Chước lộc – 7

Chương 7 – Oan gia (3)

Trăng lên giữa trời, Thẩm Lâu đột nhiên mở hai mắt ra, xung quanh một mảnh đen kịt, trong chớp mắt mồ hôi lạnh thấm ướt áo trong, đang muốn xoay người ngồi dậy, lại chạm phải một bàn tay nhỏ bé mềm mại ấm áp. Hồn phách đang bay trên chín từng mây, thoáng cái trở về bản thể.

Tiểu Lâm Tín ngủ rất không ngoan, chẳng biết từ lúc nào đã hoàn toàn nhích lên trên gối đầu Thẩm Lâu, chen chúc chung một chỗ với y.

Thích ứng trong bóng đêm một lúc, trước mắt hết thảy dần dần hiện lên rõ ràng, Thẩm Lâu trở mình, nương theo ánh trăng nhìn hài tử ngủ say trước mắt này, dùng đôi mắt miêu tả mỗi một đường nét trên gương mặt hắn. Lâm Tín khi còn nhỏ, thì ra lại mềm mại ngoan ngoãn như vậy, may mà mình sớm tìm được hắn, trước khi mọi chuyện phát sinh.

Nhớ lại tình cảnh đời trước lần đầu tiên gặp nhau, Lâm Tín mười sáu tuổi, khi còn nhỏ đã bị dồn ép đến mức nào mà trở thành bộ dạng kia.

Hoàng gia Nhàn trì vây săn, đối với Thẩm Lâu tám tuổi đã bắt đầu tham gia mà nói, cũng không có gì mới mẻ, nên liền đến muộn hai ngày. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 3

Chương 3

Mấy ngày sau, Cố Chu Triệt lại lén theo dõi Phó Mặc. Mỗi lần xong chuyện đều ngồi ở ven đường hổ thẹn mà chấn chỉnh lại bản thân, Cố Chu Triệt sao mày giống biến thái vậy, mày quá thất đức. Nhưng mỗi lần đều không quản được chân, nhưng trước sau mấy lần, Cố Chu Triệt vẫn chưa từng thấy nhà Phó Mặc có người, căn nhà lớn như vậy, lại trống rỗng như chỉ có một mình hắn ở.

Cậu cũng không nhịn được muốn rủ Phó Mặc đến nhà mình chơi, có khi còn có thể cùng Hứa Thanh Ngạn xem phim hoạt hình.

Tiểu Cố có tính hay lo trời sinh, từ nhỏ cái gì cũng nghĩ trước nghĩ sau, có đồ ăn vặt, tất cả mọi người đều ăn mới có thể yên tâm, ba tuổi nửa đêm sẽ ngồi dậy xem ba mẹ có đắp chăn kín hay không. Lúc học tiểu học, trước cửa trường có một bà cụ bán rau, cậu mỗi ngày đi ngang qua đều dùng cái chân ngắn ngủn giúp người ta nhặt rau rơi trên mặt đất, chú hàng xóm ở công trường té gãy chân, cậu mỗi ngày đều đi thăm người ta: “Chú ơi, chú đỡ chưa ạ?”

Mẹ Cố mỗi lần đều vừa bực mình vừa buồn cười, hỏi cậu: “Sao con quản nhiều như vậy hả? Chuyện của ai con cũng quản là sao?”

Tật xấu này nói dễ nghe thì là nhiệt tình, nói khó nghe thì là nhiều chuyện, may mà Cố Chu Triệt tuy rất hay chủ động, nhưng tâm tư đơn thuần, cũng lễ phép, từ nhỏ đến lớn không có bị ai ghét bỏ, bạn bè lại kết được không ít.

Đối với cậu mà nói, Phó Mặc cũng là bạn. Tiếp tục đọc