Ve 17 năm – 20

Chương 20

Cuối năm đến, lúc hai người đến Minh Xuyên đã là cuối tháng hai, rất nhanh là đến giao thừa. Nhà họ Cố tuy quanh năm sinh hoạt tại phía nam, nhưng Cố Chu Triệt và mẹ đều sinh hoạt theo thói quen phương bắc, càng không nhắc tới năm nay còn có Phó Mặc, làm vằn thắn, chưng bát hấp không thiếu thứ gì.

Ba Cố là con một, hai ông bà không thêm đứa nào, cho nên năm mới chỉ có năm người bọn họ. Đồ Tết trước khi bọn họ về nhà đều đã chuẩn bị xong, cửa tiệm của mẹ Cố cũng đã nghỉ, người nhà đủ tay đủ chân, không cần hai người bọn họ làm gì, Cố Chu Triệt liền thừa dịp trước mấy ngày cuối cùng của năm không có gì làm, mỗi ngày dẫn theo Phó Mặc ra ngoài chơi. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 19

26eeda04c5ad6a3cff362d5aad8a9bcad4a68fc528906-ypaUFO_fw658

Chương 19

Cố gắng nói một câu đơn giản, nói xong lại có chút chật vật. Đó cũng không phải là nhất thời kích động, cậu trước đó đã suy nghĩ hơn một tháng liền, mà giờ phút thực sự nói ra khỏi miệng, Cố Chu Triệt đột nhiên cảm giác mình thật vội vàng quá ngại ngùng.

Phó Mặc kinh ngạc nhìn cậu, nhưng hắn rất nhanh phát hiện, Cố Chu Triệt so với hắn còn chân tay luống cuống hơn. Đối phương cắn môi căng thẳng, rõ ràng đứng ở bóng đêm, nhiệt độ xông lên mặt lại mơ hồ có thể thấy được, khó mà che dấu. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 16

Chương 16 – Hối hận (4)

Bán Hạ Tiên Tử, là một tán tiên. Thế gian tu tiên có nghìn vạn kiểu, có người tu tiên là vì phong hầu bái tướng, vinh hoa phú quý, có người tu tiên chỉ vì truy tầm đạo lý, những người này không vì triều chính, không là cao thủ thế gia, gọi là tán tiên.

Bán Hạ là tôn hào của nàng, tên là Tiễn Thu La, chỉ vì nàng tính tình cổ quái, một lời không hợp liền cắt lưỡi người khác, độc y như loài cây Bán Hạ, bởi vậy mà có tên.

Tiểu kiếm chỉ hướng biến hóa liên tục, Xuân Ngấn đi nhanh nửa ngày, tiêu hao ước chừng mười hai viên Lộc Ly, rốt cục dừng lại ở một ngọn núi hoang.

“Sư phụ, bên kia!” Lâm Tín chỉ hướng một mảnh cây cối ngã nghiêng. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm -18

Chương 18

Sinh viên Cố Chu Triệt làm thêm mỗi tuần ba ngày, thứ hai, ba, năm. Đều là nửa buổi, thứ hai là buổi chiều, ba năm là buổi sáng, so với công việc phần lớn bạn cùng tuổi làm mà nói, cũng coi như tương đối cực khổ. Lại đi tìm một công việc thuần tay chân như vậy, ngoại trừ La Huân cùng Hứa Thanh Ngạn hiểu rõ, những người biết cậu ít nhiều đều có chút kinh ngạc.

Nhưng Cố Chu Triệt tốt xấu cũng nhiều lần giúp các đàn anh đàn chị khiêng dụng cụ quay nhiều lần, lại có sức của tuổi trẻ, vận chuyển hàng với cậu mà nói không tính là gì. Hơn nữa cậu ngoan ngoãn nghe lời, hoạt bát chịu nói, tiếp tay công việc giải buồn cho Phó Mặc, cho nên lão Ngụy đối với đồ đệ mới này cũng rất hài lòng. Duy nhất đối với biểu hiện không vui, chỉ có Phó Mặc. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 17

Chương 17

“Hắn né tránh, cảm thấy có những chuyện không tốt với em, làm rõ, mới có thể biết vật cản của hắn bắt đầu từ đâu. Mà chỉ có hiểu cái lo lắng của hắn, hiểu suy nghĩ thật sự của hắn, em mới có thể chân chính giúp được hắn. Bằng không lấy tính cách đó, đại khái sẽ vì để cho hai bên không chịu phải tổn thương mà tiếp tục duy trì cách giấu diếm, thậm chí gánh vác quá nhiều, hành vi này sẽ dẫn tới hậu quả, hắn sẽ đi sai hướng ‘Hắn nên sống vì ai đó’.”

La Huân nói, Cố Chu Triệt không phải không nghĩ tới. Nhưng có một điểm cậu trước đây vẫn sơ ý: Phó Mặc có kỳ vọng gì đối với tương lai?

Cậu luôn cảm thấy như vậy là tốt, nhưng chỉ có cậu cảm thấy. Nếu như Phó Mặc không muốn, cũng không có tác dụng gì. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 15

Chương 15 – Hối hận (3)

Chiêu Dao Sơn, là đất chôn xương của phu phụ Lâm Tranh Hàn. Năm đó một nhà phải lên kinh thành phục mệnh, đột nhiên gặp phải một đám bạch y nhân chặn giết.

“Triệu Kiên, ngươi mang Tín nhi đi trước!” Lâm Tranh Hàn đem con trai ôm trong khuỷu tay ném cho thị vệ.

“Vâng!” Triệu Kiên ôm lấy Lâm Tín giãy dụa không thôi, “Thiếu gia, chúng ta đi.”

“Ta không đi!” Bạch y nhân rất nhiều, linh lực lại cao cường, Lâm Tín tuổi còn nhỏ đã ý thức được, lần từ biệt này sợ là khó mà gặp lại nhau.

“Tín nhi, nghe lời, cha mấy ngày nữa phải đi tìm ngươi.” Đuôi mày Lâm Tranh Hàn chảy máu, mặt lạnh như băng, một đôi mắt đào hoa cười đến dịu dàng, đem miếng ngọc nhét vào trong lòng con trai, kiên quyết đẩy đi, “Đi!” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 16

Chương 16

Khi Phó Mặc còn rất nhỏ, lúc còn chưa hiểu nhiều việc, hắn đã biết một việc: Hắn không phải một đứa trẻ được ba mẹ thích.

Chuyện này không phải là do nhận thức, mà là hắn được người khác truyền bá cho. Lúc còn ở nhà trẻ, hắn thấy những bạn nhỏ khác đều có ba mẹ đưa đón, chính mình lại chỉ có thể cùng bảo mẫu về nhà, liền hỏi bảo mẫu: “Vì sao ba mẹ của con không tới đón con?”

Bảo mẫu nào lại tỉ mỉ ứng phó với câu hỏi thuận miệng của một đứa trẻ, chỉ nói thực tế: “Ba mẹ của con đều có gia đình riêng của mình, bọn họ không rảnh tới đón con.” Tiếp tục đọc