Ve 17 năm – 2

Chương 2

Cố Chu Triệt bắt đầu lên thời gian biểu học lại cho Phó Mặc.

Cậu dựa theo hiểu biết của mình chia mỗi môn mỗi ngày khác nhau, nhưng quan trọng nhất vẫn là toán, bởi vì Cố Chu Triệt cảm thấy toán ở trung học chỉ nắm giữ các nền tảng cơ bản, rất dễ lấy điểm, thế nhưng nếu như cơ bản không hiểu, về sau chắc chắn không có cách nào học. Vì để cho Phó Mặc không bị tuột lại quá xa, trước tiên phải nắm chặt tiến độ giúp hắn bắt kịp, rồi mới lo những môn khác.

Vườn hoa nhỏ ở phía sau sân trường, chỉ có mấy hàng cây cùng bàn ghế đá rải rác, đối với học sinh lớn hơn một chút thì đây là nơi lén lút yêu đương, nhưng đối với những đứa trẻ thì đây chỉ là một mảnh đất rất khó làm vệ sinh vào mùa thu. Phòng học sau khi tan trường sẽ khóa cửa, cho nên Cố Chu Triệt kéo Phó Mặc tới nơi này học.

Khí trời vẫn chưa hoàn toàn mát mẻ, bàn đá khô ráo âm ấp, cánh tay đặt ở phía trên lâu sẽ cảm thấy nóng. Cố Chu Triệt và Phó Mặc mỗi người ngồi một bên, cậu trước tiên đem bài ban ngày học ra làm mấy câu ví dụ mẫu cho Phó Mặc xem, sau đó rèn sắt khi còn nóng dạy thêm mấy câu nhỏ nhỏ, Phó Mặc học rất nhanh, hắn ít khi đặt câu hỏi, Cố Chu Triệt nói một lần, là hắn có thể tự làm bài. Có đôi khi dừng lại suy nghĩ một hồi, vừa nghĩ vừa làm, cũng không có gặp phải trở ngại gì. Tiếp tục đọc

Ve 17 năm – 1

Chương 1

Buổi chiều giữa tháng mười, mặt trời lên cao. Tiếng ve kêu rỉ rả, mới hơn 3 giờ, trong sân trường có hai lớp có tiết thể dục, một trái banh từ trên sân xa xa bay tới, rầm một tiếng va vào cửa sổ văn phòng lầu một.

Cố Chu Triệt đúng lúc đứng cạnh cửa sổ, bị tiếng động này làm cho giật mình hoảng hồn. Thầy Từ ngồi đối diện cậu đang nói chuyện cũng bị giật mình suýt đổ ly trà trong tay, cau mày đứng lên nhìn lướt ra ngoài, rồi đóng cửa sổ lại.

“Các thầy cô đã bàn bạc rồi, nhóm này cũng chỉ là tạm thời, xem có thích hợp hay không.” Thầy Từ ngồi xuống, tiếp tục lời mới nói, “Em bình thường rất ngoan, thầy cũng yên tâm, nếu như sắp xếp cho em và Phó Mặc ngồi cùng bàn, thầy tin em có thể giúp em ấy.”

Đóng cả hai cánh cửa lại, bên trong phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng chuyển động ù ù của quạt trần trên đầu, tiếng ồn ào cùng tiếng ve kêu đều trở nên xa xăm. Cố Chu Triệt không suy nghĩ nhiều, gật đầu: “Em biết rồi ạ, thầy Từ.”

“Vậy được.” Thầy Từ hài lòng cười nói: “Buổi chiều em đổi chỗ ngồi với Trình Hiểu Mẫn. Thầy hy vọng lúc em đang giúp đỡ bạn học khác, cũng không quên đốc thúc chính mình, cùng Phó Mặc tiến bộ.” Tiếp tục đọc

Chước lộc – 6

Chương 6 – Oan gia (2)

“Đó là muội muội ngươi sao?” Lâm Tín quen biết không nhiều, liền hỏi một câu. Người Thẩm gia rất đông, có thể gọi Thẩm Lâu là đại ca không ít, nên không biết có phải là vị Tang Hồ Quận Chúa Thẩm Thu Đình hay không.

Nhìn hài tử trong lòng rướn cổ lên còn muốn nhìn ra ngoài, Thẩm Lâu hơi nhíu mày, “Ừ, nàng tên Doanh Doanh.”

Quả nhiên là nàng ta! Thẩm Doanh Doanh, lúc nhỏ chưa cập kê lấy tự là Thu Đình, có sức mạnh trời sinh, giương cung nứt đá, đệ nhất Thần tiễn thủ của Đại Dung.

Cảm giác bị mũi tên xuyên thấu xương ký ức năm đó hãy còn mới, Lâm Tín gãi gãi ngực, biết nàng là Thẩm Doanh Doanh, lồng ngực bắt đầu mơ hồ đau, “Ta nên gọi nàng như…”

“Cách xa nàng một chút!” Thẩm Lâu gắt gỏng cắt lời Lâm Tín hỏi, thấy vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của hắn, còn tưởng là dọa phải hắn, lập tức dịu giọng nói, “Muội ấy, tính tình không tốt, đừng chơi với nàng.”

Lần này Lâm Tín càng thêm khó hiểu. Người này không phải luôn rất quý cô em gái này sao? Tại sao lại ở trước mặt người mới quen nói ra câu “Tính tình không tốt” hạ thấp nàng, chẳng lẽ Thẩm Thu Đình khi còn nhỏ bướng đến mức Thẩm Lâu cũng ghét bỏ? Tiếp tục đọc