Đố kỵ và tình yêu – 4

Chương 4

Tôi định nằm trên người Liễu Huân để lấy sức, thì đột nhiên cậu ấy giơ chân đá tôi một phát xuống giường, gáy của tôi bị đập vào góc tủ nhất thời choáng váng.

Cú đá này của Liễu Huân xem như là dùng hết sức còn lại, sau đấy cũng không cử động được nữa, nằm ở trên giường thở hồng hộc.

Đầu của tôi đau nhói, liền ngồi phịch ở trên sàn gỗ, hai người chúng tôi im lặng không lên tiếng đến hồi lâu. Lúc tôi sắp ngủ gục, Liễu Huân ngọ ngoạy từ trên giường đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Cậu ấy nắm tay nắm cửa phòng tắm, dùng khóe mắt nhìn tôi: “Có phải nếu như không lên giường, chúng ta sẽ không còn là anh em, không làm bạn được nữa?” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 4 – 04

Thiên môn – Vụ án 4

Đa cấp

☆ Chương 4

Đậu : Lâu rồi mới edit tiếp bộ này, quên hết xưng hô rồi.

“Chậc. . . Tề Ninh cậu cúp tiết thể hình còn lôi tớ theo làm gì?”

Người kia vẻ mặt lúc nào cũng khiếm khuyết biểu cảm nhưng lại hay khiến người ta khó chịu một cách thần kỳ: “Bởi vì cậu nợ tiền tớ.”

Nghe thấy mình trả lời vô cùng ảm đạm: “Được rồi, Tề Ninh, chúng ta thương lượng đi. Cậu ngày này qua ngày khác năm này qua năm khác cúp tiết thể hình, với cậu mà nói sau này cũng không tốt, cậu cũng biết cảnh sát là một công việc rất mệt mỏi, nếu thể lực cậu theo không kịp thì làm sao bắt phạm nhân?”

“Tớ nhắc lại một lần nữa, bắt phạm nhân là chuyện của các cậu, trong kế hoạch cuộc đời tớ không có chuyện cầm súng trốn sau cánh cửa nhà ai đó bắt người.”

“Vậy cậu làm cái gì?”

Đối phương bướng bỉnh cười cười: “Chỉ huy các cậu bắt người.” Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 3

Chương 3

Tối nay tôi có một buổi biểu diễn, sáng sớm phải thu dọn hành lý đến sân bay, công ty nói sẽ gọi người đến đón tôi, nhưng không ngờ anh Vọng người đại diện của tôi cũng đến. Anh Vọng năm nay chưa đến bốn mươi, là người tôi đi theo sau khi kết thúc kỳ thi tuyển và ký hợp đồng với công ty. Lúc đó anh ấy còn là người mới vào nghề, qua bao cố gắng bây giờ cũng xem như là tiền bối có danh tiếng trong công ty. Ngoại trừ tôi ra, dưới tay anh ấy còn có vài người mới, một trong số đó có một tiểu thịt tươi rất nổi, nghe nói anh Vọng đang dốc hết sức nâng đỡ cậu ta. Mà tôi, một năm chẳng gặp được anh mấy lần.

Anh Vọng dựa vào cửa sổ xe hút thuốc, thấy tôi thì gật đầu chào, dập thuốc rồi gọi tôi lên xe.

Tôi lo âu ngồi xuống, mặc cho anh ấy quan sát tôi từ trên xuống dưới, rồi mở miệng nói: “Dạo này vẫn siêng đi tập chứ?”

“Có.”

“Anh cũng nghĩ vậy, cậu giữ dáng người rất tốt, nhìn qua vẫn còn trẻ.” Tôi biết anh ấy đang nói đùa. Năm nay tôi đã 30, gương mặt này ở trong giới cũng không tính là đẹp trai gì, khi cười to còn có thể thấy nếp nhăn nơi khóe mắt, không giống như Liễu Huân, trời sinh mặt trẻ con, khi cười lên làm biết bao cô gái ngất xỉu. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 2

Chương 2

Khóe môi nếu cứ luôn cong lên lúc đang ngủ thì khi tỉnh lại sẽ hơi co giật.

Hôm sau cả hai ngủ thẳng đến giữa trưa, Liễu Huân còn chưa tỉnh hẳn đã bắt đầu rên, tôi nuốt nước bọt mấy lần, mới dám xoay người về phía cậu ấy.

“Fuck!” Liễu Huân trợn mắt nhìn tôi, đầu tiên là chửi mấy câu thô tục liên tục, chửi mệt rồi thì nhắm mắt lại thở hồng hộc, tròng mắt dưới mí đảo hai vòng, khi mở mắt ra liền lập tức sai tôi giúp cậu ấy mặc quần áo, nhìn điệu bộ khổ sở kia, tôi cũng không dám nói gì với cái tính tình công tử bột cậu ấy, liền vâng vâng mà hầu hạ cậu ấy.

Rõ ràng là tôi tinh thần sảng khoái khi đạt được ước muốn, nhưng biểu hiện của Liễu Huân lại càng giống như ông hoàng hơn. Tiếp tục đọc

Đố kỵ và tình yêu – 1

cdc747310925d6f29146279b56026e6dc9fffaf6b9f5-Z0Yusb_fw658

Chương 1

Note : Bộ này Đậu tìm down  bản txt trên mạng thì thấy chỗ vầy chỗ khác, nên lên Tấn Giang lấy bản đó edit luôn. Ai từng đọc QT bộ này mà thấy sao có chỗ thêm chỗ bớt thì hiểu nha. Have a nice day!

P/s : Công thụ trước lúc quen nhau cũng có quen và quan hệ với người khác rồi, hơi hướng hiện thực, ai không thích thì click back.

.

Không ai có thể hiểu rõ cảm giác ghen tị ngoài tôi.

Tôi và Liễu Huân biết nhau lúc mười bảy tuổi, hai mươi tuổi cùng tham gia một buổi tuyển chọn, đã debut được mười năm. Mười năm này, đối với Liễu Huân mà nói chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt, mười một album, mười sáu hợp đồng đại diện, mỗi hai năm tổ chức concert một lần, số lần xuất hiện trên các bìa tạp chí và các show TV mỗi năm đếm không hết, còn luôn có người mời ca sĩ xuất thân không chính quy là cậu ấy đi đóng phim truyền hình điện ảnh các loại.

Mà mười năm nay, với tôi mà nói là màn đêm kéo dài vô tận. Kết thúc buổi tuyển chọn năm ấy tôi cũng phát hành một album, bởi vì trong đó có một ca khúc song ca cùng Liễu Huân nên nhanh chóng thành hit. Về sau Liễu Huân từng bước trèo lên đỉnh cao của sự nghiệp, còn tôi thì dần dần rơi xuống vực sâu. Album thứ hai tôi quyết định không mời Liễu Huân, kết quả đương nhiên là thất bại thảm hại. Công ty để tôi tiếp tục thử sức ở chiến trường phim ảnh, chỉ quay một bộ phim lại vì vài lý do mà không được phát sóng. Dần dần, sự nổi tiếng của tôi chỉ vẻn vẹn giới hạn với cái danh là bạn thân của Liễu Huân, mỗi năm đều có vài show tạp kỹ muốn tôi quay vài đoạn bạn bè thân thiết để chiếu. Thỉnh thoảng cũng sẽ có vài thương hiệu nhỏ mời tôi làm gương mặt đại diện, thu nhập cũng đủ sống tạm. Tiếp tục đọc