Chước lộc – 5

Chương 5 – Oan gia (1)

Tùy thị, không phải sai vặt. Sai vặt người phàm cũng có thể làm, tùy thị là thần thuộc, là tâm phúc của thế tử, chỉ cần cố gắng nghiêm túc tu luyện, về sau có thể phong hầu bái tướng không phải chuyện đùa.

Triệu Vạn Hộ đương nhiên không dám có ý kiến gì, “Có thể được thế tử coi trọng, là phúc của Tín nhi.”

Lâm Tín nghe vậy, trong lòng lại trầm xuống. Bản thân hắn bây giờ bất quá chỉ là một đứa trẻ tay trói gà không chặt, Thẩm Lâu ngay cả tư chất cũng chưa từng trắc [1] qua, sao lại tùy tiện muốn hắn làm tùy thị? Chẳng lẽ y đã biết mình là nhi tử của Lâm Tranh Hàn?

[1] đo lường

Ánh mắt trầm tư, khóe mắt liếc thấy hoa văn Tuyết Tùng [2] màu bạc trên đuôi y phục màu đen của Thẩm Lâu, bỗng nhiên nhớ lại gia phong “Thẳng như thông trên núi tuyết” của Thẩm gia, chợt thở phào nhẹ nhõm. Lấy Thẩm Lâu cùng nhân phẩm của phụ thân y, dù biết hắn là con của Lâm Tranh Hàn, cũng sẽ không làm gì hắn. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – PN 5

Ôi trời ơi, cuối cùng cũng xong PN 5, cap chữ trong hình muốn đuối luôn. Mà có mấy chỗ dù đã rất ráng banh mắt nhưng ko nhìn được chính xác đó là chữ gì nên Đậu có chém sơ sơ. Đầu năm đã có H rồi…

(Phiên ngoại xuất bản)

Phiên ngoại 5 – Trải nghiệm

Sau khi Lam Hải truyền thông bỏ vốn phát hành, Phương Nguyên làm đạo diễn, Cố Gia Nhiên diễn vai chính, “Hoàng tử và Công chúa” chính thức mở máy, liền được quan tâm cực lớn. Đây là bộ phim đầu tiên của hai cha con sau khi trải qua một trận sóng gió lớn, không biết có thể ma sát bắn tia lửa kỳ diệu hay không? Tất cả mọi người đều mỏi mắt mong chờ.

Nhưng mà khi quay, tiến độ quay cũng không có thuận lợi như Cố Gia Nhiên nghĩ.

Tuy trước đó cậu cũng đã nhiều lần trao dồi kịch bản, nhưng nhân vật này khác ‘Cửa’, ‘Hoàng tử và Công chúa’ là bộ phim điện ảnh đầu tiên cậu đóng chính, cho nên yêu cầu của Phương Nguyên rất cao. Sau khi quay thử mấy cảnh, Phương Nguyên kiểu gì cũng thấy bất mãn.

“8 điểm.” Ông nói như vậy. Từ miệng Phương Nguyên nói ra 8 điểm có vẻ là rất tốt, thế nhưng thang điểm Phương Nguyên muốn phải là 9.

“Vấn đề ở chỗ nào?”

Phương Nguyên nhìn màn hình máy quay, lại ngẩng đầu nhìn cậu: “Diễn một tên trộm chưa đủ, con phải trở thành một tên trộm. Khí chất con quá tốt, thiếu hụt hơi thở đường phố.”

Nhân viên công tác: “. . .”

Đây rốt cuộc là phê bình hay là khen ngợi? !

Cố Gia Nhiên nghe Phương Nguyên nói xong, trong lúc nhất thời cũng không biết phải nói sao. Người ta là mặc vào long bào cũng không giống thái tử, đến phiên Cố Gia Nhiên thì mặc quần áo rách nát cũng không giống ăn xin. Suy đi nghĩ lại, thấy vấn đề vẫn là nằm ở trên người mình. Phương Nguyên bắt tay hướng dẫn mấy cảnh, thế nhưng cậu cảm giác không phải đang quay phim mà là mời Phương Nguyên tới dạy cả một bộ phim. Tiếp tục đọc