Ve 17 năm – 10

Chương 10

Lão Miêu nói: “Phó Mặc? Không có.”

Lý Hạnh ở phía sau thở phào nhẹ nhõm, thuận tay gãi cổ chó săn, đem lương khô thừa lại trên bàn bẻ ra đút cho nó ăn. Cố Chu Triệt vẫn không đi, cậu cúi đầu suy nghĩ một hồi, kiên trì hỏi tiếp: “Vậy ở đây có một người trẻ tuổi từ nơi khác tới, không chênh lệch với cháu bao nhiêu, vóc dáng cao, không thích nói chuyện không?”

Cậu căn cứ theo lời Hứa Thanh Ngạn nói với đường nét mờ nhạt trong trí nhớ, trong bụng cũng biết không có, chỉ là có chút không cam lòng. Cậu ở đây quan sát cả buổi, làm việc bên trong hầu hết đều là thanh niên, người như vậy cũng không ít, phạm vi điều kiện vẫn là quá rộng.

Quả nhiên, Lão Miêu lại lắc đầu: “Người như vậy nơi đây có nhiều, nhưng không có Phó Mặc. Bạn nhỏ, còn có chuyện gì khác không?”

Cố Chu Triệt nhìn ra ông chú này tuy là cố gắng nói chuyện hòa nhã, nhưng muốn từ ông ấy hỏi thăm người ở đây là không có khả năng, không thể làm gì khác hơn nói: “Cảm ơn, quấy rầy rồi.”

Lý Hạnh ngẩng đầu liếc mắt nhìn Cố Chu Triệt ngoài cửa sổ, trắng trắng tròn tròn, nhìn dáng chắc chỉ mười bảy mười tám tuổi, lúc nói chuyện có chút khẩu âm nơi khác. Cậu nhìn vào bên trong chợ, ánh mắt rất cô đơn. Thấy Lão Miêu đóng cửa sổ lại, đành cầm balo lên vai đi ra ngoài.

Lý Hạnh thu hồi tầm mắt, chuyên tâm gãi lông chó. Lão Miêu ngáp một cái: “Mày mang nó ra ngoài đi, hôi quá, ngày mai mang nó đi tắm đi.”

Cố Chu Triệt đi một đoạn, lại vòng ngược trở về, đúng lúc né được góc chết phòng trực. Cậu vừa rồi ở xung quanh quan sát, phát hiện phía sau phòng trực có một góc tường bị vỡ, dùng hàng rào sắt chắn lại, đứng ở đây, vừa lúc có thể quan sát chợ không sót cái gì. Cố Chu Triệt lén lút đạp lên nửa góc tường xi măng, tay nắm lấy hàng rào đứng thẳng người, nghe được tiếng nói chuyện trong phòng trực truyền ra.

Lão Miêu ho khan: “Người hôm trước đưa về không sao chứ?”

Lý Hạnh nói: “Không sao, không có chuyện gì. Nhưng Phùng ca nói, đây là ân nhân, không thể để cho Vương Lệ Chi biết, trước hết bảo giấu hai ngày.”

Lão Miêu: “Hai tụi bây cửa đối diện nhau, Vương Lệ Chi lại không biết?”

Cố Chu Triệt rón rén từ trên hàng rào sắt nằm xuống, dán chân tường lặng lẽ rời đi.

Trong chợ bốc đủ mùi hỗn tạp, cũng khó ngửi, trộn lẫn giữa không khí trời đông giá rét càng nặng mùi hơn. Gió càng thổi càng lớn, mới vừa rồi trời còn âm u thổi nhè nhẹ, gió thổi vào người như mang theo mảnh vụn, đây là dấu hiệu báo tuyết sắp rơi. Cậu vừa đi, vừa cố gắng làm cho đầu óc mình tỉnh táo lại, đầu tiên là xác nhận: Bóng lưng nhìn thấy đêm hôm đó, rốt cuộc có phải là Phó Mặc hay không?

Hơn sáu năm không gặp, cậu đối với diện mạo cùng sự thay đổi của Phó Mặc hiện tại hoàn toàn không biết gì cả, suy đoán này khó tránh khỏi có chút hoang đường. Nhưng cảm giác quen thuộc trong chớp mắt lại làm cậu hoang mang, cậu sẽ không vô duyên vô cớ nảy sinh cảm giác quen thuộc đối với người xa lạ như thế, hơn nữa có thể bóng lưng cậu khắc sâu trong trí nhớ, cũng chỉ có một người.

Nếu như Phó Mặc không ở đây, cậu dò hỏi cách mấy cũng chỉ là uổng phí thời gian. Nếu như Phó Mặc ở đây. . .

Cố Chu Triệt bụm mặt, cố gắng ổn định nhịp tim bỗng nhiên đập loạn cào cào của mình. Che nửa ngày vô dụng, bất đắc dĩ hít sâu một hơi, cậu phát hiện chỉ mới phỏng đoán như thế này, cậu đã sắp không khống chế được tâm tình của mình rồi.

Thì ra rất rất nhớ một người là cảm giác như vậy. Gió lạnh thổi lên gương mặt nóng của cậu, Cố Chu Triệt mơ hồ nghĩ.

Lúc mới chuyển đến trường mới, cậu rất nhớ Phó Mặc. Không muốn nói chuyện với bạn ngồi cùng bàn, lúc một mình lẻ loi trong lớp, cậu rất nhớ Phó Mặc. Gặp lại Hứa Thanh Ngạn, lúc hắn bắt đầu kể về Phó Mặc, cậu cũng rất nhớ Phó Mặc. Những cảm giác này đều có liên quan đến hắn, nhưng mỗi lần đều không giống nhau. Hiện tại bởi vì có phần nhỏ khả năng có tin tức của hắn, phần tâm trạng này lại hoàn toàn khác với trước đây. Từ nhỏ đến lớn, phần tình cảm này rốt cuộc nảy sinh rồi bất tri bất giác biến hóa như thế nào, cậu chẳng bao giờ phát hiện.

Phó Mặc thì sao? Cậu ấy cũng có thay đổi như cậu không?

Đường phố dần tối, từ lúc gió bắt đầu nổi lên người đi đường liền rất thưa thớt, thỉnh thoảng chỉ có mấy chiếc xe chạy ngang qua cậu. Cố Chu Triệt đang đứng ở ven đường, chợt thấy một con mèo xám nhỏ từ trong bụi rậm chạy ra, ngồi xổm ven đường, cúi đầu liếm móng vuốt. Cậu giật mình, đi tới ngồi xổm xuống, mèo xám nhỏ ngẩng đầu nhìn cậu một cái, tiếp tục liếm móng vuốt, bộ lông bị gió thổi bay bay, nhìn giống như đang run.

Cố Chu Triệt dè dặt đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu của nó. Mèo con hơi né một cái, thấy chủ nhân bàn tay cũng không có ác ý, liền thuận theo, còn chủ động dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay của cậu.

Cậu nhớ tới bóng lưng cùng tư thế trầm tĩnh đêm đó mình nhìn thấy, trong lòng không hiểu sao đột nhiên cảm giác như bị bắn trúng. Bàn tay vuốt ve mèo con nhất thời trở nên càng mềm mại dịu dàng, giống như xuyên qua thân thể gầy ốm, chạm tới bàn tay ấm áp của một người.

Tuyết bắt đầu rơi lúc gần nhá nhem tối, từng hạt từng hạt, chỉ rơi hơn 20 phút liền ngừng, trên mặt đất chỉ có một mảnh ướt sũng như vết mưa. Lúc Cố Chu Triệt trở lại trường học, đúng lúc vượt qua giờ cơm tối, lúc La Huân gọi điện thoại cho cậu, hỏi cậu cần mang dù không.

Cố Chu Triệt chạy về phía ký túc xá: “Em đến dưới lầu rồi, không cần dù không cần dù.”

Vài bạn cùng phòng không có tiết đang chờ cậu cùng đi ăn cơm, nhìn cậu gió bụi mệt mỏi cả người lạnh ngắt chạy vào, ký túc xá trưởng nói: “Tiểu Cố buổi chiều không có tiết sao?”

Bạn cùng phòng khác nói: “Dám chắc lại tìm anh bạn nhỏ kia đi chơi.”

Xá trưởng vô cùng đau đớn: “Từ khi em nhận lại anh bạn nhỏ kia, thật giống như không còn thuộc về cái ký túc xá này nữa. Anh thấy em chuyển đi chắc cũng là chuyện sớm hay muộn.”

Bạn cùng phòng khác: “Phải đó.”

Cố Chu Triệt: “Không có, không có, em sẽ không.” Cậu vội dỗ dành trái phải.

La Huân đáp cái khăn lông lên đầu cậu giải vây: “Đi tắm, nếu không sẽ bị cảm. Bọn anh chờ em.”

Cố Chu Triệt không cảm, nhưng Hứa Thanh Ngạn thì cảm không khỏi.

Cố Chu Triệt đem theo thức ăn và thuốc đến thăm hắn, Hứa Thanh Ngạn bởi vì lười nhúc nhích, đem điện thoại dán lên ván giường xem hoạt hình, thỉnh thoảng chỉ huy Cố Chu Triệt giúp hắn load weibo. Xem một hồi báo thức lại vang lên, lại kêu Cố Chu Triệt tắt phim, hắn muốn xem thầy Phương live stream vẽ.

Cố Chu Triệt tư thế không được tự nhiên mà gõ số phòng cho hắn: “Thầy Phương của mày còn live stream?”

“Đúng vậy, anh ấy mỗi ngày sẽ cố định giờ live stream cho tụi tao xem, nhưng phòng có mật mã, chỉ có vài fan mới có thể vào.” Nói xong, đăng nhập phòng thành công, Cố Chu Triệt nhìn, quả nhiên chỉ có mười mấy người ở bên trong, tất cả mọi người yên lặng, người live stream cũng yên lặng.

Hình ảnh live stream là màn hình, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một bàn tay, người vẽ rất kiên nhẫn, người xem cũng rất kiên nhẫn, chỉ có Hứa Thanh Ngạn, vừa xem vẽ vừa ở ngoài lớn tiếng cảm thán, khen đi khen lại, còn khò khè lau nước mũi.

Xem thầy Phương live stream xong hai tiếng, Hứa Thanh Ngạn buồn ngủ. Cố Chu Triệt giúp hắn đem hộp thuốc và đồ ăn còn thừa cất đi, dặn hắn: “Sau năm giờ uống thuốc một lần nữa, nhớ chưa? Tao đi đây.”

Cậu không có nói với Hứa Thanh Ngạn chuyện mình đi tới chợ.

Cũng không nói với La Huân, bởi vì La Huân căn bản không biết sự tồn tại của Phó Mặc, cậu không muốn đem phiền não của mình áp đặt cho người khác. Tính của Hứa Thanh Ngạn nếu như biết có tin tức của Phó Mặc, chắc chắn sẽ ngay lập tức không nói hai lời kéo cậu chạy tới chợ tìm gà bay chó sủa. Chính cậu cũng không xác định, cũng biết rõ hi vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, không thể lập tức có kết quả cũng không sao, cậu chỉ hi vọng phần nhớ nhung này có thể kéo dài lâu một chút, như vậy cậu đã cảm thấy rất vui vẻ.

Hứa Thanh Ngạn từ từ nhắm hai mắt lại gật đầu có lệ, một giây tiếp liền ngủ thiếp đi. Cố Chu Triệt đóng cửa lại, nhìn đồng hồ, hơn tám giờ tối. Cậu ra ngoài tùy tiện tìm một nơi ăn tối, trong lòng rục rịch, ở quán mì ngồi hai mươi phút, vẫn là cắn răng một cái xách balo lên, chạy ra trạm xe bus.

Xe chạy từ nam đến bắc hơn một tiếng lộ trình, xe bus ngoại ô là xe bus đời cũ nhất, một đường lung la lung lay. Bên trong xe hệ thống sưởi đầy đủ, trên cửa sổ xe ngưng tụ đầy hơi nước, như hòa tan với sương mù cùng ngọn đèn neon sặc sỡ và dòng xe bên ngoài cửa sổ, chạy đến đâu cũng không phân biệt được. Chờ Cố Chu Triệt xuống xe, thì trên xe chỉ còn lại có bác tài, ở trên đường tiếp cận đêm khuya, cũng chỉ có đèn đường lẻ loi sáng.

Cố Chu Triệt nhìn hai bên một chút, cũng cảm thấy mình chạy tới đây như vậy có chút bệnh. Nếu như La Huân và Hứa Thanh Ngạn biết, chắc chắn sẽ cảm thấy ở chỗ này đụng phải quỷ. Cậu men theo trí nhớ quẹo tìm giao lộ, tìm được hướng vào chợ, bỗng nhiên xa xa thấy bên kia chợ đèn đuốc sáng trưng, còn rất lộn xộn.

Đã hơn 10 giờ, không phải lúc này đã đóng cửa rồi sao?

Cậu không nhớ rõ lắm lần đầu tiên tới đây là mấy giờ, nhưng chắc chắn hơn 11 giờ. Hay là lúc đó mới vừa đóng cửa không lâu? Bây giờ còn đang dọn dẹp?

Mặc kệ có đóng hay không, mục đích của cậu cũng không phải là đi vào, cậu chỉ là muốn đi dạo ở xung quanh, ôm hi vọng không thiết thực, cảm thấy không chừng còn có thể tình cờ gặp người đêm hôm đó lần nữa. Cố Chu Triệt dọc theo ven đường, cố ý đi cạnh các bụi cây, muốn tìm con mèo xám con kia. Kết quả mèo con không tìm được, lúc sắp đi đến cửa chợ, nghe trong sân truyền tới tiềng ồn ào rất rõ, giống như có rất nhiều người đang cãi nhau.

Cố Chu Triệt chạy tới phía sau bức tường hư, xuyên qua hàng rào sắt, thấy bên trong chợ đèn sáng, trong sân có ba chiếc xe cảnh sát, rất nhiều người đứng ở bên cạnh, vừa chửi vừa xô đẩy, như sắp đánh nhau. Người đàn ông ngày đó ở trong phòng trực vuốt lông chó dẫn theo một nhóm người đứng ở phía sau cùng, lạnh lùng cười.

Đối diện bọn họ, vài cảnh sát từ trong sạp đi ra, đi theo phía sau là Vương Lệ Chi. Vương Lệ Chi biểu cảm khó coi, ánh mắt dò xét bốn phía, thấy Lý Hạnh đứng đằng xa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày chờ tao ra ngoài!”

“Mày còn có thể đi ra?” Lý Hạnh cười giễu nói.

Thoáng chốc, một đám người cao giọng mắng chửi Lý Hạnh, lập tức bị người xung quanh Lý Hạnh chặn lại. Hiện trường nhất thời không khống chế được, một cảnh sát nhíu mày quát lớn: “Vương Bành, mày đừng có làm lớn chuyện!”

Vương Lệ Chi im lặng tiến vào trong xe cảnh sát.

Có người chạy ra hướng phòng trực bên này, xe cảnh sát phía sau chậm rãi chuyển động, một đám người tuôn trào ra, Cố Chu Triệt vội vã tìm chỗ núp. Bốn phía đều trống rỗng, trốn sau thân cây mục tiêu vẫn quá lớn, lại men theo hàng cây khô lui về phía sau. Cũng không biết ở đây trồng loại cây gì, nhánh cây đặc biệt nhiều, Cố Chu Triệt khó khăn chui vào bên trong, bị cứa khắp nơi. Khó khăn lắm mới thấy phía sau có một ngã ba, vội vã chui đầu vào.

Cậu chạy ra ngoài chẳng qua chỉ hơn mười thước, thanh âm bên ngoài lúc này càng ngày càng rõ ràng, nghe được rất rõ. Phần cuối ngã ba đó là một cánh cửa sắt. Cố Chu Triệt dựa vào vách tường, nghiêng đầu dò xét, cảm thấy âm u kinh khủng, nghĩ thầm thôi núp ở bên ngoài đi, chờ mấy người đó đi lại đi ra. Vừa quay đầu lại, suýt chút nữa sợ đến hồn phi phách tán, suýt chút nữa kêu thành tiếng — có một con chó săn lớn đang đứng đầu đường theo dõi cậu.

Cố Chu Triệt liếc mắt liền nhận ra đây là con chó của phòng trực, cửa mở, không biết nó chạy ra đây từ lúc nào.

Lúc Cố Chu Triệt lên trung học từng thấy người ta bị chó rượt, nên đối với loại chó to như này trong lòng vẫn có chút kháng cự, trong nháy mắt sợ ngây người, dựa vào vách tường một cử động nhỏ cũng không dám. Cậu cảm giác da đầu mình tê rần, tay chân lạnh ngắt, như bị con chó nhìn chòng chọc không sủa ra tiếng trước mắt đóng băng, phản ứng đầu tiên là, xong rồi, chết mất, nói không chừng sẽ bị chó ăn thịt.

Chó này là chó thả rông, lông toàn thân thô ráp, đầu so với chó bình thường cũng lớn hơn. Một người một chó cứng còng tại chỗ, trong tai Cố Chu Triệt đã hoàn toàn nghe không được thanh âm gì khác, cậu bị chó chặn mất đường tẩu thoát, biết mình không ra được, biện pháp duy nhất chính đi vào bên trong ngã ba, nói không chừng có thể đi thông đường khác thoát thân.

Nghĩ như vậy, Cố Chu Triệt nhẹ nhàng chuyển động. Cậu bảo trì một tư thế quá lâu, trong lòng lại căng thẳng, động tác còn tạo ra chút âm thanh, sợ đến mức nhất thời đầu đầy mồ hôi lạnh. Nhưng chó chỉ hơi lui về sau một bước, vẫn nhìn chằm chằm cậu như trước, cũng không có làm ra động tác công kích gì. Điều này làm cho tim treo ở cổ Cố Chu Triệt hơi vững tâm một chút, biết đâu nó chỉ là buồn chán? Muốn nhìn xem con người này đang làm cái gì? Nếu như mình đi ra ngoài, nó có phải cũng sẽ đi hay không?

Cố Chu Triệt chầm chậm hít sâu, dưới đáy lòng cố gắng thôi miên mình phải bình tĩnh một chút, dù gì đi nữa cũng không được hoảng sợ, khiến cho chó cảm thấy mình khả nghi. Mắt cậu nhìn nó, dựa vào vách tường, lại dời mấy bước vào trong ngõ hẻm. Chó thấy cậu động, lập tức đuổi theo, cũng chạy về phía trước mấy bước.

Cố Chu Triệt sắp hít thở không thông. Chân cậu bắt đầu run, trong lòng một mảnh tuyệt vọng, nhưng tình cảnh trước mắt kêu trời không được gọi đất không xong, chỉ có thể kiên trì dán tường, tiếp tục di chuyển từng bước nhỏ vào bên trong.

Chó vẫn theo nhịp điệu của cậu, lúc di chuyển sâu vào bên trong, trong đầu Cố Chu Triệt đã nghĩ đến thủ tục xử lý hậu sự cho mình. Bỗng nhiên dưới tay hụt đi, tường sau lưng không còn. Cố Chu Triệt vội vã sờ một cái, phát hiện bên trong ngã ba vẫn còn có ngã ba khác, thông ra một con đường khác.

Tâm lý phòng ngự của cậu trong nháy mắt triệt để sụp đổ, bỗng nhiên quay đầu căng chân chạy như điên vào trong ngõ. Gần như cùng lúc, chó cũng vọt tới, cùng lúc vừa đuổi theo vừa sủa sau lưng Cố Chu Triệt.

Cố Chu Triệt đương nhiên biết chó càng đuổi càng hung dữ, nhưng bây giờ dừng lại không thể nghi ngờ là chỉ có con đường chết, chỉ có thể liều mạng chạy nhanh hơn. Nhưng không chạy được mấy bước trong lòng Cố Chu Triệt liền nổ tung, con đường này điểm cuối ngay cả cửa sắt cũng không có, hoàn toàn bị phong kín!

Tốc độ của chó rất nhanh, trong lúc cậu do dự bước chân đã phát cáu nhảy tới sau lưng cậu. Cùng lúc đó một ngọn gió như thổi sát bên tai, một tay bắt được cổ áo của Cố Chu Triệt, bỗng nhiên xoay người đem cậu hất về phía sau, một cước đem chó đá bay.

Cú đá này sức bật rất mạnh, chó bị đá bay ra ngoài tông vào trên tường, phát ra tiếng rên rỉ, nó cũng không lập tức nhào lên tiếp, ngược lại thối lui mấy bước. Trong hỗn loạn Cố Chu Triệt cảm giác mình bị người ta nắm bên hông đẩy lên một cái, hai tay vô thức đặt trên đầu tường, còn chưa có nắm vững đã nghe được tiếng sủa giận dữ, người phía sau trên tay dùng sức một chút, cậu trực tiếp té nhào qua đầu tường bên kia.

Gạch đá cứng ngắc ẩm ướt cấn khiến lưng Cố Chu Triệt tê rần, cho dù được ba lô đỡ một chút, cậu cũng phải dùng hết mấy giây mới khôi phục được thị giác và hô hấp, không khí lạnh như băng rót vào trong phổi, như hít phải vụn cát tuyết, cảm giác sợ hãi cùng bối rối bóp nghẹt mang tới vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, Cố Chu Triệt nghiêng người, ngồi dậy ho kịch liệt.

Cậu ho khan, còn cố nén đau đớn cố gắng ngẩng đầu nhìn người vừa mới giúp mình thoát thân. Tiếng thở dốc của người kia gần trong gang tấc, Cố Chu Triệt đi về phía trước một bước, thấy đối phương theo bản năng rụt lại một cái. Cậu trừng mắt nhìn, dần dần ở trong mảnh hỗn độn phân biệt được tướng mạo đối phương.

Trong một màu đen kịt, đường nét cùng ngũ quan giống như cơn thủy triều rút đi, như bong ra từng mảng thời gian lặng yên trong mấy năm dài đằng đẳng.

Cố Chu Triệt vẫn duy trì tư thế đến gần, đưa mắt nhìn chăm chú người đối diện, chính cậu cũng không nhận ra nước mắt bắt đầu chảy từ khi nào, trượt đến chiếc cằm bị thổi lạnh cóng, được nước mắt nóng ấm rửa mặt. Nước mắt của cậu cuộn trào mãnh liệt như mở miệng cống, hoàn toàn mất khống chế.

Hai mắt ngấn nước, trong mơ hồ, cậu cảm giác được người đối diện giơ tay lên, xoa xoa mặt của mình.

Hắn nói: “Đã lớn như vậy rồi, sao nói khóc liền khóc.”

. : .

Tóm tắt chương này : 

+ Mỹ nhân vượt chông gai tìm chồng

+ Anh hùng cứu mỹ 

Đùa thôi, nếu có 1 người nhớ t đến thế, cố gắng tìm t bằng mọi cách, chắc chắn t sẽ cảm động lắm.

Advertisements

10 thoughts on “Ve 17 năm – 10

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s