Ve 17 năm – 30

Chương 30

Từ nửa năm trước bọn họ ở chung, Phó Mặc mất ngủ rất nghiêm trọng, thỉnh thoảng tâm tình rất tệ, nhìn qua không có tinh thần, nhưng cũng không khiến người ta thấy đến mức khác thường. Cố Chu Triệt hơi hồi tưởng, liền có thể phát giác rất nhiều lần như vậy, khi đó cậu luôn cho rằng Phó Mặc mệt mỏi, hoặc là tâm tình không tốt, dù sao hắn bình thường cũng không thích nói chuyện. Kỳ thật lúc đó hắn đã rất khó chịu rồi, thế nhưng nội tâm vô thức bài xích không muốn Cố Chu Triệt phát hiện, cho nên mỗi lần đều phản xạ có điều kiện đem hết thảy phản ứng đè nén đến mức thấp nhất. Nhưng mà bệnh trạng xuất hiện không cách nào khống chế, hắn chịu đựng vô số lần lúc Cố Chu Triệt ngủ say, chịu đựng rất nhiều lần ở chung ngắn ngủi, cũng chỉ là may mắn. Sau lại bị lão Ngụy phát hiện, nhưng cũng không phải là lần nghiêm trọng nhất.

Sau khi không được phép dùng bất cứ thuốc men gì, phản ứng của Phó Mặc rất nhanh được bộc lộ. Phản ứng trực quan nhất là khi hắn không còn cách nào kiềm nén nữa, mất ngủ trở nên càng nghiêm trọng hơn. Hắn ngủ không được, Cố Chu Triệt cũng không muốn ngủ. Nhưng ban ngày cậu phải đi học, hơn nữa sắp đối mặt với cuối kỳ, sức khỏe và tinh thần đều không chịu nổi. Phó Mặc vì lo cho cậu, ngủ không được cũng cố gắng nhắm mắt nằm, hoặc là rời giường tìm một chút chuyện làm. Mẹ Cố lần trước gửi canh an thần tới một lần nữa được lôi ra, mỗi ngày nấu một chén, tìm hiệu quả tâm lý. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 29

Chương 29

Cố Chu Triệt kéo cổ Phó Mặc, chủ động hôn hắn một cái. Cử chỉ thân mật một khi phá phòng tuyến, liền sẽ trở nên khó tiết chế, mặc dù trong lòng vẫn thấy rất ngại. Nét mặt của Phó Mặc rất nghiêm túc, hắn cúi thấp xuống đáp lại ánh mắt cậu rồi hôn nhẹ, chỉ là nhìn qua rất không có sức sống, cũng không có sức lực, hai người sau khi hôn xong nhắm mắt lại, hắn đem mặt chôn trong cổ của cậu bất động.

Động tác Cố Chu Triệt xoa lưng hắn ngừng lại một chút, không nói gì, ngoan ngoãn nằm tùy ý Phó Mặc ôm. Chỉ là sau đó thật sự nóng không nhịn được, từ dưới gối mò lấy điều khiển mở điều hòa ra.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phó Mặc vẫn duy trì sốt nhẹ, vì Cố Chu Triệt phải đi học, không ai chăm sóc hắn, nên phải đến phòng khám truyền dịch. Tinh thần hắn thoạt nhìn khá hơn một chút, không dính người giống như một ngày trước, lúc Cố Chu Triệt đi nói: “Cậu truyền hết liền về nhà chờ tớ, tớ học xong sẽ trở lại, có được không?” Tiếp tục đọc

Thông Báo – Chước Lộc

Dạo này bạn Đậu bận quá nên không thể edit thường xuyên như trước, nay quay lại thấy có nhà đã edit hoàn rồi nên mọi người qua đó xem nha.

Hẹn gặp lại trong những bộ khác ^^

Cuối tuần vui vẻ nhá mọi người !