Ve 17 năm – 10

Chương 10

Lão Miêu nói: “Phó Mặc? Không có.”

Lý Hạnh ở phía sau thở phào nhẹ nhõm, thuận tay gãi cổ chó săn, đem lương khô thừa lại trên bàn bẻ ra đút cho nó ăn. Cố Chu Triệt vẫn không đi, cậu cúi đầu suy nghĩ một hồi, kiên trì hỏi tiếp: “Vậy ở đây có một người trẻ tuổi từ nơi khác tới, không chênh lệch với cháu bao nhiêu, vóc dáng cao, không thích nói chuyện không?”

Cậu căn cứ theo lời Hứa Thanh Ngạn nói với đường nét mờ nhạt trong trí nhớ, trong bụng cũng biết không có, chỉ là có chút không cam lòng. Cậu ở đây quan sát cả buổi, làm việc bên trong hầu hết đều là thanh niên, người như vậy cũng không ít, phạm vi điều kiện vẫn là quá rộng.

Quả nhiên, Lão Miêu lại lắc đầu: “Người như vậy nơi đây có nhiều, nhưng không có Phó Mặc. Bạn nhỏ, còn có chuyện gì khác không?”

Cố Chu Triệt nhìn ra ông chú này tuy là cố gắng nói chuyện hòa nhã, nhưng muốn từ ông ấy hỏi thăm người ở đây là không có khả năng, không thể làm gì khác hơn nói: “Cảm ơn, quấy rầy rồi.” Tiếp tục đọc