Ve 17 năm – 26

Chương 26

Người tinh thần đang căng thẳng cao độ, thường rất nhạy cảm trước những nguy cơ. Cố Chu Triệt không nhớ rõ mình đã từng nghe thấy câu này ở đâu, nhưng lại nhớ rõ từng câu chữ.

Cho dù Phó Mặc nói “Cùng nhau”, cũng không có làm cho cậu thoải mái đi chút nào.

Trước khi biết Phó Mặc bệnh, Cố Chu Triệt đối với bệnh trầm cảm cùng với người mắc bệnh trầm cảm chỉ biết sơ sơ một ít trên mạng và tiết khoa học, chỉ đến đó là ngừng. Cậu có kiến thức căn bản như bất kỳ người trưởng thành nào, nhưng cậu không có kinh nghiệm gì, hết thảy đều phải bắt đầu lại từ đầu. Việc này khiến cậu phải tìm hiểu rõ một thời gian, trên nhiều báo chuyên môn, bạn trên mạng chia sẻ, thậm chí mấy ngày nay lén lút đọc phần lớn các vụ án liên quan tới bệnh trầm cảm làm người ta khó giải quyết, vấn đề ở chỗ không ai muốn ra thế giới bên ngoài, dẫn đến bệnh tình càng nặng càng chán ghét càng khốn khổ, cảm giác này khiến người thân bạn bè khó mà giúp đỡ, làm cho người bệnh càng thêm đau khổ.

Nói cách khác, hoàn cảnh và vật chất cải thiện không có trợ giúp gì lớn đối với bệnh tình Phó Mặc, giày vò hành hạ của hắn toàn bộ đều bắt đầu bởi bản thân hắn. Phó Mặc từng trải qua tuyệt vọng gì cậu mãi mãi cũng không co1 cách nào gánh cùng được, thậm chí không được chia sẻ cùng hắn. Mà an ủi, khích lệ có khi sẽ phản tác dụng, thậm chí khơi gợi hậu quả nghiêm trọng hơn. Tiếp tục đọc