Đố kỵ và tình yêu – 3

Chương 3

Tối nay tôi có một buổi biểu diễn, sáng sớm phải thu dọn hành lý đến sân bay, công ty nói sẽ gọi người đến đón tôi, nhưng không ngờ anh Vọng người đại diện của tôi cũng đến. Anh Vọng năm nay chưa đến bốn mươi, là người tôi đi theo sau khi kết thúc kỳ thi tuyển và ký hợp đồng với công ty. Lúc đó anh ấy còn là người mới vào nghề, qua bao cố gắng bây giờ cũng xem như là tiền bối có danh tiếng trong công ty. Ngoại trừ tôi ra, dưới tay anh ấy còn có vài người mới, một trong số đó có một tiểu thịt tươi rất nổi, nghe nói anh Vọng đang dốc hết sức nâng đỡ cậu ta. Mà tôi, một năm chẳng gặp được anh mấy lần.

Anh Vọng dựa vào cửa sổ xe hút thuốc, thấy tôi thì gật đầu chào, dập thuốc rồi gọi tôi lên xe.

Tôi lo âu ngồi xuống, mặc cho anh ấy quan sát tôi từ trên xuống dưới, rồi mở miệng nói: “Dạo này vẫn siêng đi tập chứ?”

“Có.”

“Anh cũng nghĩ vậy, cậu giữ dáng người rất tốt, nhìn qua vẫn còn trẻ.” Tôi biết anh ấy đang nói đùa. Năm nay tôi đã 30, gương mặt này ở trong giới cũng không tính là đẹp trai gì, khi cười to còn có thể thấy nếp nhăn nơi khóe mắt, không giống như Liễu Huân, trời sinh mặt trẻ con, khi cười lên làm biết bao cô gái ngất xỉu.

“Sao anh Vọng hôm nay rảnh rỗi đến thăm em thế?” Tôi cười ha hả, không muốn tiếp tục chủ đề đó nữa.

“Ài…” Tôi vừa nghe anh Vọng thở dài, tim liền đập điên cuồng.

“Tô An à, hợp đồng của cậu mấy tháng nữa là hết hạn rồi! Đi theo anh mười năm cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nhưng công ty đã trao đổi với anh, họ không thể đảm bảo cho sự phát triển của cậu trong tương lai…”

Tim của tôi chợt rơi xuống đất, chuyện này tôi cũng đã sớm có dự cảm, nhưng anh Vọng nói thẳng ra như vậy, xem ra công ty không muốn tiếp tục ký hợp đồng với tôi, không muốn nuôi thêm một kẻ rỗi nghề.

“Anh Vọng, em cũng hiểu…”

“Ây dà, để anh nói hết đã. Ngoại trừ làm nghệ sĩ, cậu có ý định gì khác không?”

“Chuyện này…” Thật ra là có, về quê mở một cửa hàng nhỏ cũng không phải không thể, nhưng tôi biết, nếu tôi thốt ra những lời này tôi sẽ triệt để rời khỏi cái giới này, “Anh Vọng, em từ năm 20 đã đi theo anh, những việc khác có thể em không có khả…”

“Tô An, cậu có nghĩ đến chuyện sẽ làm trợ lý cho nghệ sĩ không? Anh và chị Dương đã nói chuyện rồi, sẽ không bạc đãi cậu.”

Tôi vừa nghe anh ấy nhắc đến chị Dương, trong lòng đã có đáp án: “Anh nói chị Dương sao? Đó là làm…?”

“Ừ, làm trợ lý cho Liễu Huân, dù sao quan hệ của cả hai rất tốt, cậu lại hiểu rõ cậu ta như vậy, việc này để cậu làm là thích hợp nhất. Vả lại, trong lúc làm trợ lý sẽ có thêm nhiều cơ hội.”

Mặt tôi nóng hừng hực, không phải vì hưng phấn, mà là vì xấu hổ, vì tức giận. Tôi đang muốn tách khỏi Liễu Huân, mà công ty lại muốn tôi trở thành trợ lý cho cậu ấy? Tôi không muốn sống mãi dưới cái bóng của cậu ấy, giờ lại sắp trở thành người hầu chăm sóc cậu ấy, nhìn cậu ấy lên như diều gặp gió, hân hoan vui vẻ?

Tôi tuyệt đối không đồng ý.

Anh Vọng nhìn vẻ mặt đầy khó xử của tôi, dừng một chút, nói: “Đây chỉ là suy nghĩ tạm thời của chị Dương nói cho anh thôi, anh biết chuyện này rất bất ngờ, cậu cũng có thể suy nghĩ. Nhưng mà… anh thì lại có một dự định khác.”

“Hả?” Lòng tôi lại dấy lên hy vọng một lần nữa.

“Cậu biết Trần Á không? Đài Hồng Thành muốn sản xuất một show thực tế mới, cậu ta là đạo diễn, cần rất nhiều nhân lực, cậu có muốn tới hỗ trợ không? Cuối tháng này bắt đầu quay.”

Tôi đương nhiên biết Trần Á là ai, mấy show truyền hình Hot hiện nay đều là của cậu ta, tôi cũng nghe nói dạo này cậu ta sắp ra chương trình mới, không ngờ tôi lại có cơ hội được tham gia.

Tôi lập tức cười rạng rỡ: “Đương nhiên đương nhiên, em đồng ý đi học hỏi.”

“Được.” Anh Vọng rút một điếu thuốc ra, cầm trên tay ngắm nghía: “Cuối tháng này cậu đến quay tập một đi, vừa khéo địa điểm quay ở gần chúng ta, cũng không phải chạy tới chạy lui. Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tham gia show thực tế, có thể sẽ hơi cực một chút.”

“Cảm ơn anh Vọng! Em không sợ mệt!” Tôi cười không ngậm miệng được, may mà tôi không bỏ cuộc, không thì sao có thể chờ được cơ hội tốt này. Tôi thầm nghĩ, có lẽ, đã đến lúc mình vực dậy.

“Cậu còn trẻ, còn nhiều cơ hội, rồi cũng sẽ nổi tiếng thôi.” Anh Vọng vỗ vỗ vai tôi, đưa cho tôi một cái iPad, “Đây là mấy bài hát tối nay, cậu xem qua trước đi.”

Tôi mở ra xem, tổng cộng có ba bài hát, hai bài đầu là hai bài kinh điển được tôi trình bày lúc thi tuyển vào công ty, còn bài cuối cùng, là bài hát mới nhất của Liễu Huân.

Tôi vô cùng bất ngờ, khó hiểu nhìn anh Vọng: “Cái này? Không phải nói bài cuối là bài của em sao?”

“Hầy, đây cũng không phải là do anh quyết định, là ban tổ chức yêu cầu. Hơn nữa là bài hát của Liễu Huân nên chắc cậu cũng đã quen, trình diễn cũng không khó lắm đâu.”

“Không! Không phải đã nói…” Tôi càng nói càng thấy vô ích, nghĩ lại cũng phải, album gần đây nhất của tôi cũng đã là bảy, tám năm trước. Cho dù có được mọi người biết đến, thì cũng đã lỗi thời, mà bên ban tổ chức muốn tôi hát bài này, chính là hit mới nhất của Liễu Huân, một bài tình ca buồn.

Anh Vọng tưởng rằng tôi vẫn chưa thuộc bài này, sợ hát không tốt nên mở lời động viên tôi: “Không sao không sao, cứ thoải mái hát, anh cảm thấy cậu rất có thiên phú trong lĩnh vực ca hát đó. Còn có, nếu có phỏng vấn, nhớ nhắc tới Liễu Huân vài câu, cậu ấy giúp đỡ cậu không ít đâu.”

“Hả?” Vẻ mặt tôi mờ mịt.

“Sao vậy? Không xem weibo à?”

Tôi lấy điện thoại di động ra, đứng top weibo hiện tại chính là ảnh chụp chung của tôi và Liễu Huân ngày hôm qua, mấy tấm ảnh này sáng nay được thảy lên làm mồi nhử trước. Hiện giờ đã có hơn bốn mươi nghìn lượt share. Trong hình tôi và Liễu Huân rất thân mật, tuy biểu cảm của tôi có hơi đơ nhưng fan hâm mộ lại nói đó là mặt ngơ bẩm sinh, fan CP giơ cao lá cờ Nghiêm Liễu, top comment toàn là H văn…

“Trời…” Tôi thở dài, không thể nói rõ cảm giác lúc này. Trong mấy bình luận cũng có người nói tôi không tự nhiên, nhưng rất nhanh bị bình luận của fan làm trôi mất.

“Khụ.” Anh Vọng nửa ho khan nửa trêu chọc: “Tiểu Nghiêm, cậu và Liễu Huân thân như vậy, nhớ giữ tốt mối quan hệ này nhé.”

Tôi siết chặt tay, đáp nhỏ đến mức không thể nghe: “Được…”

Mặc quần áo và giày của nhà tài trợ, lại được tạo kiểu tóc gọn gàng, nhìn mình trong gương tôi thấy cũng tạm được. Mấy năm nay tôi đa phần kiếm sống bằng con đường biểu diễn này, đã sớm thuận buồm xuôi gió, cùng mấy cô MC có ngực mà không có não cười đùa ha hả, lại chơi vài trò chơi mất mặt, chờ kết thúc thì về.

“Cuối cùng, chúng ta hãy mời Tô An đến hát cho chúng ta một bài hát mang tên ‘Bên người’! Đây cũng chính là bài hit mới nhất của người anh em của cậu ấy —— Liễu Huân!” Nữ MC ra vẻ hài hước nói, dưới sân khấu ủng hộ nhiệt liệt, còn có mấy cô gái fan CP cầm banner hét to: “Nghiêm Liễu vĩnh viễn”, tôi mỉm cười vẫy tay với bọn họ, trong lòng đầy chua xót và nhục nhã.

“Em ở bên cạnh anh nhưng lại sống trong thế giới của anh ta. Anh chưa từng quên điều gì nhưng có một số chuyện chỉ thích hợp giữ trong lòng.”

Tay cầm micro của tôi khẽ run, trong lòng cay đắng đến cực điểm, rồi bài hát bất tri bất giác hết lúc nào không hay, viền mắt có hơi đỏ lên, tiếng reo hò dưới sân khấu càng thêm nhiệt liệt, tôi cúi người chào mọi người rồi đi xuống sân khấu.

Trước đây khi tham gia các chương trình như thế này, sau khi kết thúc cũng không có nhà báo nào muốn phỏng vấn tôi, nhưng hôm nay tôi vừa bước xuống bãi đậu xe của khu thương mại, đã bị mấy mươi nhà báo vây quanh, hơn mười cái micro đưa tới bên miệng.

Đã lâu không trải qua cảm giác này, mặc dù, không phải là vì tôi.

“Tô An, vết thương của Liễu Huân dạo này sao rồi?”

“Liễu Huân có tiết lộ cho anh nghe chuyện cậu ấy chia tay với bạn gái không?”

“Liễu Huân nói album kế tiếp muốn mời anh hợp tác, có phải đã bắt đầu lên kế hoạch rồi không?”

“Liễu Huân…”

Mỗi một câu đều là về Liễu Huân, tôi biết hết đáp án lại không muốn trả lời. Nhưng anh Vọng đang nhìn tôi, tôi đành cười khổ nói: “Tiểu Huân dạo này hay đến tìm tôi, sức khỏe của cậu ấy rất tốt, mọi người không cần lo lắng.”

“Liễu Huân và Lizzay đã hủy follow nhau, có phải chứng minh họ đã chia tay rồi không?”

“Tôi thấy Lizzay rồi, là một cô gái vô cùng dễ thương, trước đây Liễu Huân đối xử với cô ấy rất tốt.” Tôi đánh thái cực, trong lòng thầm nghĩ cách chuồn đi.

“Trước đây? Vậy là đã chia tay thật rồi sao?” Một cái micro đập vào cằm tôi đau điếng, tôi cố nén cơn tức giận, đi về xe của mình.

“Chuyện này… ha ha, mọi người có thể tự đi hỏi Tiểu Huân.”

Tôi lượm lặt vài câu trả lời cho qua, rồi tìm đúng thời cơ chui vào xe.

Trên đường về anh Vọng nói với tôi: “Có mấy câu không nhất thiết phải trả lời, kỳ thật cậu hoàn toàn có thể đem trọng tâm câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Liễu Huân, hiện tại mọi người đều để ý đến tình bạn của hai người, cậu càng phải lấy chuyện của hai người ra nói.”

“Ừm, lâu rồi không phỏng vấn nên không quen. Lần sau em nhất định sẽ chú ý.”

“Khụ.” Anh Vọng từ chối cho ý kiến, cũng không nói gì nữa. Anh ấy và tôi cùng trở lại sân bay, tôi về nhà, anh ấy đến Hồng Thành, nói là bàn bạc với Trần Á xong sẽ liên lạc với tôi.

Tôi vốn còn đang thầm trách anh ấy có nghệ sĩ mới thì liền bỏ rơi tôi, nhưng những chuyện anh ấy làm lại khiến tôi vô cùng cảm kích, thì ra anh ấy vẫn muốn nâng đỡ tôi, dù cho tôi đã phí hoài mười năm của anh ấy, sắp tới sẽ có cơ hội mới rồi.

Tôi thích hát, muốn trở thành ca sĩ, nhưng đó là giấc mơ của mười năm trước. Giới âm nhạc đã có Liễu Huân, tôi sẽ không dây vào nữa, quay phim truyền hình, phim điện ảnh, dù có trở thành MC của show giải trí tôi cũng đồng ý.

Máy bay hạ cánh, có mười mấy fan đang chờ tôi, bên cạnh tôi chỉ có một trợ lý, mười mấy cô gái kia nhanh chóng bao vây tôi. Tôi cười ký tên cho họ, có hai người hỏi tôi về vết thương của Liễu Huân, tôi nói sắp khỏe rồi, còn có một người còn muốn tôi ký “Nghiêm Liễu số một” tôi cũng ký, tôi còn vẽ trái tim ở bên cạnh tên Liễu Huân, khiến họ liên tục hét lên.

Có một cô gái vô cùng kích động nắm chặt tay tôi, trong tay cầm ảnh tôi và Liễu Huân chụp chung, cô ấy bị trợ lý đẩy ra sau, vẫn đuổi theo hô to: “HCL [1]! Anh nhất định phải ở bên cạnh Liễu Huân!”

[1] Nguyên văn là ‘Diêm Toan (yánsuān)’ , cũng là HCl, vừa là ID weibo của Nghiêm Tô An (sūān), cũng có thể là chơi chữ.

Đúng là điên thật. Tôi cười cô ấy, cũng cười bản thân mình.

Lúc mới ký hợp đồng, anh Vọng cũng từng gọi cho tôi một trợ lý riêng, nhưng sau này lịch trình càng ngày càng ít, trợ lý cũng bị người khác đào đi. Hôm nay đi theo tôi là một cậu trai còn trẻ được công ty tạm thời kêu tới, có lẽ nhìn tôi chẳng có chút danh tiếng gì nên cũng chẳng thân thiện lắm, ra khỏi sân bay, cậu ta gọi giúp tôi một chiếc taxi rồi bỏ đi.

Tôi không thể than phiền điều gì, trên đường về trò chuyện lúc có lúc không với tài xế. Vốn vì sự sắp xếp của anh Vọng mà tâm trạng thoải mái hơn một chút, nhưng bị fan hâm mộ bao vây ở sân bay khiến tâm trạng tôi lại phiền muộn. Chỉ cần tôi còn ở trong cái giới này, thì kiểu gì cũng sẽ gặp phải Liễu Huân, hiện tại mọi người rất thích ‘xem’ tình bạn của cả hai, bên công ty thì muốn rèn sắt khi còn nóng nên PR thêm. Đối với Liễu Huân mà nói, đây là tạo dựng lại hình tượng có tình có nghĩa chứ không phải thấy sắc quên anh em, còn đối với tôi mà nói, thì nhờ Liễu Huân mà tôi được thêm chút danh tiếng. Nói tóm lại, với ai cũng là chuyện tốt, tôi không thể từ chối.

Nhưng, tự tôi thấy mình bất lực. Mười năm nay, liếm cao giẫm thấp [2] tôi cũng không phải chưa từng thấy, nhưng tôi không muốn người giẫm lên tôi là Liễu Huân, dù cho cậu ấy ngu ngốc không phát hiện, rằng mỗi lần cậu ấy giúp tôi là mỗi lần tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã.

[2] nịnh người ở trên cao, đạp người thấp hơn mình

Cửa hàng tiện lợi 24h ngoài cổng chung cư thoảng mùi thức ăn Quang Đông, tôi dừng chân mua vài món rồi tính tiền rời đi. Bầu trời lúc ba giờ sáng cũng không có gì đặc biệt, tôi vừa cầm túi đồ vừa mới mua kia, vừa lục tìm chìa khóa trong túi.

Đúng lúc đó, cánh cửa sau lưng mở ra, Liễu Huân đứng cách tôi vài mét.

Cậu ấy chờ một lúc vẫn không thấy tôi quay đầu lại nhìn mình, đành phải mở miệng nói: “Tô An, chúng ta nói chuyện đi.”

Tôi đã tra chìa vào ổ, nghe được lời cậu ấy nói, cổ họng lập tức nổi lên vị chua, trái tim đập mạnh, giống như một con cá bị mất nước.

Tôi ép mình quay lưng cười với cậu ấy một cái, sau đó chỉnh lại biểu cảm, xoay người đi theo cậu ấy vào nhà. Túi đồ trên tay bị tôi thuận tay treo lên chốt cửa, thừa lúc cậu ấy quay lưng về phía tôi, tôi nhảy bổ vào người cậu ấy.

Sàn nhà Liễu Huân làm bằng gỗ, ngã cũng không quá đau, đầu thu khí trời se lạnh, cả hai đều mặc quần áo mỏng, vật nhau qua lại quần áo cũng bỏ đi. Mấy phút sau, Liễu Huân chán nản bại trận nằm dưới người tôi, mặc cho tôi cởi từng lớp quấn áo của mình.

“Bao, bao ở trong phòng, lên giường…” Liễu Huân nhắm chặt hai mắt, siết chặt nắm đấm, lại không thể không khuất dưới thân tôi. Cậu ấy có quá nhiều thứ phải lo, gương mặt đó, còn có cánh tay bị thương, mà tôi, chẳng có gì, không có gì để sợ để mất.

Tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười, nhớ tới mấy bài báo hướng dẫn cách tự vệ trên mạng, nếu như bất đắc dĩ bị cưỡng hiếp, thì nhớ nói đối phương mang bao vào để bảo đảm sự an toàn sau này cho bản thân. Mà Liễu Huân lúc này run rẩy giống y như nạn nhân, còn tôi thì mặt mũi hung ác hóa thân của dã thú.

Như vậy cũng tốt, tôi lôi cậu ấy vào trong phòng, tự làm khổ mình làm gì.

“Chậm một chút.” Cậu ấy vô thức rên.

“Được.” Tôi liền thật sự ra vào chậm lại rồi dừng hẳn, chỉ ở trong cơ thể cậu ấy kết nối bằng nhịp đập run nhè nhẹ.

“A…” Cậu ấy rốt cục mở mắt nhìn thẳng tôi.

Tôi nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mặt cậu ấy, dịu dàng như người yêu: “Vẫn không thoải mái sao?”

“Con mẹ nó nói nhảm.” Cậu ấy mê man trong chốc lát, lúc tỉnh táo lại lập tức bất mãn lầm bầm, nhưng giữa hai chân mày không có dấu hiệu nổi giận, “Anh rốt cuộc còn muốn mấy lần nữa.”

“Anh cam đoan, một lần cuối cùng.” Tôi lại hôn cậu ấy, ra sức đâm vào điểm G, cậu ấy có cảm giác, rốt cục cũng miễn cưỡng đáp lại, tiếp đó là chủ và khách đều vui vẻ.

Lần thứ hai tôi không mang bao, cuối cùng bắn lên ngực của cậu ấy, nhìn chằm chằm hiện vật chảy xuống theo hơi thở phập phồng của lồng ngực, tâm tình phiền muộn của tôi cũng giảm đi nhiều.

Chuyện này mặc dù tôi không muốn, nhưng nó giống như người nghiện Methadone [3], không có cách nào tốt hơn, có thể giảm bớt đau đớn, cũng xem như là sự lựa chọn không tệ.

[3] 1 loại thuốc dùng để giảm đau nhưng có chất gây nghiện, không được phép bán tùy tiện

. : .

Advertisements

2 thoughts on “Đố kỵ và tình yêu – 3

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s