Đố kỵ và tình yêu – 1

cdc747310925d6f29146279b56026e6dc9fffaf6b9f5-Z0Yusb_fw658

Chương 1

Note : Bộ này Đậu tìm down  bản txt trên mạng thì thấy chỗ vầy chỗ khác, nên lên Tấn Giang lấy bản đó edit luôn. Ai từng đọc QT bộ này mà thấy sao có chỗ thêm chỗ bớt thì hiểu nha. Have a nice day!

P/s : Công thụ trước lúc quen nhau cũng có quen và quan hệ với người khác rồi, hơi hướng hiện thực, ai không thích thì click back.

.

Không ai có thể hiểu rõ cảm giác ghen tị ngoài tôi.

Tôi và Liễu Huân biết nhau lúc mười bảy tuổi, hai mươi tuổi cùng tham gia một buổi tuyển chọn, đã debut được mười năm. Mười năm này, đối với Liễu Huân mà nói chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt, mười một album, mười sáu hợp đồng đại diện, mỗi hai năm tổ chức concert một lần, số lần xuất hiện trên các bìa tạp chí và các show TV mỗi năm đếm không hết, còn luôn có người mời ca sĩ xuất thân không chính quy là cậu ấy đi đóng phim truyền hình điện ảnh các loại.

Mà mười năm nay, với tôi mà nói là màn đêm kéo dài vô tận. Kết thúc buổi tuyển chọn năm ấy tôi cũng phát hành một album, bởi vì trong đó có một ca khúc song ca cùng Liễu Huân nên nhanh chóng thành hit. Về sau Liễu Huân từng bước trèo lên đỉnh cao của sự nghiệp, còn tôi thì dần dần rơi xuống vực sâu. Album thứ hai tôi quyết định không mời Liễu Huân, kết quả đương nhiên là thất bại thảm hại. Công ty để tôi tiếp tục thử sức ở chiến trường phim ảnh, chỉ quay một bộ phim lại vì vài lý do mà không được phát sóng. Dần dần, sự nổi tiếng của tôi chỉ vẻn vẹn giới hạn với cái danh là bạn thân của Liễu Huân, mỗi năm đều có vài show tạp kỹ muốn tôi quay vài đoạn bạn bè thân thiết để chiếu. Thỉnh thoảng cũng sẽ có vài thương hiệu nhỏ mời tôi làm gương mặt đại diện, thu nhập cũng đủ sống tạm.

Cho nên chắc chắn không có ai ghen tị với Liễu Huân hơn tôi, tên ngốc đó còn tự cho rằng chúng tôi là bạn thân thiết nhất, đi đến đâu cũng luôn nhắc đến tôi, luôn nhiệt tình hỏi tôi có muốn cậu ấy sáng tác bài hát cho không.

Tất cả tâm điểm đều dồn lên người cậu ấy, tất cả ánh đèn đều thuộc về cậu ấy, dù cậu ấy có phóng túng ngang ngạnh bao nhiêu, lưng đeo tai tiếng đào hoa bao nhiêu, thậm chí trước kia vì lái xe chệch hướng mà gây ra tai nạn lên hẳn trang nhất, cũng được bỏ qua.

Không gì ngăn được sự nổi tiếng của cậu ấy đến với cả nước, công ty thậm chí còn đang chuẩn bị cho cậu ấy một tour diễn vòng quanh châu Á sang năm.

Mà tôi, debut mười năm, chưa từng có quan hệ với nữ nghệ sĩ nào, người quen biết tôi cũng khen tôi là một người nhã nhặn lịch sự.

Nhưng vậy thì sao, tôi vẫn sẽ ở trong lòng chảy nước miếng khi thấy một cô nàng ngực lớn mông to.

Tôi đã từng phân tích bài hát của Liễu Huân rất nhiều lần, mua tất cả album và VCD concert của cậu ấy, khi ở một mình thường lấy ra nghe, tôi vẫn mãi không hiểu được, tôi sáng tác rốt cuộc kém cậu ấy chỗ nào.

“Chiếc quần jeans vẫn cứ thế phai màu / Đám mây trắng dần trôi về phía chân trời…”

Tôi ngâm nga bài hát mới của cậu ấy, buồn đến muốn khóc, hận đến mức muốn giết chết cậu ấy.

Tên ngốc đó lần trước đến nhà tôi, thấy một tủ đựng album của mình, cảm động đến tột đỉnh, hận không thể ở trên mặt tôi hôn hai cái.

Cậu ta là một tên ngốc, tôi ngồi đối diện cậu ấy, nhìn bộ dạng say mèm đó vừa muốn cười vừa muốn khóc.

Ngày hôm qua tên đần này tham gia một festival ca nhạc, hát high cỡ nào mà lại ngã thẳng từ trên khán đài xuống, rõ ràng chỉ bị gãy tay, nhưng trên weibo lại gào khóc thảm thiết khiến công ty phải lập tức tuyên bố hủy tất cả lịch trình kế tiếp, để cậu ấy nghỉ ngơi cho khỏe.

Lúc này cậu ấy vừa khóc nức nở vừa lảm nhảm, tôi mới biết được thì ra cậu ấy lại mới chia tay cô người mẫu trẻ.

“Lên giường chưa?” Tôi hỏi cậu ấy.

“Ừm…”

Tôi cụng ly với cậu ấy: “Có gì đâu mà tiếc. Năm nay cậu 30, theo chân một cô gái 18, có thể duy trì ba tháng mà không bị truyền thông săn được là đã rất tốt rồi. Hơn nữa cô gái kia khi chia tay cũng không đòi cậu cái gì, xem ra cũng không phải vì hám danh tiếng của cậu, là một cô gái tốt.” Tôi ở trong lòng oán thầm, ông đây đã gần tám năm không biết yêu là gì rồi, cái tên đào hoa như chú mà cũng dám kể chuyện thất tình với ông?

Cậu ấy vẫn trề môi lải nhải: “Nếu là một cô gái tốt thì đã không lên giường với người ngay cả cao trung cũng chưa tốt nghiệp giống như em.”

Tôi vỗ đầu cậu ấy: “Hai chuyện đó không có quan hệ gì với nhau! Cậu có thể cút về nhà ngủ chưa.”

Tên ngốc này ở đối diện nhà tôi, ở cái thành thị tấc đất tất vàng này, hai người vừa may chiếm được một căn hộ trên tầng mười tám của một chung cư cao cấp. Khác biệt chính là, tôi còn hai năm mới trả hết tiền vay ngân hàng, nhưng cậu ấy trừ căn này, còn có ba bốn căn khác, thậm chí còn có một căn nghỉ dưỡng cao cấp ở nước ngoài.

Cả hai im lặng trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại âm hưởng nhẹ nhàng như nước chảy, là bài hát mà cả hai đều thích.

Tôi nhìn yết hầu chuyển động lên xuống của cậu ấy mà cả người thấy nóng ran.

Thật muốn kéo cậu ta lên giường ngay bây giờ.

Muốn hỏi về ý nghĩ biến thái này thì phải trở về mười năm trước, khi đó tôi lần đầu nếm được dư vị nổi tiếng, công ty lại không quá kiểm soát, chừng hai mươi tuổi người mãi cứ chơi đùa. Có một hôm đi hộp đêm chơi gặp lại bạn học cũ, người đó đã từng là hotboy của trường tôi, đẹp trai lại học giỏi, quả thật giống như là người bước ra từ trong phim thần tượng. Tôi thầm ngưỡng mộ hắn đã lâu, thậm chí còn len lén bắt chước kiểu tóc và phong cách ăn mặc của hắn, lén nhìn hắn ở trên hành lang trò chuyện vui vẻ cùng các nữ sinh. Sau này vào giới thấy nhiều gương mặt như thế này, mới phát hiện ra hắn cũng không có gì đặc biệt.

Lúc tôi gặp lại hắn, hắn dường như không ổn lắm, đang trong giai đoạn đầu gầy dựng sự nghiệp, áp lực kinh tế và tâm lý rất lớn, cả người thoạt nhìn cũng không bằng trước đây.

Nhưng tôi vẫn giữ liên lạc với hắn, thỉnh thoảng giúp đỡ hắn, rồi chẳng biết trời xui đất khiến làm sao mà lại lên giường cùng hắn.

Đó là lần đầu tiên của tôi.

Cảm giác đó, đến nay nhớ lại tôi vẫn thấy rung động.

Đem người mình từng thần tượng đè dưới thân, làm cho hào quang của hắn nứt ra từng mảnh, khiến hắn bày ra biểu cảm chực khóc nức nở, sau đó mỗi sáng nhìn ngắm gương mặt ngủ say không chút phòng bị, hai mắt mơ màng cùng tôi nói câu chào buổi sáng.

Tôi thích cảm giác ấy. Giống như xóa đi tôi của quá khứ, giờ nghĩ lại mà kinh, cảm thấy mình thật ngây thơ.

Về sau người nọ không chịu nổi áp lực gia đình, lấy một người vợ làm viên chức, tôi cũng không còn liên lạc với hắn nữa.

Sau đó, mục tiêu của tôi chuyển hướng một cách tự nhiên sang Liễu Huân, hơn nữa còn thích tám năm trời.

Tám năm này, cảm giác muốn đè cậu ấy lên giường dần dần thay thế thành đố kỵ và oán giận.

Nếu thật sự đi bước này, tất cả khúc mắc của tôi sẽ được tháo gỡ, thế nhưng cái giá phải trả quá cao, cho nên tên nhát gan tôi đây chỉ có thể thèm muốn Liễu Huân suốt tám năm.

Vị nam thần quốc dân này liếc mắt đưa tình với đủ kiểu nữ thần, nửa đêm lại mang theo chai rượu nói xấu bạn gái cũ với tôi, say đến mức ngã lên đầu gối tôi mà khò khò ngủ say.

Tôi càng lúc càng không nhịn được.

Mà đêm nay, cảm giác ấy càng thêm mãnh liệt khó kiềm chế.

“Cậu say rồi.” Tôi lấy ly rượu của cậu ấy đi, đầu ngón tay chạm vào nhau khiến toàn thân tôi run rẩy.

“Không, không được!” Mặt cậu ấy đỏ bừng, giương nanh múa vuốt với tôi,

“Mới uống có nửa chai thôi, không được.”

“Không cho uống nữa.” Tôi lạnh mặt dọn hết ly và chai rượu sang một bên, quay lưng lại đồng thời cắn chặt răng, đề phòng cậu ấy nghe được tiếng hàm răng tôi run rẩy va vào nhau.

“Em không uống, anh nói chuyện phiếm với em đi.” Cậu ấy lại rất nghe lời, vỗ vỗ mặt để khiến bản thân tỉnh táo một chút.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi quyết định hành động.

Hành động này kỳ thật đã ở trong đầu tôi hơn trăm ngàn lần, tôi giả vờ lạnh lùng đi vào phòng, một mặt mở miệng đuổi khách: “Sắp 1 giờ sáng rồi, chạy về ổ chó của cậu ngủ đi.”

“Em ! Không ! Muốn!” Cái tên ngu ngốc đó quả nhiên theo tôi vào phòng, vừa làm nũng vừa nhào lên giường tôi, “Căn nhà đó lâu lắm không có người ở rồi, ở đây có anh làm ấm. Em muốn ngủ ở đây.”

Tôi biết cậu ấy không phải cố ý châm chọc tôi không có lịch trình luôn ở trong nhà, nhưng trong lòng vẫn không cảm thấy dễ chịu, lúc đầu có chút do dự nay đã hoàn toàn biến mất. Với chút lí trí còn lại tôi ép cậu ấy uống vài hớp sữa để tỉnh rượu, lại bảo cậu ấy cút vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.

Tôi muốn cậu ấy tỉnh táo nhưng bất lực thừa nhận mọi chuyện sắp tới xảy ra.

Tôi dựa vào giường, nhìn dáng vẻ cậu ấy mặc mỗi cái quần lót không chút phòng bị, trong lòng có hơi chùn bước.

Cậu ấy vừa lau tóc vừa dùng cánh tay bị thương nghịch điện thoại.

Tôi cảm thấy cánh tay bó bột của cậu ấy vốn chẳng bị gì.

“Chậc…fan vợ fan mẹ[1] quá đáng sợ, rõ ràng ban tổ chức không có lỗi gì.” Cậu ấy vừa lướt weibo vừa lầm bầm. Giọng điệu rõ là oán giận nhưng lại ẩn chút khoe khoang bất đắc dĩ.

[1] Fan lớn tuổi, tầm 30-40 đã có gia đình, có con

Tôi đột nhiên thấy không có gì đáng sợ nữa, bởi vì tôi vốn không có gì để mất, nếu đã không có đường lui, thì cứ dũng cảm tiến tới.

Tôi đang nghĩ bước tiếp theo nên làm gì bây giờ thì tên ngốc này đã cất điện thoại rồi nằm chết dí bên cạnh tôi.

Tôi hơi sửng sốt, cậu ấy xem ra còn ngạc nhiên hơn tôi: “Tắt đèn đi, không phải anh nói muốn đi ngủ sao?”

Tôi vươn qua người cậu ấy tắt đèn, nhân tiện đè lên người cậu ấy hôn.

Tên ngốc này ngây ngẩn cả người, vậy mà lại không phản kháng, mặc cho tôi hôn sâu.

Tôi chờ mãi không thấy cậu ấy phản ứng kịch liệt, nụ hôn kết thúc, trong màn đêm chúng tôi đưa mắt nhìn nhau.

“Anh giỡn đủ chưa?” Đây là câu nói đầu tiên của cậu ấy sau khi lấy lại tinh thần, khiến tôi dở khóc dở cười.

“Anh bây giờ muốn chịch cậu.” Thứ cho tôi nghèo vốn từ, giờ phút này tôi chỉ có thể trả lời cậu ấy như vậy.

Không ngờ cậu ấy lại ngáp một cái, xoay người dưới thân tôi: “Anh cũng say rồi, ngủ đi ngủ đi.”

Tôi quả thật không nói nên lời, chỉ có thể dùng hành động thô bạo để biểu đạt.

Cậu ấy nhận ra tôi làm thật, bắt đầu phản kháng, vừa xô tay tôi ra vừa gào: “Có bệnh à! Chưa thỏa mãn dục vọng hả!”

“Đúng đó, anh mày đã tám năm không làm tình rồi.” Tôi lừa cậu ấy, thỉnh thoảng không nhịn được cũng sẽ làm vài hiệp với mấy cậu mẫu nam.

“Đáng thương vậy!”

… Tôi không biết đầu cậu ấy chứa cái gì, dưới tình huống này còn có thể lạc đề, phỏng chừng đây cũng là nguyên nhân cậu ấy hay viết ra mấy lời bài hát kỳ quái.

Tôi lại hôn, cậu ấy phản kháng kịch liệt. Tên nhóc này từ khi Hot lên thì bận đến điên, gần đây cũng bỏ bê luyện tập, mười năm trước dáng người của tôi và cậu ấy tương đồng, hiện tại đương nhiên tôi đã cao hơn cậu ấy nửa cái đầu, chỉ dùng một tay là có thể nhẹ nhàng đè cậu ấy xuống. Sự phản kháng của cậu ấy trong mắt tôi vừa buồn cười lại đáng trách, nhưng không sao, cậu ấy càng giãy giụa, tôi càng có cảm giác thành công.

Tôi không có ý định cường bạo, hưởng thụ sự giãy dụa vô lực đó xong, tôi bắt đầu dịu dàng mê hoặc cậu ấy.

Sự chống cự của cậu ấy vào lúc tôi dùng miệng thì ngưng, tôi đoán cậu ấy và cô người mẫu kia chưa làm được mấy lần. Thằng nhóc này xem như cũng nhân đạo, lúc này cũng không lấy chân đạp tôi xuống.

Cả người cậu ấy mệt mỏi đến mức tôi không cần bỏ ra nhiều sức đã triệt để chinh phục được cậu ấy.

Từng chút từng chút, chiếm lấy cậu ấy.

Sau khi tiến vào hoàn toàn, toàn thân tôi run rẩy, thậm chí còn run hơn cậu ấy.

Tâm nguyện tám năm.

Đã đủ rồi.

Tôi săn sóc làm đủ tiền hí mới đi vào, nhìn bộ dáng kiệt sức của cậu ấy, cẩn thận bọc lại tay cậu ấy, giúp cậu ấy lau chùi một chút. Khóe mắt cậu ấy rũ xuống, nằm nghiêng ở bên cạnh tôi, môi khẽ nhếch, hình như muốn nói mấy câu mắng chửi, nhưng cuối cùng vẫn mệt đến mức ngủ say như chết.

Tên ngốc này, tôi cũng nằm nghiêng, đầu kê vào gối mới ngửi thấy mùi rượu phả vào mặt. Tôi khép hờ mắt quan sát cậu ấy, trong lòng mỹ mãn, mỹ mãn đến mức không thở nỗi.

Quên đi, cứ như vậy thôi.

Không quan tâm mai trời hửng sáng sẽ như thế nào, bây giờ tôi chỉ muốn ngắm nhìn gương mặt cậu ấy lúc ngủ.

. : .

 

3 thoughts on “Đố kỵ và tình yêu – 1

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s