Chước lộc – 15

Chương 15 – Hối hận (3)

Chiêu Dao Sơn, là đất chôn xương của phu phụ Lâm Tranh Hàn. Năm đó một nhà phải lên kinh thành phục mệnh, đột nhiên gặp phải một đám bạch y nhân chặn giết.

“Triệu Kiên, ngươi mang Tín nhi đi trước!” Lâm Tranh Hàn đem con trai ôm trong khuỷu tay ném cho thị vệ.

“Vâng!” Triệu Kiên ôm lấy Lâm Tín giãy dụa không thôi, “Thiếu gia, chúng ta đi.”

“Ta không đi!” Bạch y nhân rất nhiều, linh lực lại cao cường, Lâm Tín tuổi còn nhỏ đã ý thức được, lần từ biệt này sợ là khó mà gặp lại nhau.

“Tín nhi, nghe lời, cha mấy ngày nữa phải đi tìm ngươi.” Đuôi mày Lâm Tranh Hàn chảy máu, mặt lạnh như băng, một đôi mắt đào hoa cười đến dịu dàng, đem miếng ngọc nhét vào trong lòng con trai, kiên quyết đẩy đi, “Đi!”

“Cha! Mẹ!” Nằm trên vai Triệu Kiên, linh khí ngang dọc cùng máu bay đầy trời, chính là hình ảnh đọng lại sau cùng trong đầu hắn, là ác mộng hằng đêm mãi không bỏ đi được.

Lâm Tín quỳ gối trước mộ phần, lòng bàn tay hướng lên trên, một dập ba bái.

Chu Tinh Ly châm hai chén rượu, một chén để trước mộ phần Lâm Tranh Hàn, một chén chính mình giơ lên, ở trên không kính rượu, “Ta tìm được Tín nhi, ngươi yên tâm đi.”

“Chung gia tại sao muốn giết ta cha?” Lâm Tín đứng lên, đem cỏ xanh mọc trên mộ phần nhổ ra. Bạch y tu sĩ, luôn đuổi giết hắn là Chung Lục, hung thủ không thể nghi ngờ là người Chung gia.

“Không nhất thiết là phải giết hắn.” Thời điểm Chu Tinh Ly chạy đến, đã muộn, nguyên nhân cụ thể không tra được, nhưng Chung gia đuổi sát không buông chỉ có thể vì một việc, “Ngươi biết cha ngươi vì sao gọi là Tầm Lộc Hầu không?”

Lâm Tranh Hàn vốn là người Lâm gia Đông vực, xuất thân cao, linh lực cường, lại là một tên tình si, thích một nữ tử người phàm. Tiên giả, nhất là chư hầu quý tộc tiên giả, không thể cùng người phàm lấy nhau. Tu tiên cần linh mạch, hậu duệ của tiên giả tất phải có linh mạch, phàm nhân thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện nhưng cực kỳ hiếm có. Vì bảo toàn huyết thống, mỗi gia tộc đều có gia quy, Đông vực ở Lâm gia là nghiêm ngặt nhất.

Vì cưới nữ nhân Lan Tô, Lâm Tranh Hàn phản bội Lâm gia, cùng Đông vực Lâm gia ân đoạn nghĩa tuyệt, từ đó sinh tử có số, vĩnh viễn không được gia tộc bảo hộ bất kỳ điều gì.

Đương kim Hoàng đế hiện tại, thưởng thức bản lĩnh của Lâm Tranh Hàn, phong hắn làm liệt hầu. Vì báo đáp ơn tri ngộ của đế vương, Lâm Tranh Hàn nhận mật lệnh tìm quặng mỏ Lộc Ly, tìm một lần chính là rất nhiều năm.

“Vậy, là vì cha ta tìm được mỏ mới?”

“Tìm được hay không không ai biết, chỉ là Chung Trường Dạ cho rằng hắn tìm được.”

“Việc này, bình thường không phải hẳn là chờ ta thành niên mới nói sao?” Lâm Tín có chút bất đắc dĩ, hắn hôm nay chỉ có tám tuổi, trưởng bối thông thường sẽ không đem những cừu hận phức tạp này nói cho trẻ nhỏ biết, mà vị sư phụ này của hắn ngược lại, nói toàn bộ triệt để, không chút mảy may lo tâm trí hắn bất ổn đi con đường khác.

“Người biết được chỗ mình đến, mới có thể tìm được nơi mình về.” Chu Tinh Ly bí hiểm nói. Hắn chưa từng nuôi hài tử, liền hồ đồ nói, nên nói hay không nên nói đều đã nói hết, trưởng thành ra sao chỉ có thể tùy duyên.

Lâm Tín biết tính sư phụ nhà mình, mặc kệ hắn, cúi đầu đốt một xấp giấy tiền cho phụ mẫu. Vì Lan Tô phản bội Lâm gia, lại vì Hoàng đế tìm kiếm Lộc Ly, cuối cùng chết ở đây, có thể đây là nơi phụ thân lựa chọn về. Vậy thì hắn về đâu, ở đâu đây?

Kiếp trước trôi qua hỏng bét, cái gì cũng muốn, cái gì cũng không giữ được, cuối cùng trắng tay, một cái mạng thối, đổi một Thẩm Thanh Khuyết… Có lẽ, Thẩm Lâu sẽ mong hắn về ! Đáng tiếc cửa sổ nhà dột, nghìn vết rách nát, không thể che chắn được gió mưa thế giới này.

Hoàng thị vệ bay một đường hướng Đông Nam, ngay cả nhân ảnh cũng không thấy, đành quay trở lại.

“Đem khu tiếp giáp giữa Nam vực và Đông vực, mua lại một nơi tên là Nhạn Khâu, ngày nào đó có người hỏi thăm, lập tức báo lên.” Thẩm Lâu chỉ vào một góc trên địa đồ ‘Tứ hải chú’, dùng sức nhấn ra cái hố nhỏ. Tìm không được, cũng chỉ có thể cắm sào chờ nước, một năm, hai năm, bất luận như thế nào, nhất định phải tìm được Lâm Tín trước khi hắn thí sư.

“Nhạn Khâu là chỗ nào?” Thanh âm trong trẻo vang vọng từ ngoài cửa sổ truyền tới, rèm cửa được cuốn lên, gió thổi bay tóc rối bời, Thẩm Doanh Doanh nằm sấp trên cửa sổ.

Đem cành hoa quế đã ép khô kẹp trong sách, Thẩm Lâu khép lại địa đồ, “Ngươi lại chạy tới làm gì?”

“Tiểu tùy thị kia của ngươi đâu?” Thẩm Doanh Doanh không đi cửa chính, hai tay chống lấy bệ cửa sổ, trực tiếp xoay người nhảy vào, trên lưng còn đeo một cây loan cung.

“Vứt rồi! Vứt rồi!” Na Hồ đứng trên kệ, gân giọng trả lời.

Thẩm Lâu cầm lên một viên đậu, chuẩn xác bắn lên trên đầu nó.

“Ù –” Tiếng kèn thê lương kéo dài, như sấm sét, nổ vang ở biên cảnh, tức thì gió lửa truyền đến, vang vọng toàn bộ Bắc vực.

Bắc Mạc có biến, người Man xâm lấn!

“Phụ thân!” Thẩm Lâu nhanh chóng đuổi theo Thẩm Kỳ Duệ đã đổi một thân khôi giáp , “Ta cũng đi.”

“Không thể, thế tử còn yếu, chưa…” Đông Thiệp Xuyên gấp gáp vội mở miệng ngăn cản.

“Đi!” Thẩm Kỳ Duệ ôm con trai lên, quân tinh nhuệ Hoán Tinh Hải tập kết, từng vệt sáng đen như góp thêm phần sấm sét giữa trời bầu trời u ám, ở giữa không trung tụ lại một đoàn, đi thẳng đến Bắc Mạc.

Man tộc, sinh hoạt trên thảo nguyên bắc vực Đại Dung, cỏ hoang um tùm, cát vàng mênh mông, người ở Dung Quốc gọi là Bắc Mạc. Phương pháp tu luyện của bọn họ khác với Dung Quốc, dù là Tiên giả, người phàm, đều năng chinh thiện chiến không sợ chết. Mỗi mùa thu hoạch, cày bừa vụ xuân, lúc lương thực thiếu, những Man tộc này sẽ xuôi nam đánh cướp.

Tuấn mã đứng ở trên gò núi, nhìn trung tâm đại quân Man tộc xa xa, không kiên nhẫn mũi thở phì phì.

“Người Thẩm gia, chỉ có sa trường, không có giường bệnh. Ngươi nếu không thể ra chiến trường, thì đoạn tuyệt linh mạch càng sớm càng tốt!” Thẩm Kỳ Duệ nắm mã tiên, lạnh giọng nói với Thẩm Lâu sắc mặt tái nhợt.

Thẩm Lâu mỉm cười, trường thương trong tay khảm Lộc Ly vững vàng xoay, trên mũi thương, linh lực dư thừa đem cỏ khô dưới chân nhất tề chặt đứt, “Phụ thân yên tâm, ta, tất sẽ không để cho Thẩm gia mất mặt!”

Gió lạnh nổi lên, nước chảy ngược, bách chiến sa trường toái thiết y.

Chiến sự nổ ra, Thẩm thế tử năm ấy mười hai tuổi lên chiến trường, không có thời gian tiếp tục tìm kiếm tiểu tùy thị của y. Trảm thiết kỵ, giết hồ lỗ [1], nhất chiến thành danh.

[1] thời xưa chỉ các dân tộc phía Bắc và phía Tây Trung Quốc

“Lại nói đến thế tử Huyền Quốc Công, độc lĩnh một đội kị binh, mạo hiểm xông vào tuyết lớn, lượn quanh quan ngoại dã lang. Dù cho là lúc, trời tối trăng mờ, đưa tay không thấy được năm ngón, thế tử gia…” Truyền kỳ về vị thiếu niên thế tử dũng mãnh phi thường kia, là chuyện gần đây các thuyết thư tiên sinh thích kể nhất.

Xuất thân cao quý, tuổi trẻ thành danh, Thẩm Lâu từ nhỏ đã sống như truyền kỳ thoại bản.

“Hay!” Nói đến chỗ đặc sắc, Lâm Tín vứt hạt dưa trong tay xuống vỗ tay cao giọng tán thưởng, vỗ tay xong còn chưa đã ghiền, hai ba bước nhảy lên đài cao, ỷ mình còn nhỏ, trực tiếp ngồi xuống trên bàn thuyết thư, “Ngươi kể cuộc chiến dã lang rất thú vị, chỉ là về tướng mạo Thẩm thế tử, nói không đúng.”

“Con nít từ đâu tới, đi xuống đi xuống đi xuống!” Thuyết thư tiên sinh phất tay, kéo hắn xuống bàn.

Lâm Tín lại đứng lên, ở trên bàn nhảy tới nhảy lui, “Thẩm thế tử cũng không phải tráng hán thân cao tám thước, y mới 12 tuổi, làm sao có thể di chuyển thiết kiếm nặng 800 cân? Dáng dấp y như cây tre, sử dụng chính là một cây ngân thương gắn Lộc Ly, đến 15 tuổi mới có thể có linh kiếm bản mệnh. Cho dù y biết ngự kiếm, phụ thân hắn cũng không đồng ý.”

“Tiểu hài tử biết cái gì?” Thuyết thư tiên sinh mặt đỏ lên, giơ tay lên muốn đánh hắn, bị Lâm Tín tiện tay đoạt chiết phiến.

“Ta từng ở Thẩm gia làm tiểu tư, từng gặp Thẩm thế tử!” Lâm Tín mở chiết phiến ra, làm dáng quạt hai cái, đứng ở trên bàn, tự mình khởi xướng, “Lại nói trận chiến dạ lang kia, chính là một thung lũng…”

Truyền thuyết về Thẩm Lâu, Lâm Tín kiếp trước nghe không ít, sớm đã thuộc làu làu. Trải qua nhiều năm mài dũa chỉnh sửa, các phiên bản kinh điển so với nhưng câu chuyện ngắn hiện nay còn thú vị hơn nhiều.

Người dưới đài dần dần nghe đến say mê, tiếng tán thưởng liên tiếp.

Chu Tinh Ly một tay chống cằm, câu được câu không ném đậu vào trong miệng, chờ Lâm Tín kể xong một đoạn, đúng lúc ăn hết đậu, cầm chén không đi đến trước mặt từng người nghe, “Con ta kể hay không !! Đưa tiền, đưa tiền.”

“Có người làm cha như ngươi không? Không cho hài tử học hành, ở chỗ này thuyết thư cái gì.” Thuyết thư tiên sinh bị đuổi xuống đài, cứng cổ mắng.

“Đúng vậy, nhìn ngươi cẩm bào ngọc đái, lại còn không thấy ngại mà đòi tiền.” Có người không muốn cho tiền liền soi mói.

“Hài tử này là ta nhặt được, ta cho hắn ăn uống, hắn phải kiếm tiền cho ta.” Chu Tinh Ly bày ra vẻ mặt vô lại.

“Vô liêm sỉ!” Một lão nhân râu mép hoa râm mắng.

“Bắt hắn lại, hắn là bọn buôn người!” Một câu nói đùa, lại thọc tổ ong vò vẽ, kích động quần chúng đánh hắn. Chu Tinh Ly thấy tình thế không ổn, ôm lấy Lâm Tín xem náo nhiệt bỏ chạy, từ trà lâu tầng hai vừa nhảy xuống, lấy ra Xuân Vết, chuồn đi.

Tiền trà cũng không thèm trả.

“Á, thì ra là Tiên giả!”

“… Vậy khẳng định là nói đùa.”

Tiên giả cùng người phàm cách biệt một trời một vực, người ta có thể dạy hài tử tiên thuật, cần gì phải đi học.

“Ha ha ha, ai cho ngươi nói bậy.” Lâm Tín nằm trên vai sư phụ, cười đến thở không ra hơi.

“Hắc, tiểu tử ngươi, dám chê cười vi sư!” Chu Tinh Ly giơ tay lên muốn đánh hắn, bỗng nhiên sắc mặt nghiêm lại, hai ngón tay kẹp lấy một thanh tiểu kiếm bay đến. Tiểu kiếm kia chỉ dài bằng bàn tay, khảm viên Lộc Ly lớn bằng ngón tay cái, tan mất trong tay Chu Tinh Ly, linh lực bên trong Lộc Ly đã hao hết, chợt lóe hai cái, vỡ thành bột mịn.

“Làm sao vậy?” Lâm Tín thấy sắc mặt Chu Tinh Ly không tốt, vội hỏi.

“Đã xảy ra chuyện.” Chu Tinh Ly lấy một viên Lộc Ly ra, bóp nát, đem một viên nhỏ lắp vào tiểu kiếm, tạo ra một đạo pháp quyết, “A Tín nắm chặt, chúng ta phải bay nhanh chút.”

Lâm Tín không nói hai lời xoay người leo lên lưng sư phụ, ôm chặt cổ của hắn.

Chu Tinh Ly buông tiểu kiếm ra, dùng vạt áo đem Lâm Tín buộc lên người, vội vã chạy theo tiểu kiếm.

Hắn gặp lại sư phụ gặp quá cao hứng, lại đem việc này quên mất! Lâm Tín nằm trên lưng sư phụ, âm thầm sốt ruột nghĩ. Kiếp trước thời điểm gặp được sư phụ, sư phụ đã nhận một đồ đệ, chính là sư huynh của hắn, Tiễn Trọng.

“Sư phụ, là ai xin viện trợ?”

“Bán Hạ Tiên Tử, Tiễn Thu La.”

. : .

Advertisements

9 thoughts on “Chước lộc – 15

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s