Đố kỵ và tình yêu – 2

Chương 2

Khóe môi nếu cứ luôn cong lên lúc đang ngủ thì khi tỉnh lại sẽ hơi co giật.

Hôm sau cả hai ngủ thẳng đến giữa trưa, Liễu Huân còn chưa tỉnh hẳn đã bắt đầu rên, tôi nuốt nước bọt mấy lần, mới dám xoay người về phía cậu ấy.

“Fuck!” Liễu Huân trợn mắt nhìn tôi, đầu tiên là chửi mấy câu thô tục liên tục, chửi mệt rồi thì nhắm mắt lại thở hồng hộc, tròng mắt dưới mí đảo hai vòng, khi mở mắt ra liền lập tức sai tôi giúp cậu ấy mặc quần áo, nhìn điệu bộ khổ sở kia, tôi cũng không dám nói gì với cái tính tình công tử bột cậu ấy, liền vâng vâng mà hầu hạ cậu ấy.

Rõ ràng là tôi tinh thần sảng khoái khi đạt được ước muốn, nhưng biểu hiện của Liễu Huân lại càng giống như ông hoàng hơn.

Dìu Liễu đại thiếu gia đến bàn ăn, tôi muốn cả hai nói chuyện cho rõ ràng. Nhưng cậu ấy lại kêu đói bụng muốn ăn cháo, tôi không thể làm gì khác hơn là giải quyết vấn đề này trước.

Mãi mới chờ đến lúc cậu ấy lề mề ăn cháo xong, sau một lúc trốn tránh do dự, tôi đã từ bỏ suy nghĩ muốn bù đắp lại trong đầu, chỉ muốn vui vẻ với cậu ấy một đêm, sau đó đường ai nấy đi, vả lại hợp đồng của tôi cũng sắp hết hạn, công ty cũng không có dự định nuôi tiếp một người vô công rỗi nghề như tôi.

Mắt Liễu Huân không dám nhìn thẳng vào tôi, rõ ràng người lúc nãy hùng hồn chửi tôi là cậu ấy, bây giờ lại xấu hổ như cô dâu thời xưa sau đêm tân hôn.

Tôi cố làm ra vẻ khốn nạn, gõ bàn ăn gây sự chú ý với cậu ấy: “Anh nói, chẳng lẽ cậu định xem như hôm qua không có chuyện gì xảy ra sao?!.”

“Hả?” Liễu Huân tuyệt đối không nghĩ tôi sẽ có phản ứng này, sửng sốt một lúc rồi tức giận đáp: “Fuck, tôi vốn định giữ thể diện cho anh, xem như hai ta vừa quay một đoạn phim, anh đừng có mà không biết suy xét!”

“Hừ.” Tôi giả vờ cười lạnh, “Cảm ơn cậu, nhưng chuyện đã đến nước này, anh cũng không cần giữ thể diện làm gì, chỉ cần cậu còn xuất hiện ở trước mặt anh, vẫn bày ra vẻ không sao cả, anh khó mà đảm bảo sẽ không chịch cậu thêm lần thứ hai, thứ ba.”

“Anh!” Liễu Huân nghẹn họng, “Anh. . . thích tôi?”

Tôi: “. . .” Đường về của não tên này thật khó hiểu.

“Anh đừng có hy vọng nữa! Tôi là trai thẳng, không thể cùng anh đâu. Nghiêm Tô An, chúng ta đã quen biết nhau hơn 10 năm rồi, làm anh em vẫn tốt hơn. . . Chuyện tối hôm qua, tôi có thể xem như chưa từng xảy ra, anh cũng đừng nhắc lại nữa.” Liễu Huân tức giận bỏ lại một câu, rồi nghiêng đầu sang chỗ khác, tuy vẫn là dáng vẻ tức điên lên, nhưng hoàn toàn không có ý muốn trở mặt với tôi.

Tôi hoàn toàn không ngờ rằng cậu ấy lại rộng lượng như thế, hành động tối qua của tôi hoàn toàn có thể tính là cưỡng bức, vậy mà cậu ấy lại có thể xem như không xảy ra, ngay cả tôi cũng không biết phải phản ứng như thế nào.

Liễu Huân lấy điện thoại ra xem giờ, sau đó ngẩng đầu nói với tôi: “Tôi có một lịch trình chụp ảnh ở ngoại thành, anh đi theo tôi.”

“Tôi không đi.” Tôi trong vô thức từ chối cậu ấy.

“Không được! Anh phải đi theo tôi, bây giờ người đại diện đang ở dưới lầu chờ tôi, nếu chị ấy nhìn thấy dáng vẻ mỏi eo đau lưng của tôi sẽ nghĩ thế nào đây! Vả lại. . . tôi bây giờ nội bước ra phòng khách cũng khó khăn.”

Tôi không cãi lại tên đanh đá này, đành phải dìu cậu ấy một đường xuống dưới lầu. Người đại diện của Liễu Huân là chị Dương nhìn thấy dáng vẻ đau đến nhe răng trợn mắt của cậu ấy, cau mày nói: “Tối qua lại đi chơi?”

“Trời ạ, chỉ đi chơi thôi có thể thành như thế nào sao?” Cậu ấy lại kéo tôi vào trong xe, vừa giới thiệu sơ với chị Dương: “Đây là Nghiêm Tô An.” Tuy tôi và cậu ấy ở cùng một công ty, nhưng thật sự đẳng cấp của cả hai quá chênh lệch, chị Dương là kim bài đại diện của công ty, không biết tiểu bối như tôi cũng là chuyện bình thường.

“Ừ.” Chị Dương tùy ý nhìn tôi một cái, gật đầu, “Tôi biết. Nếu đã đến thì cùng đi đi!” Chị ta cũng không hỏi tôi hôm nay có bận chuyện gì không, nhưng lời chị ta nói như một câu mệnh lệnh, khiến tôi không có cách nào từ chối, chỉ có thể yên lặng ngồi ở phía sau.

Trên đường đi chị Dương cùng Liễu Huân trao đổi về các công việc kế tiếp, vì cánh tay bị thương, các show tạp kỹ thể thao đành phải gác lại, quảng cáo cũng phải dời ngày quay. Nhưng cũng bởi vì không thể vận động mạnh, nên mấy tờ báo vốn từng bị từ chối phỏng vấn lại tìm đến, hôm nay Liễu Huân chính là đi chụp trang nhất cho bìa tạp chí.

Tôi im lặng ngồi ở đằng sau, nhìn Liễu Huân và chị Dương trò chuyện náo nhiệt, cảm thấy ngày hôm nay bước lên chiếc xe này đúng là tự rước lấy nhục.

“Tối qua cậu lại uống rượu đúng không? Nhìn con ngươi cậu toàn là tơ máu. Đối với nghệ sĩ, quan trọng nhất là hình tượng, tôi đã nói với cậu. . .” Cuộc trò chuyện đa phần là chị Dương giảng đạo cho Liễu Huân, Liễu Huân cũng không cãi lại, chỉ gật đầu tỏ vẻ sau này sẽ kiểm điểm bản thân.

Hôm nay may mà không kẹt xe, nửa tiếng sau chúng tôi đã đến địa điểm chụp ảnh, nhân viên tạp chí cũng đã chuẩn bị ổn thỏa, vừa xuống xe Liễu Huân đã như ngựa không dừng vó câu chạy đi hóa trang phỏng vấn.

Tôi ngồi ở bên cạnh nhìn, trong lòng vô cùng mất kiên nhẫn, nhưng ở đây không thể gọi xe, tôi chỉ có thể chờ Liễu Huân xong việc rồi cùng nhau trở về. Tôi nhàm chán lấy điện thoại lướt weibo, vừa vặn nhìn thấy status Liễu Huân đăng lúc sáng :

@Liễu Huân rất ngoan: Nhà có vợ hiền~ @Nghiêm Tô An HCL

Cậu ấy còn đăng kèm một tấm ảnh chụp bóng lưng tôi lúc đang nấu ăn.

Fan của Liễu Huân hơn cả triệu người, chưa được 2 tiếng đăng đã có hơn mười ngàn bình luận, phần lớn đều là hi vọng cậu ấy sớm ngày hồi phục, cũng có mấy người nói tôi thật ấm áp, quả là tình trai sâu sắc.

Tôi nhịn không được bật cười, bây giờ tôi và Liễu Huân thật sự là mối quan hệ ‘tình trai’ đó. Trên mạng cũng có nhiều fan CP hi vọng hai chúng tôi thật sự là “mối quan hệ đó”. Tên ngu ngốc đó mỗi lần đăng status luôn @ tôi. Tôi đoán 100.000 nghìn follow của mình đa phần cũng là fan của cậu ấy, nhưng bây giờ bị tôi đè mà cũng còn có tâm trạng đi đăng weibo kiểu này thì quá khó hiểu.

Tôi chỉ có thể đem tất cả các sự bất hợp lý này quy tội cho IQ chưa kịp online của Liễu Huân.

Chị Dương ngồi cạnh tôi, thấy nội dung trên màn hình điện thoại tôi, mở miệng nói: “Làm phiền cậu chăm sóc Liễu Huân rồi.”

Tôi khách sáo đáp lại: “Không sao, nhà cũng gần, tôi dạo này cũng rảnh rỗi nên qua giúp cậu ấy một chút.”

“Gần đây cậu không có lịch trình?”

“A. . .” Tôi bỗng thấy xấu hổ, chỉ có thể trả lời: “Hai ngày nữa có một việc.” Là ở một thành phố nhỏ khá xa, dự lễ khánh thành cho một cho một khu thương mại gần sân ga.

“À, là thế.” Chị Dương không nói nữa.

Liễu Huân make up xong, lại được tạo kiểu tóc gọn gàng, tuy tay còn bó bột nhưng vẫn giữ được một nụ cười sáng lạn nhìn thẳng vào camera. Nhưng được một lúc thì cậu ấy nói đau thắt lưng, gọi trợ lý mau đem cho cậu ấy một cái ghế ngồi.

Tôi nhìn cậu ấy, rồi sờ sờ chóp mũi, tiếp tục cúi đầu nghịch điện thoại. Thật ra điện thoại vừa tắt nguồn vì hết pin, mà tôi lại không muốn ngồi đần ra, nên chỉ có thể tiếp tục giả vờ nghịch điện thoại.

Lúc này chị Dương đột nhiên quay đầu sang nói với tôi: “Cậu đi qua đó chụp với Liễu Huân mấy tấm đi ! Johny, make up cho cậu này đi.”

“Hả?” Tôi nhất thời không phản ứng kịp.

Chị Dương không trả lời tôi, đi thẳng đến chỗ người phụ trách và nhiếp ảnh gia nhỏ giọng thương lượng vài câu, đối phương gật đầu, gọi thợ make up đến trang điểm cho tôi.

Đã lâu rồi tôi không chụp tạp chí kiểu này, mãi cho đến khi bị đẩy đến bên cạnh Liễu Huân vẫn còn cảm thấy hoang mang. Tâm trạng Liễu Huân hình như rất tốt, ngồi trên ghế chân cao, nửa người trên dựa rất gần tôi, giống như có chuyện muốn nói với tôi.

Tôi kinh ngạc nhìn về phía cậu ấy, nhiếp ảnh gia bắt đầu nhấn nút.

Đèn flash nhoáng lên, cậu ấy nhìn vào mắt tôi, nói nhỏ: “Yên tâm, không phải ảnh chụp chính thức, có thể sẽ phát hành trên mạng thôi. Rồi, cười một cái.”

Tôi ở trong lòng cười thầm, ra là vậy, cấp bậc của tôi sao có thể cùng Liễu Huân xuất hiện trên bìa tạp chí chứ.

Tôi liền cười thật tươi, phối hợp với các pose của Liễu Huân. Vì tối qua vừa xảy ra chuyện nên tôi không thể thân mật với cậu ấy như trước, nhưng tên đần này lại xem như chưa có chuyện gì xảy ra, ôm tôi cười đến thật ngọt ngào. Không biết bộ ảnh sau khi phát hành sẽ bị bao nhiêm fan CP xem thành tài liệu sống đây.

Liễu Huân đang trả lời phỏng vấn, tôi và chị Dương ở trên xe ngồi chờ, bầu không khí lại trở nên gượng gạo. Qua chừng nửa tiếng, tôi đang định nói gì đó để phá vỡ sự lúng túng thì Liễu Huân và trợ lý mở cửa xe bước lên.

“Hôm nay không còn việc gì khác, về trước nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai chương trình Z muốn đến nhà cậu đó nhớ không?”

“Ừm, em nhớ.”

“Chuẩn bị đi, cần giúp gì thì gọi cho trợ lý.” Chị Dương giao việc xong đi nửa đường thì xuống xe, tài xế chở chúng tôi đến cửa chung cư, Liễu Huân cũng để trợ lý đi về.

Tôi đi theo cậu ấy lên lầu, còn phải thỉnh thoảng đỡ cậu ấy: “Cái ổ chó của cậu cũng dám để người ta xem sao?”

“Chẳng phải có anh sao.” Liễu Huân lấy chìa khóa ra, đã hơn nửa năm cậu ấy không về nhà, tối hôm qua cũng là đến thẳng chỗ tôi, phía trên cánh cửa cũng đóng đầy bụi.

Tôi nợ cậu ấy.

Trước khi tinh trùng lên não, tôi định tìm một thời điểm thích hợp để làm một lần sau đó bỏ đi, đi thật xa, rời khỏi cái giới này. Nhưng sau khi chịch cậu ấy xong, tôi tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, dù vẫn muốn chặt đứt quan hệ hoàn toàn với cậu ấy.

Nhưng bây giờ, tôi lại giúp Liễu Huân tổng vệ sinh nhà cửa, vẫn cãi nhau với cậu ấy.

Cậu ấy thấy tôi ném hết đống đồ dơ với vớ bẩn vào thùng rác, bất mãn la to: “Làm gì vậy, mấy cái này còn có thể mặc, bỏ thật lãng phí.”

“Vậy tự cậu giặt?”

“. . . Bỏ ! Bỏ đi !”

May mà trong các bất động sản cậu ấy sở hữu thì đây là căn hộ đơn, tôi quét dọn một buổi chiều, cuối cùng cũng có thể xem là ra hồn. Liễu Huân gọi đồ ăn ngoài, ra lệnh cho tôi đi mở cửa.

“Sao ăn cơm cũng phải tới nhà anh chứ. . .”

“Nhà tôi vừa mới quét dọn mà, cũng sẽ rớt xuống đất, vất vả cũng là anh.”

Tôi quay đầu lại trừng cậu ấy: “Cậu nếu lát nữa dám làm rơi cái gì xuống sàn nhà anh. . .”

“Thì sao, anh lại cưỡng…” Liễu Huân gấp rút xé hộp cắn một miếng pizza, thuận miệng đáp lời tôi, cả hai liền lập tức im lặng.

“Éc. . .” Liễu Huân có vẻ còn xấu hổ hơn cả tôi, “Cửa mở, mau vào đi.”

Câu nói lỡ lời lúc nãy khiến chúng tôi không nói gì với nhau suốt bữa cơm, tôi phất tay ý bảo cậu ấy đi về nhà, cúi đầu bắt đầu dọn bàn ăn.

Liễu Huân đi tới cửa thay giày, quay lưng về phía tôi, đột nhiên nói: “Tô An, chúng ta giống như trước đây không được sao? Anh và tôi là anh em thân thiết nhất, tôi thật sự có thể không so đo, anh. . .”

“Không thể.” Tôi cắt lời cậu ấy, trong lòng rối bời, đột nhiên rất muốn nổi giận.

“Nếu như anh là gay, hoàn toàn có thể tìm được người tốt hơn tôi, tôi có thể giới thiệu cho anh. . .”

“Im đi!” Tôi hất bàn, hoàn toàn không khống chế được bản thân rống to: “Cậu im đi! Cậu vốn chẳng hiểu cái gì cả! Tôi con mẹ nó chỉ muốn đè một mình cậu, cậu mau cút, nếu không tôi lại cưỡng bức cậu!”

Liễu Huân thở dài, rồi bỏ đi.

Tôi chán nản ngã xuống đất, cáu kỉnh xoa xoa đầu mình, những lời nói lúc nãy chỉ là nóng giận, trong lòng tôi không hề có ý cưỡng bức cậu ấy lần thứ hai. Tối hôm qua là đã đủ rồi, dù theo sau đó là sự hối hận mãnh liệt, tôi không hối hận khi phá vỡ mối quan hệ này, nhưng lại hận mình không thể thoải mái mà thoát thân. Tôi còn hợp đồng, còn tiền nhà, còn cần tiền, tôi không bỏ được ánh hào quang, dù cho đó chỉ là thứ Liễu Huân ban cho.

Cả ngày hôm nay, tôi luôn do dự có nên liên lạc với người đại diện của mình không, hỏi anh ta sau này phải làm thế nào, nếu như tương lai mù mịt như vậy, thì tôi dù không nỡ đến đâu, cũng chỉ có thể đổi nghề.

Hôm sau tôi nằm ở nhà cả ngày, buổi sáng ngủ thẳng đến khi tỉnh giấc, sau đó tập thể hình chơi game, trước khi đi ngủ thì lướt weibo, nhìn thấy follow của mình lại tăng mấy chục nghìn, nhìn tên ID là biết hầu như đều là fan Liễu Huân, bình luận cũng toàn là: “Chăm sóc cho Huân Huân nhà em nha”, “Anh trai ấm áp, chúc anh và Huân Huân ân ái suốt đời.”

Tôi thấy phiền chết đi được, lại không có chỗ để xả, thầm nghĩ tạm thời nên tránh mặt Liễu Huân.

Tôi lên giường ngủ rất sớm, lúc mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng ồn ào từ nhà đối diện, chắc là người của chương trình Z đến, nhưng mà chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi nghĩ như vậy, liền tiếp tục ngủ say.

. : .

   

3 thoughts on “Đố kỵ và tình yêu – 2

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s