Ve 17 năm – 24

Chương 24

Cậu nên sớm nghĩ tới. Đầu óc hỗn loạn, ý nghĩ này cứ bị vén lên rồi hạ xuống, Cố Chu Triệt cứ điên rồ thường xuyên lặp lại rồi nhấn mạnh, mình nên sớm nghĩ tới.

Dù là bối cảnh gia đình của hắn, tính cách từng trải, bọn họ năm đó ở cùng nhau đối phương đã có hành động khác thường, sau khi tách ra càng làm người ta kinh ngạc về cuộc sống cấp 3, thậm chí sau khi gặp lại, rất nhiều lần, rất nhiều lần hắn ở trước mặt cậu lộ sơ hở, nếu như cậu có thể chu đáo hơn một chút, cậu nên sớm nghĩ đến việc âm thầm nghiên cứu, quan tâm, thậm chí truy hỏi, cậu sớm nên làm tất cả.

Cố Chu Triệt không biết đã ngồi ở ven đường bao lâu. Tiếp tục đọc

Ve17 năm – 23

Chương 23

Trong thời kỳ trưởng thành bị mất ngủ và đau khổ tuyệt vọng vây quanh, Phó Mặc cũng không có năng lực giải quyết vấn đề của mình. Nhưng hắn là thiếu niên rất thông minh, hiểu phải tự giải thoát, hắn tìm nhiều phương pháp mua được thuốc có thể thử giúp  mình, khuyên bản thân sống sót, nhưng biết tự cứu, không có nghĩa là biết chấp nhận. Hắn một lần lại một lần bị tâm trạng tiêu cực đè nén, mặc cho chính mình chịu đựng trong bóng đêm không có đường ra ngoài sáng, tâm lý quá mức nặng nề của hắn khiến hắn tự hành hạ thể xác mình, không phát hiện mình đã trượt đến vách núi sâu vô cùng nghiêm trọng.

Ngọn nguồn đau đớn thần kinh không biết bắt đầu từ đâu nên không có cách nào dựa vào thuốc mà giảm đi, biến chứng ù tai, lo âu, mất ngủ thậm chí nôn mửa cũng làm cho sự đau đớn này trở nên cuộn trào mãnh liệt khó có thể chống cự hơn, đáng sợ hơn là, hắn thường xuyên có thể cảm giác được tất cả, nhưng với lần này lại không có cách nào giải quyết. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 22

Chương 22

Đầu mùa hè mưa tới tấp, giống như là tiếng trống trước khi mùa vụ đến, tiếng mưa tí tách nửa đêm, mãi cho đến khi trời sáng ngày hôm sau tiếng động mới dần ngừng lại.

Cố Chu Triệt một đêm không ngủ ngon, sau khi nằm xuống cứ mơ liên tục. Lúc hơn 4 giờ cậu rời giường, trong ký túc xá vẫn còn đang ngủ, rón rén vệ sinh bản thân rồi thay quần áo ra ngoài. Thời gian này trong sân trường còn trống không, sau cơn mưa sáng sớm còn có chút lạnh, Cố Chu Triệt hoa mắt váng đầu đi tới cửa trường, thì thấy lão Ngụy đậu xe cách đó không xa, Phó Mặc đứng ở ngoài xe chờ cậu.

Bước chân cậu nhanh lên, chạy về phía Phó Mặc. Trong tay Phó Mặc cầm một túi đồ ăn, chờ cậu chạy đến trước mặt đưa tay ra, vẫn còn ấm: “Uống xong lại lên xe.” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 21

Dạo này bận quá…

Chương 21

Cố Chu Triệt cảm giác mình như đang nằm mơ. Cậu tỉnh tỉnh mê mê, vừa ăn cơm vừa lén nhìn Phó Mặc, xác định đối phương thật sự không sao, càng cảm giác mình tối hôm qua giống như nằm mơ.

Cơm nước xong, Cố Chu Triệt lại đuổi theo xác nhận nhiều lần: “Cậu thật sự không sao chứ? Cậu còn khó chịu chỗ nào không?”

“Hết rồi.” Phó Mặc sắc mặt bình tĩnh: “Buổi sáng là khỏe rồi.”

So với hắn lo lắng còn có nhiều người, Phó Mặc bị người lớn đo nhiệt độ cơ thể, phòng ngừa lỡ như uống thuốc cảm, còn nhiều lần dặn hắn khó chịu chỗ nào nhất định phải nói ra. Phó Mặc đồng ý từng người, nhưng ai cũng cảm thấy có chút bất an. Tiếp tục đọc