Chước lộc – 10

Chương 10 – Oan gia (6)

Như thể bị một cái nhìn đầy nọc đọc, máu huyết toàn thân Lâm Tín đông lại trong chớp mắt, tuy sắc mặt vẫn còn ngây ngô như trâu nghé, nhưng vẫn trực tiếp nghênh đón ánh mắt nhìn chằm chằm của Chung Lục.

Sau khi hai tầm mắt giao nhau bén lửa, Chung Lục cũng không có bất kỳ biểu hiện gì quay đầu lại xuống đài.

Giây phút hoang mang qua đi, Lâm Tín nhanh chóng tỉnh táo lại. Năm đó thời điểm bị đuổi giết, bản thân chỉ mới có năm tuổi, gương mặt tiểu hài tử biến đổi từng ngày, bây giờ đã qua ba năm, Chung Lục chưa chắc có thể nhận ra hắn.

“Tiểu Việt!” Ngô Vạn Hộ nhảy lên đài cao, nâng lấy đầu thanh niên trẻ tuổi hoạt bát, thiếu niên tuấn tú đó còn đang mỉm cười, chiếc răng hổ trắng muốt đón lấy ánh nắng lập loè ngày thu, căn bản không biết mình đã đầu một nơi thân một nẻo. Một tay ôm đầu, một tay nắm thi thể, Ngô Triệu Dương cực kỳ gắng sức kiềm chế, đỏ cả vành mắt. Tiếp tục đọc