Ve 17 năm – 2

Chương 2

Cố Chu Triệt bắt đầu lên thời gian biểu học lại cho Phó Mặc.

Cậu dựa theo hiểu biết của mình chia mỗi môn mỗi ngày khác nhau, nhưng quan trọng nhất vẫn là toán, bởi vì Cố Chu Triệt cảm thấy toán ở trung học chỉ nắm giữ các nền tảng cơ bản, rất dễ lấy điểm, thế nhưng nếu như cơ bản không hiểu, về sau chắc chắn không có cách nào học. Vì để cho Phó Mặc không bị tuột lại quá xa, trước tiên phải nắm chặt tiến độ giúp hắn bắt kịp, rồi mới lo những môn khác.

Vườn hoa nhỏ ở phía sau sân trường, chỉ có mấy hàng cây cùng bàn ghế đá rải rác, đối với học sinh lớn hơn một chút thì đây là nơi lén lút yêu đương, nhưng đối với những đứa trẻ thì đây chỉ là một mảnh đất rất khó làm vệ sinh vào mùa thu. Phòng học sau khi tan trường sẽ khóa cửa, cho nên Cố Chu Triệt kéo Phó Mặc tới nơi này học.

Khí trời vẫn chưa hoàn toàn mát mẻ, bàn đá khô ráo âm ấp, cánh tay đặt ở phía trên lâu sẽ cảm thấy nóng. Cố Chu Triệt và Phó Mặc mỗi người ngồi một bên, cậu trước tiên đem bài ban ngày học ra làm mấy câu ví dụ mẫu cho Phó Mặc xem, sau đó rèn sắt khi còn nóng dạy thêm mấy câu nhỏ nhỏ, Phó Mặc học rất nhanh, hắn ít khi đặt câu hỏi, Cố Chu Triệt nói một lần, là hắn có thể tự làm bài. Có đôi khi dừng lại suy nghĩ một hồi, vừa nghĩ vừa làm, cũng không có gặp phải trở ngại gì.

Buổi chiều trường học rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có học sinh về muộn ở trên sân trường trò chuyện ầm ĩ, gió thổi đến tất cả đều là hơi thở của hoàng hôn.

Cố Chu Triệt nằm sấp ở một bên nhìn Phó Mặc làm bài, Phó Mặc rất trắng, chiều cao tuy không chênh lệch với cậu lắm, nhưng khung xương không nhỏ. Có thể là do lâu rồi không cầm viết, tốc độ làm bài có chút chậm, chữ cũng khó coi. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ tập trung của hắn, không hiểu vì sao, trong lòng Cố Chu Triệt cảm thấy rất vui vẻ.

Cậu hỏi: “Phó Mặc, kiểm tra lần trước cậu bao nhiêu điểm?”

Phó Mặc không ngẩng đầu: “0 điểm.”

Cố Chu Triệt nghẹt thở, vừa định nói “Sao cậu lại có thể 0 điểm.” Lại loáng thoáng cảm thấy nói như vậy không ổn, liền nuốt trở vào. Cậu cảm thấy Phó Mặc rất lợi hại, kiểm tra 0 điểm mà cũng bình tĩnh như vậy, nếu như cậu thi 0 điểm, về nhà đã sớm bị mẹ đánh đến cái mông nở hoa. Lẽ nào Phó Mặc về nhà không bị đánh? Chắc là có, có ai bị đánh mà nói ra chứ. Phó Mặc thật thảm, có thể mỗi lần thi xong một môn là bị đánh một trận.

Cố Chu Triệt nghĩ, cảm thấy Phó Mặc rất đáng thương, nhất thời rất thông cảm với hắn, quyết tâm sẽ giúp Phó Mặc nâng cao thành tích, làm cho cuộc sống của hắn khá giả chút.

Hai người ngồi chung một chỗ, một như đi vào cõi tiên, một hết sức chuyên chú, lặng im học xong phần hôm nay, cái bụng Cố Chu Triệt bắt đầu kêu. Mặt trời đã dần lặn đến chân trời, Cố Chu Triệt nói: “Phó Mặc, hôm nay chúng ta về thôi! Cậu về nhà làm mấy câu này, ngày mai tớ sửa cho cậu. Bài tập… Ách, bình thường cậu có làm bài tập không?”

Phó Mặc: “Không có.”

Cố Chu Triệt suy nghĩ một chút: “Không làm sao! Dù sao bây giờ cậu cũng không… Nhưng chờ cậu bắt kịp, cậu phải làm. Được không?”

Phó Mặc gật đầu: “Ừ.”

Hai người cùng đi ra khỏi cửa trường, Cố Chu Triệt nói: “Nhà cậu ở đâu?”

Ngón tay Phó Mặc chỉ một hướng, Cố Chu Triệt nhìn, có chút thất vọng: “Hai ta không thể về chung rồi. Nhà cậu xa không?”

Phó Mặc lắc đầu, bị nắng chiếu vào hơi nheo nheo mắt. Cố Chu Triệt nói: “Tớ đi đây … Cậu cũng nhanh về nhà ăn cơm đi. Ngày mai gặp.” Nói xong vẫy tay với hắn. Phó Mặc cũng vẫy tay lại với cậu.

Cố Chu Triệt đi hai bước, đột nhiên nhớ bản thân hình như chưa có nói với mẹ là hôm nay về trễ, trong lòng lộp bộp, vội vã nhấc chân chạy. Cậu chạy đến cửa tiểu khu, xa xa thấy Hứa Thanh Ngạn đang chơi bên cạnh bồn hoa, thấy cậu liền xông tới chặn đường: “Cố Chu Triệt!”

Cố Chu Triệt thắng gấp, hai người va vào nhau cái rầm, Hứa Thanh Ngạn nói: “Cậu tiêu rồi, vừa rồi mẹ cậu tới nhà tớ hỏi, hỏi cậu tại sao trễ như thế này vẫn chưa về nhà.”

Cố Chu Triệt nghe vậy, hoảng hốt đẩy Hứa Thanh Ngạn ra muốn chạy về nhà, lại bị hắn chụp quai cặp kéo lại: “Cậu đừng chạy! Không phải cậu nói về nhà cùng Phó Mặc sao? Phó Mặc đâu?”

“Phó Mặc không ở cùng hướng với chúng ta!” Cố Chu Triệt la.

“Vậy cậu tại sao lại muốn về nhà với hắn!” Hứa Thanh Ngạn cảm giác bị lừa dối.

Cố Chu Triệt dùng sức giãy dụa, Hứa Thanh Ngạn sống chết không buông tay, Cố Chu Triệt muốn khóc, hai người bắt đầu đánh nhau, đánh đến bất phân thắng bại, bỗng Hứa Thanh Ngạn nới lỏng tay trước: “Đến giờ phim hoạt hình rồi.” Nói xong cũng vội vã chạy mất.

Cố Chu Triệt đồng phục tóc tai rối tung về nhà, tâm trạng của cậu rất nặng nề, cảm giác mình hôm nay rất xui xẻo. Mẹ Cố vừa nhìn thấy vẻ chật vật của cậu, hoảng hốt la lên, hỏi: “Con bị người ta đánh? !”

“Không có.” Cố Chu Triệt thành thật khai báo, “Con học thêm với bạn, quên nói với mẹ.”

“Học thêm mà quần áo nhăn nhúm?” Mẹ Cố nghiêm túc trách mắng: “Tiểu Cố, sao con học nói dối rồi?”

“Con không có nói dối, con thật sự học thêm với bạn mà.” Cố Chu Triệt oan ức nói: “Quần áo là Hứa Thanh Ngạn kéo.”

“Hứa Thanh Ngạn đâu?”

“Về nhà xem phim hoạt hình rồi.”

Mẹ Cố nghe không hiểu có gì ăn khớp trong câu chuyện này, sửng sốt hồi lâu, vẫn nghi ngờ: “Thật sự không nói dối?”

“Thật sự không có mà.” Cố Chu Triệt chạy một đường về nhà, vốn đã vừa mệt vừa lo, ở dưới lầu bị Hứa Thanh Ngạn quậy một trận sau đó lại bị mẹ Cố nghi nói dối, hơn nữa còn đói bụng, vành mắt thoáng cái đỏ lên, bắt đầu sụt sịt.

Đang muốn khóc, ba Cố tan tầm về nhà. Chứng kiến bộ dạng Cố Chu Triệt, bị dọa hết hồn: “Con bị người ta đánh? !”

Cố Chu Triệt liền huhu khóc chạy về phòng.

Cố Chu Triệt khóc một hồi, được dỗ đi ra ăn cơm, không bao lâu liền quên chuyện này đi. Lúc làm bài tập nhớ tới Phó Mặc, thế là sau khi làm bài tập xong lại đem nội dung bài học trước đó ôn lại một lần, bản thân phải chuẩn bị trước, nếu không ngày mai không có cách nào giảng cho Phó Mặc.

Sáng hôm sau đi học, Hứa Thanh Ngạn ở dưới nhà Cố Chu Triệt chờ cậu. Hai người cùng đi, Hứa Thanh Ngạn lại bắt đầu: “Cố Chu Triệt, Phó Mặc không ở hướng này, cậu tại sao lại muốn cùng về nhà với cậu ấy?”

Cố Chu Triệt nhức đầu: “Bởi vì tớ phải dạy thêm cho cậu ấy, tớ lúc đầu cũng không biết cậu ấy ở đâu. Bọn tớ về trễ như vậy, cũng không thể để cho cậu ở bên cạnh chờ, cho nên để cậu đi trước.”

Hứa Thanh Ngạn: “Cho nên cậu không có cùng cậu ấy về nhà, cậu chỉ là giúp cậu ấy học thêm.”

Cố Chu Triệt: “Đúng vậy.”

Hứa Thanh Ngạn rốt cuộc hiểu rõ: “Thì ra là vậy. Cậu nói sớm không phải tốt rồi sao.”

Cố Chu Triệt phát điên: “Cái này có khó lý giải như vậy sao!”

Hai người cãi nhau ầm ĩ cho tới lúc đến trường, Phó Mặc lại đến sớm, đang nằm ở trên bàn nhìn cửa ngẩn người, thấy Cố Chu Triệt tới, ánh mắt liền thả lên người cậu. Cố Chu Triệt ngồi xuống bên cạnh hắn, hỏi: “Hôm qua cậu làm bài chưa?”

Phó Mặc từ trong cặp lấy cuốn bài tập ra, lật tới trang mình làm. Cố Chu Triệt còn chưa bỏ cặp xuống, cả người cúi sát trước mặt cậu, nhìn bài. Sau khi xem xong, cười híp mắt ngẩng đầu: “Hoàn toàn đúng hết, cậu hiểu hết rồi!”

Phó Mặc không đoán trước được cậu sẽ áp sát như thế, sững sờ nhìn gương mặt tươi cười của Cố Chu Triệt gần trong gang tấc không nhúc nhích. Cố Chu Triệt vẫn chưa nhận ra, vẫn tiếp tục nói: “Phó Mặc, cậu nếu như từ đầu đã chịu học, thành tích nhất định rất tốt. Cậu học rất nhanh, chờ cậu bắt kịp, nhất định hù chết bọn họ.”

Phó Mặc cứng ngắc, lỗ tai có hơi đỏ, không tự chủ lui về phía sau một chút. Cố Chu Triệt lúc này mới phát hiện mình đã sắp ép Phó Mặc đến chân tường, vội vã ngồi thẳng, nói: “Xin lỗi.”

Phó Mặc không nói chuyện, một lúc sau sắp đến tiết lại lấy sách giáo khoa ra.

Chiều đó tan học, hai người vẫn đến vườn hoa học như trước. Hứa Thanh Ngạn lúc đầu muốn ở lại chờ Cố Chu Triệt, nhưng sợ lỡ giờ xem TV, nên quyết định đi về trước. Tiến độ học của Phó Mặc rất nhanh, Cố Chu Triệt cảm thấy năng lực hiểu bài của hắn rất cao, quả thật có chút bội phục. Nói là dạy hắn, nhưng quá trình này cậu chỉ là người dẫn dắt Phó Mặc, giảng sơ qua một lần, còn lại tự hắn có thể lĩnh ngộ được. Sau khi học xong, hai người vẫn như cũ chia tay trước cửa trường học, mỗi người về nhà mình, mỗi ngày như vậy, có hôm Phó Mặc còn phá lệ nói một tiếng tạm biệt với Cố Chu Triệt.

Hắn ở trong trường, cho tới bây giờ chưa từng chủ động giao lưu cùng người khác. Hắn cũng không có bạn bè, mặc dù hiện tại vẫn lãnh đạm một mình như trước, nhưng đối với Cố Chu Triệt đã dần dần đáp lại nhiều hơn, thỉnh thoảng sẽ nói thêm mấy câu với cậu. Bạn học khác phát hiện, ngược lại cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, mọi người ai cũng có quan hệ tốt nhất với bạn cùng bàn, cho dù bình thường hay cãi nhau hay đánh lộn, nhưng vẫn thân thiết nhất với bạn ngồi cùng bàn, không giống với những người bạn khác.

Một thời gian trôi qua, toa s Phó Mặc đã học được hơn phân nửa. Cố Chu Triệt bắt đầu cùng hắn làm bài tập, giải đề, nhân tiện bắt đầu giúp hắn học bổ túc tiếng Anh, ngữ văn các loại. Trước kia hai người cứ luôn học mấy môn khoa học, không có quan tâm đến môn xã hội, lúc học rồi, Cố Chu Triệt kinh ngạc phát hiện: Chẳng những năng lực hiểu bài của Phó Mặc cao, mà trí nhớ cũng cực kỳ tốt. Cậu ngày đầu tiên dạy Phó Mặc mười từ, Phó Mặc chỉ nhìn một lần liền nhớ toàn bộ, viết chính tả không sai một chữ.

Một lần cậu còn có thể nghĩ là may mắn, nhưng hai lần ba lần đều như vậy, Cố Chu Triệt hoàn toàn bị dọa sợ. Một ngày hơn một trăm chữ văn cổ điển, Phó Mặc xem qua một lần, thuộc không sai một chữ, căn bản không có áp lực gì.

Cố Chu Triệt: “Cậu hiểu bài văn này có ý gì không?”

Phó Mặc lắc đầu: “Không hiểu.”

Hắn chỉ là có trí nhớ tốt, chứ không hiểu rõ ý trong đó. Nhưng như vậy cũng đã rất giỏi rồi, giả như nói cho hắn biết ý nghĩa, vậy hắn nhất định cũng sẽ nhớ kỹ. Kiểm tra sắp tới chẳng phải là dễ dàng lấy trọn điểm sao?

Cố Chu Triệt trước kia chỉ cảm thấy Phó Mặc đặc biệt thông minh, nhưng hiện tại cậu lại cảm thấy không có đơn giản như vậy, Phó Mặc rất có tiềm ẩn là học bá, chỉ là từ trước đến giờ không có ai để ý hắn, cũng không có ai phát hiện. Nếu như Phó Mặc thật sự chăm chỉ học, đừng nói hạng nhất cả lớp, hạng nhất toàn trường cũng rất có thể.

Cả người Cố Chu Triệt liền nhiệt huyết sôi trào, cậu nhớ tới lời căn dặn của thầy Từ trước lúc đổi chỗ ngồi, trong lòng không hiểu sao vô cùng cảm động. May mà thầy giáo tốt, không bỏ rơi Phó Mặc kiểm tra 0 điểm, còn nghĩ biện pháp cho cậu đổi chỗ ngồi đến giúp hắn. Nếu như hắn vẫn luôn lẻ loi một mình, cũng không học tập, đây chẳng phải là mai một tài năng của hắn sao?

Nhưng tại sao trước đây Phó Mặc không chịu học?

Cố Chu Triệt nhìn Phó Mặc, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Phó Mặc không có chú ý tới một hồi kích động cùng biến hóa biểu cảm của cậu, chỉ theo thói quen yên lặng hoàn thành bài tập Cố Chu Triệt giao cho mình. Hiện tại tốc độ làm bài của hắn so với trước đây đã nhanh hơn một chút, mấy môn xã hội tuy không hiểu rõ hết, nhưng ít ra không còn trống rỗng, tiến bộ đã rất lớn.

Cùng ngày sau khi hai người tạm biệt, Cố Chu Triệt đi một đoạn ngắn, liền lén quẹo trở về, đi theo Phó Mặc. Trong lòng cậu rất thấp thỏm, thấy mình làm như vậy rất không tốt, nhưng cậu lại không nhịn được, Phó Mặc như thế này, có phải là vì có ẩn tình gì đó trong sinh hoạt không?

Cậu vừa đi vừa cùng thần tiên ở trong lòng giao chiến, lén đi theo một hồi, thấy Phó Mặc đi tới khu dân cư cách trường không xa. Gần đó đều là biệt thự nhỏ độc lập, nhà cửa tuy có chút cũ, nhưng đại đa số vẫn là hộ gia đình đạt tiêu chuẩn giàu có tầm trung. Cố Chu Triệt một bên ở trong lòng cảm thán thì ra gia đình Phó Mặc là người có tiền, một bên thấy Phó Mặc dừng lại trước một ngôi nhà trong đó, từ trong túi lấy chìa khoá ra, mở cửa.

Gia đình hắn không có người sao?

Cố Chu Triệt chợt nhớ tới lần đầu tiên hỏi Phó Mặc có thể về trễ một chút hay không, mẹ hắn có đồng ý hay không, Phó Mặc nói: “Mẹ tớ không ở nhà.”

Ba mẹ hắn nhất định rất bận rộn, xem ra về nhà cũng rất khuya. Thì ra Phó Mặc không chỉ lẻ loi ở trường học, mà ở nhà cũng rất cô đơn.

Trong lòng Cố Chu Triệt bỗng nhiên có chút khổ sở.

Cậu nhìn Phó Mặc vào nhà, đóng cửa, cũng không nhìn thấy có gì khác, sợ đứng một hồi bị Phó Mặc đứng bên cửa sổ phát hiện, liền len lén quay đầu chạy về nhà.

. : .

Advertisements

6 thoughts on “Ve 17 năm – 2

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s