Ve 17 năm – 22

Chương 22

Đầu mùa hè mưa tới tấp, giống như là tiếng trống trước khi mùa vụ đến, tiếng mưa tí tách nửa đêm, mãi cho đến khi trời sáng ngày hôm sau tiếng động mới dần ngừng lại.

Cố Chu Triệt một đêm không ngủ ngon, sau khi nằm xuống cứ mơ liên tục. Lúc hơn 4 giờ cậu rời giường, trong ký túc xá vẫn còn đang ngủ, rón rén vệ sinh bản thân rồi thay quần áo ra ngoài. Thời gian này trong sân trường còn trống không, sau cơn mưa sáng sớm còn có chút lạnh, Cố Chu Triệt hoa mắt váng đầu đi tới cửa trường, thì thấy lão Ngụy đậu xe cách đó không xa, Phó Mặc đứng ở ngoài xe chờ cậu.

Bước chân cậu nhanh lên, chạy về phía Phó Mặc. Trong tay Phó Mặc cầm một túi đồ ăn, chờ cậu chạy đến trước mặt đưa tay ra, vẫn còn ấm: “Uống xong lại lên xe.” Tiếp tục đọc