Ve 17 năm – 14

Chương 14

Nhưng khổ sở này cũng chỉ dừng lại khoảng chừng vài giây trong lòng. Cố Chu Triệt đã quen tự giải quyết vấn đề, con đường này không thể thực hiện được, vậy sẽ tìm một con đường khác. Giống như trước kia Phó Mặc nói với cậu “Không cần chỉ cho hắn”, bởi vì hắn căn bản chưa học gì cả, nếu chưa từng học, bắt đầu học lại từ đầu không phải tốt sao? Nếu bọn họ không có cách lại ở chung như trước, vậy sẽ tìm cách thức mới ở chung.

Cậu khó chịu, là vì lỗ hổng trong sáu năm này, không có cách nào bù đắp lại. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 14

Chương 14 – Hối hận (2) 

Kim Ngô Vệ, chính là thân thị vệ của Hoàng Đế, nắm giữ Kim Ngô nghi trượng, thủ bên cạnh thiên tử. Chuyến đi này mười hai người, chỉnh tề ngự kiếm bay đến, đại diện thay cho Thiên tử.

Thống lĩnh dẫn đầu lấy Thánh chỉ tơ vàng trên bàn long, trở tay, mảnh vải vàng được mở rộng giữa không trung.

Thánh chỉ nói, Tây Vực quốc công đột ngột qua đời, Thiên tử rất thương tiếc. Nhưng Vực không thể một ngày vô chủ, lệnh Chung Tùy Phong thay thế giải quyết trách nhiệm quốc công. Hai nhi tử tuổi đều còn nhỏ, Kim Ngô Vệ đón vào cung, Thiên tử sẽ đích thân giáo dưỡng.

“Vào cung…” Chung Hữu Ngọc kinh hoảng quay đầu nhìn về phía đệ đệ, tuy Quốc công là người đứng đầu một vực, nhưng cuối cùng vẫn là bề tôi dưới Thiên tử. Bọn họ ở Tây Vực có thể xưng vương xưng bá, đến Bắc Vực cũng tự do tự tại, nhưng vào Kinh phải cụp đuôi đối nhân xử thế. Tiếp tục đọc

Happy New Year 2018 !

HAPPY NEW YEAR 2018 !

Chúc mọi người năm mới tuổi mới thêm may mắn, công thành doanh toại, vạn sự như ý ^.^~.

P/s : Bình thường thức khuya ko sao, nhưng những ngày thế này chỉ muốn ngủ sớm, mệt quá, còn 2 tiếng nữa mới tới giao thừa để cúng 

Cre ảnh : 牛头不对马嘴@weibo

Ve 17 năm – 13

Chương 13

Mùa đông ở Tân Bắc, trạm xe phá lệ náo nhiệt chen chúc. Đêm đó 8 giờ cũng là lúc vừa lên đèn, khách lữ hành lui tới giữa các tài xế tìm khách, không ai chú ý tới một thanh niên mười bảy tuổi một thân một mình đi ra trạm xe lửa. Hắn một thân phong trần chết lặng không biết đi đến nơi nào, thời gian dài không ra ngoài sáng và mất ngủ khiến sắc mặt tái nhợt khác thường dưới ánh nắng, thoạt nhìn giống như đến từ thế giới bên kia.

Hắn rời khỏi nơi ác mộng quấy nhiễu hắn suốt 17 năm, nhưng cũng khó mà loại bỏ sự mờ mịt cùng u ám theo hắn suốt bao năm. Cuộc sống mong manh quanh năm làm hao mòn tất cả sự hiếu kỳ cùng chờ mong của hắn, khi vừa đến Tân Bắc, với hắn mà nói hết thảy các địa phương khác trên cùng một thế giới này không có gì khác nhau. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 13

Chương 13 – Hối hận (1) 

Lúc Lâm Tín trở lại trong viện Thẩm Lâu, thị vệ Hoàng Các đang cẩn trọng bón thuốc cho cây hoa quế trong sân.

“Hoàng đại ca, Thế tử lại không uống thuốc?” Đối với việc Thẩm Lâu đột nhiên hôn mê tối qua, Lâm Tín rất để ý, mới vừa rồi hỏi Chu Tinh Ly, kết quả lão già khốn kiếp lại bắt đầu giả ngây giả dại, nói đây là món nghề kiếm cơm, nhất định hắn phải bái sư mới bằng lòng nói.

“Đúng vậy. ” Hoàng Các khổ não vò đầu, Tử Khu không đi cùng, hắn ngu ngốc miệng lưỡi kém cỏi không biết cách khuyên.

“Thân thể Thế tử, từ nhỏ đã như vậy sao?” Lâm Tín bẻ một nhành hoa quế thưởng thức trong tay, “Nghe nói Bắc Vực hàng năm đều phải chiến tranh với man tộc Bắc mạc, cơ thể Thế tử kém như vậy, người Thẩm gia…”

“Không phải!” Hoàng Các nghĩa chánh ngôn từ cải chính suy đoán của Lâm Tín, “Thế tử lúc nhỏ thân thể khỏe mạnh, chỉ là hai năm trước… Ngươi, ngươi đừng thấy Thế tử phải uống thuốc mỗi ngày, linh lực của y, kiếm thuật cách xa người cùng gia tộc, cái Thế tử vị này, ai cũng không đoạt được!” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 12

Chương 12

Cố Chu Triệt đoán không sai, cậu một đêm không về, cũng quên nói một tiếng với mọi người, quả thật làm cho mọi người lo lắng.

Ban đầu, là hơn 11 giờ La Huân gọi điện thoại cho Cố Chu Triệt, gọi một cú không ai tiếp. Cố Chu Triệt có thói quen ở bên ngoài sẽ chỉnh chế độ rung, khi đó Cố Chu Triệt đang bị chó đuổi, sau đó lại gặp Phó Mặc, cậu đương nhiên không có chú ý điện thoại đang rung trong túi. La Huân cho là cậu ở chỗ Hứa Thanh Ngạn, liền hỏi Hứa Thanh Ngạn. Hứa Thanh Ngạn mới vừa tỉnh ngủ mơ mơ màng màng, nói Tiểu Cố đồng học trời tối đã về, còn chưa có trở về ký túc xá? Lẽ nào nó ở bên ngoài cõng người khác ngoài mình? Liền cấp tốc oanh tạc wechat Cố Chu Triệt, oanh tạc hơn mười cái đều không có tin tức. Lập tức muốn ra ngoài đi tìm, bị La Huân khuyên ngăn. Tiếp tục đọc