người luôn được chăm sóc kỹ lưỡng của tôi cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Cuối cùng, sau bao ngày chờ đợi, cũng đã đến thời gian quay tập một.

Đông chí vừa qua, nơi chúng tôi ở mặc dù không có tuyết rơi, nhưng mức 0 độ và gió rét vẫn khiến mọi người có chút khó khăn, cho dù mặc áo thật dày trốn ở trong phòng, hai hàm răng  vẫn sẽ run cầm cặp va vào nhau vì không đủ ấm.

Năm ngày trước khi quay, anh Vọng dẫn tôi tới tìm Trần Á. Trần Á năm nay cũng chỉ mới ngoài ba mươi, tóc húi cua, khóe môi luôn cong cong. Anh ta bắt tay với tôi, nhìn anh Vọng gật đầu chào, thoạt nhìn hết sức hài lòng về tôi.

“Tiểu Nghiêm… A, tốt nhất vẫn nên gọi cậu là Tô An, dù sao hai ta cũng không chênh lệch lắm.”

“Anh Trần muốn gọi thế nào cũng được, em thoải mái!” Đã lâu không gặp trường hợp này, vốn nên nói mấy lời nịnh nọt nhưng tôi lại không được lanh lẹ.

“Ái dà, Tô An, thoải mái đi. Ừm, là như thế này, show này anh cũng vừa mới tổ chức thôi, nhưng đoàn đội vẫn là đoàn đội cũ của anh, bao gồm cả biên kịch và quay phim. Em đến rồi sẽ biết, đoàn đội của chúng ta là một đám thần kinh, nếu là show giải trí, chúng ta sẽ làm nó càng điên càng tốt! Thước đo chuẩn mực của TV là gì chứ, chúng ta cứ làm thôi.”

“Vâng, cái này em hiểu.”

“Hiện tại, bọn anh cũng có nhận thêm vài người mới, như Tiểu Nghiêm em, thậm chí những cậu 9x vừa mới tốt nghiệp, tuổi trẻ ý tưởng nhiều mà. Nhưng anh cũng lo mọi người chưa quen sẽ dễ mệt mỏi, hi vọng mọi người chuẩn bị tâm lý trước. Dù sao làm trợ lý đạo diễn cũng là một việc vừa cần trí não vừa cần thể lực.”

“Vâng em không sợ mệt… Hả, trợ lý đạo diễn?” Tôi hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn anh Vọng.

“Ừ, Tiểu Nghiêm vẫn là người mới với show giải trí, làm phiền cậu dẫn dắt em ấy rồi.” Anh Vọng lại cùng Trần Á bắt tay, vỗ vai tôi, giải thích, “Chức trợ lý đạo diễn này không phải dễ, cố gắng lên nha.”

Chờ đã! Trợ lý đạo diễn ? ! Tôi nhất thời nghẹn lời. Tôi không ôm dã tâm quá lớn, chỉ muốn làm MC thôi cũng được, chẳng phải mỗi show giải trí đều có những “Bình hoa” đứng yên lặng một bên gật đầu cười, thỉnh thoảng cầm micro lên nói mấy câu sao! Cho dù không nói câu gì, nhưng khiến tôi định kỳ lộ mặt trên TV cũng được! Hiện tại làm trợ lý đạo diễn, vừa khổ vừa mệt không nói, quanh năm suốt tháng chỉ có thể xuất hiện ở cuối phim, còn bị che mặt để chèn quảng cáo, chuyện này, chuyện này thật sự tệ hơn những gì tôi nghĩ!

Tôi ngỡ ngàng không biết phản ứng ra sao, cầm kịch bản Trần Á mới đưa cho mà không biết làm thế nào cho phải.

Trần Á dường như nhìn thấu nỗi lo của tôi, nói tiếp: “Tiểu Nghiêm, à không phải, Tô An, trong những người bọn anh mới tuyển, hình tượng và khí chất của em là tốt nhất, trừ việc làm trợ lý đạo diễn, bọn anh cũng muốn em lộ mặt trên show. Suốt show cần rất nhiều người để nhắc địa điểm, đến lúc đó cũng cần em diễn nhiều vai khác nhau.”

Nghe câu này, tôi an ủi ít nhiều, thì ra vẫn có cơ hội lên hình, vẫn tốt hơn so với hiện tại. Chuyện cho tới bây giờ, tôi đã không còn lựa chọn khác rồi.

“Cảm ơn anh Trần, em sẽ cố gắng.”

Anh Vọng lại cùng Trần Á khách sáo vài câu, sau đó có việc đi trước, Trần Á dẫn tôi đến phòng họp lầu dưới, bắt đầu thảo luận tập thể.

Không thể không nói, Trần Á là người có bản lĩnh, không khí tập thể vô cùng tốt. Ngoại trừ Trần Á, còn có hai đạo diễn khác, mặc dù danh tiếng không bằng nhưng cũng là nhân vật lợi hại, còn có hai thanh niên mới gia nhập, một nam một nữ, lúc nào cũng góp được những ý kiến mới mẻ.

Mà tôi thì không biết nhiều về show này, tuy là trước khi tới đã đọc qua, nhưng ngoại trừ giới thiệu bản thân thì suốt cuộc nói chuyện tôi không chen được câu nào.

Cuộc họp ba tiếng kết thúc, tôi đã hiểu quy trình show này hết sức rõ ràng. Đây là một show giải trí thể thao vừa cần thể lực vừa cần trí não để thi đấu. Theo kế hoạch là quay năm tháng, 20 tập, một tuần một tập, thành viên cố định có sáu người, còn khách mời thì sau khi quay xong tập 1 mới quyết định tiếp. Thành viên cố định rất đa dạng, từ ca sĩ – diễn viên – nghệ sĩ hài – MC kiểu gì cũng có.

‘Chấp nhận thách thức’, tên như nghĩa, mỗi một tập các thành viên sẽ được tổ tiết mục giao cho nhiệm vụ khiêu chiến, sáu người sẽ hợp tác, trải qua một loạt trò chơi và suy luận, sau đó hoàn thành nhiệm vụ.

Đặc điểm lớn nhất của chương trình này, chính là người thiết kế các nhiệm vụ là khán giả quyết định, mấy tháng trước, tổ tiết mục đã quảng bá mời quần chúng tham gia, tính đến hiện tại thì đã tuyển chọn được các nhiệm vụ để thực hiện.

Sau khi thảo luận xong các quy trình cơ bản và cách xử lý tình huống bất ngờ, trợ lý lại phát cho mọi người tài liệu thành viên, hi vọng chúng tôi có thể sớm hòa hợp làm quen.

Tài liệu sáu người đều được kẹp trong bìa tài liệu màu đen, mỗi người một trang, trước đó, tuy có tin đồn nhưng đội hình cụ thể đều được giữ bí mật, ngay cả tôi cũng là hôm nay mới biết.

Mở trang thứ nhất ra, không ngoài dự đoán là tư liệu cá nhân của Trần Dự Chung. Ông ấy là anh lớn giới MC, cũng là danh hài MC nổi tiếng nhất, trước đây ông ấy có cùng Trần Á hợp tác làm một talkshow, bây giờ hợp tác lần thứ hai cũng không có gì lạ.

Hai đến năm trang tiếp theo đều là những ngôi sao tôi nghe nhiều thuộc tên, có mấy người tuy không tính là sao hạng A, nhưng vẫn có tiếng tăm trong giới, trong đó còn có mấy người có quan hệ tốt với Trần Dự Chung, xem ra danh sách này cũng có đề xuất của ông ấy. Dù sao một chương trình cần tương tác nhiều như thế này, thì các thành viên cố định cũng phải đoàn kết. Nổi hay không cũng là thứ yếu, nếu sau khi phát mà bị đồn là nội bộ lục đục, sẽ đi ngược lại với khẩu hiệu “Anh em là nhất, cạnh tranh là nhì”.

Thấy mọi người đã xem gần hết, Trần Á cười ha hả nhấp một ngụm trà, nói: “Người cuối cùng là do tôi và đạo diễn Lâm-Từ quyết định hai ngày trước, tôi cũng rất bất ngờ khi có thể mời được cậu ấy, xem như cho mọi người một niềm vui bất ngờ.”

Có một cô gái nhanh tay lật đến trang cuối cùng, giật mình hô “Vậy mà là”, rồi lập tức phấn kích say mê.

Tôi nhìn hành động có hơi cường điệu của cô ấy, có chút buồn cười, cũng lật sang trang kế tiếp.

Là cậu ấy? !

Ngón cái và ngón trỏ đang cầm tờ giấy trắng mỏng manh bỗng nhiên dừng lại.

Sở trường: Khiến phái nữ vui vẻ, thể thao bóng các loại

Nghề nghiệp: Ca sĩ

Cân nặng: 66kg

Chiều cao: 180cm

Ngày sinh: 14 tháng 2 năm 1986

Tôi thở nhẹ một hơi, đóng tệp tài liệu lại.

Nghệ danh: Liễu Huân.

Bên cạnh còn đính kèm ảnh chân dung của cậu ấy.

Quả nhiên, không được nhận lại là chuyện tốt.

. : .

Advertisements

2 thoughts on “Đố kỵ và tình yêu – 4

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s