Chước lộc – 12

Chương 12 – Oan gia (8)

Ánh lửa, ở trên Mạc Quy Sơn tối đen như mực rất dễ thấy, không bao lâu, cứu hoả, xem náo nhiệt đều chen chúc tới. Cửa đá chưa kịp khép lại, mặt mũi bị khói xông huynh đệ Chung gia chật vật đứng tại chỗ.

Chung Tùy Phong vội vã chạy tới thấy một màn như vậy, không khỏi giậm chân đấm ngực. Thuộc thần Tây Vực hầu hết đều ở đây, tin Chung Trường Dạ qua đời không thể dối gạt được nữa.

Giới nghiêm ban đêm cấm đốt đèn một lần nữa thắp sáng, toàn bộ Mạc Quy Sơn sáng như ban ngày, đem bí mật giấu trong bóng tối toàn bộ bới ra.

“Chủ công chết! Xảy ra chuyện gì?” Vài tên thuộc thần có chút thể diện liều mạng vọt vào trong thạch thất, thấy thi thể Chung Trường Dạ nhất thời gào khóc vang trời.

“Chủ công ah!” Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 8

Chương 8

Cố Chu Triệt suy nghĩ những lời La Huân nói có ý gì, nhưng bọn họ đã trở về ký túc xá, bạn bè cùng phòng đều ở đây, cũng không tiện hỏi.

Buổi tối nằm ở trên giường, cậu lăn qua lộn lại, nhìn chằm chằm trần nhà xuất thần.

Cậu vì sao muốn gặp Phó Mặc, cậu cho tới bây giờ chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Muốn gặp chính là muốn gặp, bọn họ đã từng là bạn, tình bạn này không vì thời gian chia lìa mà chấm dứt. Áy náy sao? Đúng là áy náy. Nhưng không phải là bởi vì không có cùng hắn đi tới cuối cùng, mà là những năm đó ở bên cạnh hắn, cậu không hiểu được sự đau khổ Phó Mặc phải chịu, để ủng hộ và trợ giúp hắn nhiều hơn.

Lúc đó bọn họ còn quá nhỏ, Cố Chu Triệt lại chưa từng chịu khổ, có rất nhiều chuyện không hiểu. Nếu như cậu có thể sớm biết rõ mọi chuyện, cậu nhất định sẽ đối với hắn tốt hơn. Tiếp tục đọc