Chước lộc – 16

Chương 16 – Hối hận (4)

Bán Hạ Tiên Tử, là một tán tiên. Thế gian tu tiên có nghìn vạn kiểu, có người tu tiên là vì phong hầu bái tướng, vinh hoa phú quý, có người tu tiên chỉ vì truy tầm đạo lý, những người này không vì triều chính, không là cao thủ thế gia, gọi là tán tiên.

Bán Hạ là tôn hào của nàng, tên là Tiễn Thu La, chỉ vì nàng tính tình cổ quái, một lời không hợp liền cắt lưỡi người khác, độc y như loài cây Bán Hạ, bởi vậy mà có tên.

Tiểu kiếm chỉ hướng biến hóa liên tục, Xuân Ngấn đi nhanh nửa ngày, tiêu hao ước chừng mười hai viên Lộc Ly, rốt cục dừng lại ở một ngọn núi hoang.

“Sư phụ, bên kia!” Lâm Tín chỉ hướng một mảnh cây cối ngã nghiêng.

Đám cây cối bị gãy ngã nghiêng, cháy sém đầy đất. Chu Tinh Ly hạ xuống, nhặt lên một cánh tay trên đất kiểm tra. Đó là một cánh tay phải của nam tử, khô quắt xanh trắng, còn mang theo hơi ấm còn sót lại, đã khô cạn máu huyết, vải vóc trên cánh tay đã đông thành khối, không nhìn ra màu sắc nguyên bản.

Ném cánh tay xuống, thay Lộc Ly cho tiểu kiếm, vật nhỏ sắp bay không nổi như cá được gặp nước, vẫy đuôi bay đi.

Tiểu kiếm này, tên là Mạc Ngư Nhi, chính là bí bảo bất truyền của Nam Vực Chu gia. Có thể có một Mạc Ngư Nhi, nhất định là sinh tử chi giao của Chu Tinh Ly.

Mạc Ngư Nhi có thể tìm được người chỉ định, cũng đưa người mang về, nhưng điều kiện tiên quyết là đủ Lộc Ly.

Chu Tinh Ly cõng Lâm Tín, theo Mạc Ngư Nhi ở trong rừng xuyên qua, chạy tới chạy lui, lúc đi vòng qua mặt sau núi đá, mùi máu tanh nồng đậm phả vào mặt.

“Chu Diệc Tiêu, ngươi một đường bò tới đây, sợ lão nương không chết hẳn sao!” Giữa đám cỏ dại đá vụn, một nữ tử khuôn mặt kiều diễm nửa nằm, la quần nhuốm máu, trong tay nắm trường kiếm, gân tay căng thẳng, chân sau gấp lại, có thể nhào lên cắt đứt yết hầu người tới bất cứ lúc nào.

“Ta thấy ngươi còn rất khỏe, nếu không ta xuống chân núi mua bầu rượu rồi trở lại?” Chu Tinh Ly miệng nói, động tác cũng không chậm chạp, ngón tay nhanh chóng điểm mấy chỗ yếu huyệt của đối phương, nắm mạch cổ tay độ linh lực cho nàng.

“Kẻ nào!” Thiếu niên dùng lá cây bọc nước suối chạy tới, cảnh giác khẽ quát một tiếng, rút đoản kiếm bên hông ra muốn xông tới.

“Đừng nhúc nhích!” Mũi kiếm từ phía sau lưng vươn ra, dồn cách cổ nửa tấc. Thiếu niên Tiễn Trọng lấy làm kinh hãi, nghiêng đầu tránh né, lại đụng phải Lâm Tín cầm kiếm, bị hắn như hầu tử ôm cây khóa cả người lại.

Tiễn Trọng cứng đờ bất động, nhận ra chữa thương cho mẫu thân là Chu Tinh Ly lúc trước đã gặp, thoáng thở phào nhẹ nhõm, “Ngươi là đồ đệ Chu thúc thúc sao?”

Chậc, vậy mà lại thông minh như vậy! Lâm Tín buông kiếm ra, trên dưới quan sát vị sư huynh đã không gặp một kiếp này. Năm đó lần đầu tiên thấy Tiễn Trọng, người này đã theo Chu Tinh Ly một năm rồi. Có lẽ là theo sư phụ làm thầy bói xin cơm quá cực khổ, so với hiện tại gầy hơn một chút.

Tiễn Trọng theo họ mẹ, tuổi tác tương đương với Thẩm Lâu, so với Lâm Tín lớn hơn một chút, rõ ràng còn chưa có bắt đầu trổ mã, gương mặt hai bên đầy thịt.

“Khụ khụ, được rồi, đừng phí sức.” Tiễn Thu La đẩy Chu Tinh Ly ra, ho ra một búng máu, xua tay không cho hắn truyền linh lực nữa.

Thấy mẫu thân thổ huyết, Tiễn Trọng bất chấp nói chuyện cùng Lâm Tín, chạy nhanh tới, đỡ lấy Tiễn Thu La không ngồi vững.

Đôi mắt Chu Tinh Ly đỏ lên, cũng không biết là đau lòng hay tức giận, “Ngươi đúng là có bản lĩnh, mang theo hài tử còn dám gây chuyện.”

“Ai gây chuyện? Lão nương kẻ thù nhiều lắm, cũng không biết là ai! Phi!” Tiễn Thu La phun một bọt máu, nắm chặt tay của con trai, như dùng hết tất cả khí lực, mu bàn tay tái nhợt gồ lên đầy gân xanh, nắm chặt tay Tiễn Trọng để lại một vết xanh tím, “Khụ khụ… Tiểu Vương Bát Đản này về sau giao cho ngươi…”

“Quản nuôi không quản sống.” Chu Tinh Ly không chút an ủi nàng.

Tiễn Thu La cười ha ha, tiếng cười như gió truyền tới, mang theo âm thanh phần phật, “Nếu hắn không tìm đừng đi tìm, nếu hắn tìm tới chớ sinh mạnh mà ở lại.”

Câu trước câu sau, Tiễn Trọng đều nghe không hiểu, Lâm Tín nhưng lại biết. Tiễn Trọng là Tiễn Thu La cùng người xuân phong hợp nhất mà sinh hạ, “Hắn” trong câu nói chính là phụ thân Tiễn Trọng.

“Được.” Chu Tinh Ly cúi đầu lên tiếng, đem kiếm thu vào vỏ.

“Khụ khụ… Tùy tâm làm theo ý mình khi chết không hối hận, Tiểu Vương Bát Đản, nhớ kỹ lời của mẹ…” Tiễn Thu La từ trong răng nghiến ra những lời này, sau đó nhìn về phía Chu Tinh Ly, “Nhớ đốt vàng mã cho ta.”

“…” Chu Tinh Ly không nói chuyện, Tiễn Thu La chợt nhắm mắt lại, linh khí đoạn tuyệt, hồn quy thiên.

“Mẹ… Mẹ!” Tiễn Trọng ôm thi thể của nàng, thất thanh khóc rống.

Vị sư huynh này rất ít khóc, hắn luôn cười ha hả giống như không có ưu sầu, đời trước duy nhất thấy hắn khóc thương tâm như vậy, là thời điểm sư phụ chết.

Xử lý xong tang sự Tiễn Thu La, Chu Tinh Ly liền dẫn hai đứa bé tiếp tục chạy tán loạn khắp nơi.

“Về sau, ta chính là sư huynh ngươi rồi.” Lâm Tín nhón chân, vỗ vỗ bả vai Tiễn Trọng.

Tiễn Trọng gặm một cái bánh nướng, cúi đầu nhìn hắn, “Nhưng mà, ta lớn tuổi hơn ngươi.”

“Nhập môn trước chính là sư huynh, không tin ngươi hỏi sư phụ!” Lâm Tín đắc ý nhìn về phía Chu Tinh Ly.

Chu Tinh Ly đang cầm một bầu rượu đổ vào miệng, qua quýt gật đầu, “Ừm, sư huynh ngươi nói rất đúng, người nào nhập môn trước thì là sư huynh.”

Kiếp trước là sư huynh, cứ như vậy biến thành sư đệ, cảm thấy chiếm tiện nghi, Lâm Tín cao hứng một trận.

Đông đi xuân đến, bốn mùa luân chuyển.

Bắc Mạc bộ tộc người Man, chiến tranh cùng Bắc Vực từng bước khép lại, nhỏ lớn bị tiêu diệt, lớn hơn sẽ bị thâu tóm. Chẳng những không vì chiến tranh mà suy tàn, ngược lại như bầy sói giành ăn, chém giết lẫn nhau lựa ra con sói đầu đàn.

Cuộc chiến đứt đoạn, đánh một lần chính là sáu năm.

“Thế tử đã trở về!”

“Thế tử trở về Hoán Tinh Hải rồi!”

Mới từ trên chiến trường quay lại, Thẩm Lâu mang theo khí sát phạt đầy người nhảy xuống linh kiếm. Linh kiếm bản mệnh Ngu Uyên, trên không trung xoay tròn, linh lực mênh mông như trường hồng quán nhật [1], khiến vài phàm nhân nghênh tiếp Thế tử bị ép tới nằm sấp quỳ xuống.

[1]cầu vồng nối tới mặt trời

Thu kiếm vào tay, Thẩm Lâu sắc mặt lạnh lùng bước vào Hoán Tinh Hải, một mũi tên đột nhiên lén phá không bắn đến.

“Ong –” Ngu Uyên Lạc Nhật [2], linh khí hóa thành hàng vạn nghìn hồng ảnh, trong nháy mắt đem mũi tên sắt đánh vỡ thành ba. Mũi tên không có Lộc Ly, lạch cạch rơi trên tấm đá xanh, không một tiếng động.

[2] Lạc nhật : mặt trời lặn, chiều tà.

“Ca!” Thẩm Doanh Doanh buộc ống tên chạy như bay đến kinh ngạc không thôi, “Ngươi thế nào lại lợi hại hơn lần trước.”

“Hồ đồ!” Thẩm Lâu nhíu mày, xoay người bước về hướng Phong Tân.

“Ai, đừng đi.” Thẩm Doanh Doanh bước nhanh theo sau, đối mặt với ca ca bước đi, “Ta mới từ Dung Đô trở lại, ngươi không hỏi ta đứng thứ mấy?”

“Thứ tư.” Thẩm Lâu cởi khôi giáp xuống, ném cho Tử Khu lên đón, chuyển động cổ tay, thở một hơi nằm trên nhuyễn tháp, nhắm mắt dưỡng thần.

Lại bị đoán trúng! Thẩm Doanh Doanh bĩu môi, “Nhàn trì vây săn năm nay ngươi lại không đi. Chung Hữu Ngọc sắp đem lỗ tai ta cằn nhằn ra cái kén rồi, ngươi năm nay nhất định phải đi thăm hắn một chút.”

“Tiểu thư, thế tử vừa trở về, người để cho y nghỉ một lát.” Tử Khu bưng một chén thuốc qua, khuyên Thẩm Doanh Doanh rời đi.

Thẩm Doanh Doanh thấy bát canh thuốc kia, nhất thời ngậm miệng.

Huyền Quốc Công thế tử ở trên chiến trường anh dũng vô song, bách chiến bách thắng, hạ chiến trường lập tức biến thành ma ốm. Mấy năm nay xem đại phu, cũng không nhìn ra cái nguyên cớ, chỉ có thể nhìn thân thể Thẩm Lâu ngày càng lụn bại.

Thẩm Lâu chậm rãi mở mắt ra, tiếp nhận thuốc trong tay Tử Khu uống một hơi cạn sạch.

Theo linh lực tăng cao, thân thể y càng ngày càng kém, sau khi vận dụng linh lực, sẽ là đau đớn đón chờ y. Nguyên bản qua quýt lấy linh dược tu bổ thân thể, lại đổi thành thuốc an thần giảm đau.

Uống xong, sắc mặt Thẩm Lâu rõ ràng tốt hơn một chút, ngồi dậy, tiếp nhận thư của Chung Hữu Ngọc.

Huynh đệ Chung gia bị vây ở kinh thành, theo Thái tử đọc sách tu luyện. Ba năm trước đây, thúc phụ Chung Tùy Phong của bọn hắn, lấy lý do phụ thân mất sớm, 15 tuổi liền cho hai người làm quan lễ [3], muốn mượn cái cớ này cho Chung Hữu Ngọc trở về Tây Vực kế thừa vị trí Quốc Công.

[3] Quan lễ, là gia lễ của dân tộc Hoa Hạ, cổ đại Trung Hoa. Là lễ trưởng thành của nam tử, quan lễ biểu thị thanh niên tới tuổi nhất định, tính tình đã thành thục, có thể kết hôn, cũng từ nay về sau là người trưởng thành trong tộc, tham gia hoạt động của tộc.

Thế nhưng Hoàng Đế đối với tấu chương phong ấn quốc công vẫn lưu không phát, đem hai người nhốt lại trong triều, để cho Chung Tùy Phong luống cuống tay chân tiếp tục thống trị Tây Vực. Chung gia từng bước suy bại, Tây Vực đã có loạn tượng.

Thẩm Lâu xoa nhẹ mi tâm, khẽ thở dài, kiếp này dựa vào kinh nghiệm, mới kết thúc được loạn Bắc Mạc sớm hai năm, lại gặp chuyện Chung gia. Y hiện tại, còn có chuyện trọng yếu cần làm hơn.

“Hoàng Các, lần trước ngươi nói, Nhạn Khâu đã bị người mua?” Thẩm Lâu giương mắt hỏi Hoàng Các ở trong góc.

“Vâng, một năm trước đã dọn vào ở rồi.” Mấy năm nay Hoàng Các vẫn phụng mệnh tra tìm tung tích Chu Tinh Ly, mỗi khi có tin tức, thời điểm chờ hắn đuổi tới người đã không thấy. Sáu năm trước Thế tử bảo hắn mua Nhạn Khâu, nói là muốn chờ một người tới mua, đợi nhiều năm như vậy, rốt cục năm ngoái cũng có người tới hỏi.

Người tới hỏi, vừa đúng chính là Chu Tinh Ly.

Hoàng thị vệ đối với việc Thế tử liệu sự như thần bội phục sát đất, vui mừng chạy trở về báo tin, Thế tử lại đến chiến trường.

“Thu Đình, đi với ta gặp cha.” Thẩm Lâu thay một thân cẩm bào màu đen, nền đen hoa văn bạc càng tôn lên vẻ mặt tái nhợt của y. Mười tám tuổi Thẩm Lâu, thân hình cao dài, khí vũ hiên ngang, thoạt nhìn tuyệt không gầy yếu, nhưng mà gương mặt tuấn tú kia chưa bao giờ có màu sắc khỏe mạnh, trước sau luôn làm cho người ta không yên lòng.

“Ngươi muốn đi đâu?” Thẩm Kỳ Duệ ngạc nhiên nhìn con trai.

“Đi chữa bệnh.” Thẩm Lâu rũ mắt, “Sáu năm trước lúc hôn mê, mơ hồ nghe được Chu Tinh Ly nói có thể trị liệu.”

“Là thật?” Thẩm Kỳ Duệ bật dậy.

Thẩm Doanh Doanh một bên tức bực giậm chân, “Ca sao ngươi không nói sớm!”

“Chu Tinh Ly hành tung bất định, lễ mừng năm mới cũng không trở về Nam Vực, ta tìm hắn sáu năm mới có tin tức.” Thẩm Lâu thật thật giả giả nói, “Bây giờ Bắc Vực đã yên bình, ta phải rời khỏi một thời gian, nếu có đột phát chiến sự, phụ thân có thể dẫn Thu Đình đi. Nàng ở nhàn trì vây săn đứng thứ tư, có thể ra chiến trường.”

Thẩm Doanh Doanh mới vừa rồi còn không biết đại ca đưa mình theo là có ý gì, thì ra lý do là đây, nhất thời khóc tang, “Ca, ta lo cho ngươi, cho ta đưa ngươi đi.”

“Không cần.” Thẩm Lâu lãnh đạm nói, xoay người rời đi, lưu lại cảnh tượng cha già mãn nhãn vui mừng cùng muội muội khóc không ra nước mắt.

Nhạn Khâu là một gò núi nhỏ, là nơi tiếp giáp giữa Nam Vực cùng Đông Vực. Phong cảnh đẹp tuyệt trần, khí hậu dễ chịu. Chu Tinh Ly mang theo hai đồ đệ ở bên ngoài lang thang 4~5 năm, rốt cục đã chọn vùng này đặt chân.

Chu Tinh Ly thường ngày nghèo xin cơm, lúc mua đất mắt cũng không thèm chớp, đem hết rương vàng rương bạc ra ngoài.

“Thì ra sư phụ có tiền như vậy nha.” Tiễn Trọng gặm bánh bao dùng tiền coi bói mua được, cảm khái diện tích mênh mông.

Lâm Tín hé miệng cười, “Đúng vậy, đúng vậy, về sau chúng ta tu luyện Lộc Ly có chỗ dựa rồi, ngươi nhanh đi xin sư phụ một viên.”

Tiễn Trọng cười ha hả ngửa tay ra với sư phụ.

“Ba!” Chu Tinh Ly đánh một cái, “Xin cái gì mà xin, chúng ta nghèo đều đói rồi, tu luyện dựa vào chính mình, đừng luôn nghĩ dựa vào Lộc Ly.”

Tiểu kịch trường:

Sư phụ: Nghèo rớt mồng tơi ah, nghèo quá đi, nghèo quá mà.

Lâu Lâu: Có cơ hội kiếm tiền có muốn không?

Sư phụ: Cái gì?

Lâu Lâu: Đem Lâm Tín bán cho ta.

Sư phụ: Ha hả, ngươi cho rằng Nam Vực Chu gia ta là ai, sẽ vì đồng tiền dơ bẩn mà bán đồ đệ… Ngươi cho bao nhiêu?

Tín Tín: (╰_╯)#

. : .

Advertisements

8 thoughts on “Chước lộc – 16

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s