Chước lộc – 5

Chương 5 – Oan gia (1)

Tùy thị, không phải sai vặt. Sai vặt người phàm cũng có thể làm, tùy thị là thần thuộc, là tâm phúc của thế tử, chỉ cần cố gắng nghiêm túc tu luyện, về sau có thể phong hầu bái tướng không phải chuyện đùa.

Triệu Vạn Hộ đương nhiên không dám có ý kiến gì, “Có thể được thế tử coi trọng, là phúc của Tín nhi.”

Lâm Tín nghe vậy, trong lòng lại trầm xuống. Bản thân hắn bây giờ bất quá chỉ là một đứa trẻ tay trói gà không chặt, Thẩm Lâu ngay cả tư chất cũng chưa từng trắc [1] qua, sao lại tùy tiện muốn hắn làm tùy thị? Chẳng lẽ y đã biết mình là nhi tử của Lâm Tranh Hàn?

[1] đo lường

Ánh mắt trầm tư, khóe mắt liếc thấy hoa văn Tuyết Tùng [2] màu bạc trên đuôi y phục màu đen của Thẩm Lâu, bỗng nhiên nhớ lại gia phong “Thẳng như thông trên núi tuyết” của Thẩm gia, chợt thở phào nhẹ nhõm. Lấy Thẩm Lâu cùng nhân phẩm của phụ thân y, dù biết hắn là con của Lâm Tranh Hàn, cũng sẽ không làm gì hắn.

[2] Tuyết tùng hay chi Thông tuyết, là một chi thực vật lá kim trong họ Thông. Hình -> ĐÂY

Cao thủ Hoán Tinh Hải đem tiền viện và sau núi của Triệu gia tuần tra lại một lần, không hề phát hiện tung tích của Thôn Hồn Cổ Điêu. Triệu Vạn Hộ cũng không tiện giữ lại, hôm sau sau khi hạ táng Triệu đại thiếu, liền thiên ân vạn tạ đưa tiễn nhóm người thế tử ra về. Mà Lâm Tín, cả người mặc đồ tang, được Hoàng thị vệ ôm lên mã xa của thế tử.

Nằm sấp trên cửa sổ xe, nhìn đại trạch Triệu gia càng lúc càng xa, Lâm Tín có chút lo lắng. Vào Hoán Tinh Hải, đi ra sẽ khó khăn, sư phụ còn có thể tới tìm mình hay không?

Năm đó sư phụ là bộ hạ cũ của phụ thân, từng bước từng bước tìm hắn, bây giờ rời khỏi Triệu gia, lại không thể chủ động đi tìm người, muốn gặp nhau thật sự rất khó.

“Luyến tiếc sao?” Thẩm Lâu từ trong sách dời mắt, một chân co lại chống tay lên gối, ung dung nhìn Lâm Tín.

“Không phải.” Lâm Tín hạ màn xe xuống, khẽ lắc đầu một cái.

“Vậy sao sắc mặt không vui?” Vốn không phải người nói nhiều, nhưng đối mặt với Lâm Tín mềm mại hoạt bát trước mắt này, Thẩm Lâu liền không nhịn được muốn nói nhiều với hắn vài câu. Hỏi, sẽ được đáp lại, mặc kệ là nói cái gì, cũng có thể làm cho y thấy thích thú.

“Thế tử thứ tội.” Lâm Tín giống như bị dọa, quỳ cứng ngắc ở trên đệm, luống cuống níu vạt áo, “Ta, ta sợ. . .”

Thanh âm mềm mại trong veo, mang theo chút run rẩy bất an, chọc cho Thẩm Lâu nhất thời đau lòng, nhắc nhở chính mình đừng dọa con nít, ngoắc ngoắc gọi Tiểu Lâm Tín lại ngồi, “Đừng sợ, đến, ta dạy cho ngươi nhận mặt chữ.”

Mã xa này có gắn Lộc Ly, bánh xe trên cơ bản không chạm đất, có thể ổn định đọc sách viết chữ được. Lâm Tín chuyển tới bên cạnh Thẩm Lâu, nhìn y đặt thư tịch ở trên bàn nhỏ, hẳn là một quyển ‘Tứ Hải Chú’, mặt trên chính là bản đồ của Đại Dung, cùng với phong thổ các nơi.

“Nước chúng ta ở, gọi là Đại Dung, Đại Dung phân ra bốn hướng đông tây nam bắc và vùng nội địa Trung Nguyên, Hoán Tinh Hải và Triệu gia đều ở Bắc Vực.” Thẩm Lâu cố gắng hết sức gợi lên hứng thú của tiểu hài tử, hấp dẫn sự chú ý của hắn.

“Hoán Tinh Hải là biển sao?” Lâm Tín cũng rất tẫn trách mà diễn vai hài đồng ngây ngô.

“Không phải, Hoán Tinh Hải là một phần suối hồ.” Thẩm Lâu chìa tay, chỉ một điểm trong bản vẽ, suy nghĩ một chút lại bỏ thêm một câu, “Có rất nhiều nước”.

Khe suối và hồ sâu giao nhau, nước ở khắp nơi, lâu các ở khắp nơi. Nghe nói là vào mùa đông, nước hồ đông lại thành băng, ngân hà chảy ngược, cảnh sắc như được thanh tẩy, đẹp không sao tả xiết, do đó được gọi là Hoán Tinh Hải [3]. Cảnh đẹp như vậy, đến miệng Thẩm Lâu, liền trở thành ba chữ “Rất nhiều nước”.

[3] Tinh Hải : biển sao

Lâm Tín rất muốn mở miệng cười nhạo y, lại nhịn xuống, nương theo lay động của mã xa, nhích lại gần bên cạnh Thẩm Lâu. Hương cỏ cây nhàn nhạt xen lẫn mùi thuốc đông y kham khổ, chậm rãi kéo tới.

“Thế tử, ngài đang uống thuốc sao?” Lâm Tín híc híc cái mũi nhỏ, ngẩng đầu hỏi y.

“Ừm.” Thẩm Lâu lên tiếng, nhìn Lâm Tín gần trong gang tấc, cuối cùng cũng không nhịn được, nhẹ nhàng đem người ôm vào trong cánh tay, cầm sách cho hắn xem.

“Tại sao phải uống thuốc?” Lâm Tín không bỏ qua mà hỏi tới.

“Bởi vì ta đã làm sai chuyện, đây là trừng phạt.” Thẩm Lâu nghiêm túc lừa gạt tiểu hài tử, búng quyển sách trên tay, “Cho nên những gì ta nói, ngươi phải nghiêm túc ghi nhớ, nếu không…. . .”

“Cũng sẽ cho ta uống thuốc sao?”

“Ừ. . .” Âm cuối ngân nhẹ, chứng tỏ tâm tình chủ thanh âm rất tốt.

Hỏi không ra cái gì, Lâm Tín chỉ có thể tạm thời kiềm chế, chán đến chết nghe Thẩm Lâu đọc bài.

“Bắc vực Thẩm gia, Tây vực Chung gia, Nam vực Chu gia, Đông vực Lâm gia, ngoại trừ bốn vị Quốc công này, Đại Dung còn có hơn mười Chư Hầu, được tự cai quản đất phong, hàng năm phải nộp cống vật lên trên. Thẩm gia chúng ta . . .” Đang nói, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống, Thẩm Lâu cúi đầu nhìn, gia hỏa mới vừa rồi thề son sắt sẽ lắng tai nghe, giờ đã dựa vào lòng y ngủ.

Bất đắc dĩ cười, Thẩm Lâu ném thư trong tay, cũng thả lỏng thân thể, dựa vào trên nệm êm chợp mắt. Trong tâm tư, lại đang trôi dạt từ trong sách đến thế cục thiên hạ, bây giờ luật Chước Lộc còn chưa thi hành, bốn vực còn yên vui, nhưng lúc nào cũng có thể náo loạn, bản thân phải chuẩn bị sớm mới được.

“Vật cống là cái gì?” Lâm Tín vẫn không mở mắt nổi, rầm rì hỏi.

“Vàng bạc, lương thực, vải vóc. . . Lộc Ly.”

Thiếu niên nhỏ giọng nói, như chim ưng non giữa rừng gió tuyết, phá vỡ sương mù dày đặc trước mắt, rồi lại đem người mang vào trong giấc mộng chìm sâu.

Mười bảy tuổi năm ấy, hắn lần đầu tiên bước vào Hoán Tinh Hải. Rừng thông đầu đông, Vụ Thất Lâu, đều được tuyết phủ. Tựa như chốn bồng lai tiên cảnh, vậy mà lại có một đám nam nhân mặt lạnh như sắt.

Toàn bộ người Thẩm gia đều mặc y phục màu đen, nhìn xa xa, giống như là một đám liệp ưng, sẽ nhào lên bất cứ lúc nào cũng, đem người xé nát thành từng mảnh nhỏ.

“Cát Lộc Hầu tuổi còn trẻ, tâm tính lại tàn nhẫn như vậy, ngay cả ân sư của mình cũng không buông tha!” Huyền Quốc Công Thẩm Kỳ Duệ còn chưa chào lễ, đã trực tiếp vứt mặt mũi của hắn xuống dưới đất.

“Ah, chuyện hai năm trước, chẳng lẽ Quốc công gia mới vừa nghe nói sao !?” Lâm Tín dùng ngón cái đẩy vỏ kiếm lên, sát ý nổi lên bốn phía. Nói cái gì thì nói, lại nói tới sư phụ hắn.

Thiên hạ đều biết, Lâm Tín là một người vô cùng hung ác, vô tình vô nghĩa thí ân sư. Có lẽ còn chẳng xứng đáng làm người, xảo quyệt ngông cuồng, thích giết chóc thành tính, có khác gì ma dã.

Bỗng nhiên mở hai mắt ra, màu máu đã tán, duy chỉ còn lại trần xe màu xanh sậm cùng mùi đàn hương.

“Cung nghênh thế tử.” Ngoài cửa sổ truyền tới lời vấn an chỉnh tề, tiếng nước chảy róc rách cùng tiếng thông xào xạc bên tai không dứt, có lẽ là đã đến Hoán Tinh Hải.

Lâm Tín lẩm bẩm đứng lên, vén rèm xe lên, nhìn thấy Thẩm Lâu đang đứng ở trước mui xe, cùng vài huyền y tu sĩ chào hỏi.

“Bọn muội đang muốn đi săn lộc, đại ca đi không?” Một thiếu nữ niên kỷ khá nhỏ, cầm cung săn khảm Lộc Ly trong tay, cười hỏi Thẩm Lâu.

“Các ngươi đi đi.” Thẩm Lâu giơ tay, xoa xoa đầu thiếu nữ, xoay người trở lại mã xa, đem tên ngó dáo dác kéo vào trong xe.

Tiểu kịch trường:

Tín Tín: Ai nha, không cẩn thận ngủ ở trong lòng ngươi, đừng để ý nha!

Lâu Lâu: Để ý.

Tín Tín: Ai nha nha, ngươi sao lại nhỏ mọn như vậy, vậy đi, ta cho ngươi ngủ lại là được !

Lâu Lâu: (Máu mũi) Cũng được.

. : .

Advertisements

5 thoughts on “Chước lộc – 5

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s