Chước lộc – 2

Chương 2 – Bỏ mạng (2)

Vén rèm cửa lên, được hơi ấm than lửa phả vào mặt, làm cho Lâm Tín đang bị đông lạnh không nhịn được rùng mình một cái.

Trên đầu Triệu phu nhân đeo khăn vải, tinh thần không ổn định một tay chống mặt, hôm nay không có vẽ lông mày, vết đứt giữa chân mày liền lộ ra.

Nhớ năm đó sư phụ tới tìm hắn, câu nói đầu tiên là, “Triệu phu nhân này mày ngắn răng quỷ, nhất định là một phu nhân độc ác.” Lúc đó hắn sùng bái không thôi, liền cho rằng đó là một người rất có bản lĩnh, không nói hai lời liền đi theo.

Qua nhiều năm, gặp lại đôi mày ngắn của Triệu phu nhân, cảm giác lại sinh ra mấy phần thân thiết.

“Bỏ đó đi!” Triệu phu nhân hất tay, không để ý tới Lâm Tín, tiếp tục cùng trượng phu nói chuyện Thẩm gia.

“Phu nhân, trà này … sắp lạnh…” Lâm Tín nói lắp bắp, tựa hồ rất gấp gáp, nhưng vì tuổi còn nhỏ mà không biểu đạt rõ.

“Nhanh uống lúc còn nóng, đây là Xích Tinh Thảo.” Triệu Vạn Hộ mơ hồ ngửi được mùi khai nước tiểu, liền hối thúc thê tử uống nhanh.

Triệu phu nhân lúc này mới nhớ tới mình bảo dược lư nấu dược liệu trân quý, cầm lên uống một hơi cạn sạch, sau đó thở một hơi dài nhẹ nhõm, xoa xoa thái dương, “Quả thật tốt hơn nhiều.”

Lâm Tín liếc mắt nhìn Triệu phu nhân toàn thân thoải mái, một lần nữa cúi đầu.

Cũng không biết người của Thẩm gia tới khi nào, Triệu Vạn Hộ cùng thê tử thương lượng, lùi lại thời gian hạ táng trưởng tử.

“Nay đã là ngày thứ ba, lùi nữa sẽ qua đầu thất [1] mất!” Triệu phu nhân cắn chặt hàm răng không đều nhau, tức giận, “Nói bọn họ tới sớm đi!”

[1] Đầu thất (頭七) : ngày thứ bảy sau khi một người qua đời.

Ngày hôm trước phát tang, lẽ ra hôm nay sẽ hạ táng, nhưng bởi vì Đại thiếu gia chết quá kỳ quặc, Triệu gia muốn tìm manh mối, liền trì hoãn một ngày, bây giờ bởi vì Thẩm gia lại phải lùi lại.

“Hồ đồ! Hoán Tinh Hải đại nhân, ta có thể hối thúc được sao?” Triệu Vạn Hộ bị thê tử cố tình gây sự làm cho nổi giận.

Triệu gia là hộ thế tập [2], lệ thuộc Huyền Quốc Công khu Bắc. Thực Ấp [3] vạn hộ, có tư cách thu thuế cho thuê, lại không được quyền tự trị. Suy cho cùng, cũng là thuộc thần của Thẩm gia. Ở đâu có đạo lý chư hầu ra lệnh cho chủ nhân?

[2] thế tập : cha truyền con nối

[3] TQ cổ đại chư hầu được ban thưởng thuộc địa riêng. Phân đất phong hầu căn cứ theo chế độ gia tộc, theo cấp bậc cao thấp mà phong tước. Quan lại ở Thực Ấp được hưởng quyền thống trị cũng như nghĩa vụ chư hầu. Thực Ấp là cha truyền con nối, phổ biến thời kỳ Tần Hán. (Theo baidu)

Hoán Tinh Hải, chính là nơi ở của Thẩm gia, cũng là trung tâm Bắc Vực.

Bắc Vực giá rét, bây giờ chỉ mới có giữa tháng chín, trời đã đổ tuyết. Trong gác lầu Hoán Tinh Hải có Địa Long đốt lửa, cho dù là ở trên thủy tạ [4], cũng ấm áp như xuân. Tùy thị, gia tướng lui tới, y phục đơn bạc, duy chỉ có thiếu niên ngồi một mình ở thuỷ tạ ngắm tuyết, bọc một lớp áo lông chồn dày.

[4] Nhà xây trên mặt nước

Thị vệ mặc trang phục màu tối, bưng một thang thuốc, bước nhanh đến trước mặt thiếu niên, quỳ một gối, thấp giọng nói: “Thế tử, nên dùng dược.”

Thiếu niên trong cảnh tuyết rơi thu hồi tầm mắt, không nhận bát dược kia,  hỏi: “Có tin tức của Chu Tinh Ly chưa?”

“Chu gia cũng không có tung tích, một năm trước có người nhìn thấy hắn đi Tây Vực, sau đó liền bặt vô âm tín.” Thị vệ vẫn nâng bát dược, ngữ điệu bình bình đáp từng chữ.

“Tây Vực…” Thẩm Lâu mím chặt cánh môi nhợt nhạt, “Tiếp tục tra.”

“Vâng!” Thị vệ đứng dậy, đi hai bước mới nhớ tới bát dược còn trong tay, “Thế tử, dược này…”

“Đổ.”

Bên ngoài thuỷ tạ có một tử y thị nữ đứng, thấy thị vệ bưng bát dược y nguyên không thay đổi đi ra, nhất thời xoa thắt lưng, “Vừa rồi lúc đi vào ngươi cam đoan với ta như thế nào? Có dùng được chút nào không?”

Mặt thị vệ đỏ lên, “Thế tử nói đổ, ta liền…” Liền vô thức nghe theo mệnh lệnh của y đi ra.

“Xem chút tiền đồ này của ngươi.” Tử y thị nữ bĩu môi, nhận bát dược, tuy nói mạnh miệng, nhưng chính mình cũng không dám đi vào khuyên, chỉ có thể mắng thị vệ thêm hai câu.

Tra lâu như vậy, vẫn không có chút tiến triển nào.

Thẩm Lâu đứng lên, tay nắm chặt lan can của thủy tạ, tuyết rơi trên mu bàn tay trắng lạnh, chậm rãi hóa thành bọt nước. Xúc cảm lạnh như băng, cũng khó mà dẹp được sự sốt ruột trong lòng.

Kiếp trước lúc gặp được Lâm Tín, hắn đã là Cát Lộc Hầu không ai bì nổi, ít khi nhắc đến chuyện lúc nhỏ, chỉ có một lần uống say mới nhắc tới với y. Khi còn nhỏ trong nhà gặp biến cố, theo tùy thị chạy trốn tới nhà thị vệ trong tộc, phục vụ nhiều năm.

“Bọn họ đều ức hiếp ta, ngươi tại sao không đưa ta đi?” Cát Lộc Hầu mắt say lờ đờ mông lung, siết vạt áo của y, tựa như khóc lại tựa như cười chất vấn y.

Lúc đó cảm thấy không hiểu, bây giờ nghĩ lại thì đau xót tâm can. Lúc đó Lâm Tín say rượu xem y thành phụ thân đã qua đời, giống như lúc đó tuyệt vọng vậy, xin phụ thân đưa mình đi.

Y phải nhanh chóng tìm được Lâm Tín, nhưng lãnh thổ Đại Dung mênh mông, gia tộc nhỏ như hằng hà sa số, cũng không biết hắn khi còn nhỏ họ là gì, thật sự là như mò kim đáy biển. Chỉ có thể tìm sư phụ Lâm Tín là Chu Tinh Ly trước. Nhưng Chu Tinh Ly là người phiêu bạt bất định, so với Lâm Tín cũng chẳng dễ tìm hơn mấy phần.

“Thế tử.” Tử y thị nữ đi tới, phía sau còn dẫn theo gã sai vặt, “Quốc công gia tìm người.”

Đứng đầu Bắc Vực, là Huyền Quốc Công Thẩm Kỳ Duệ, ngồi chủ vị Đại mã kim đao, thấy trưởng tử vào cửa, liền đem thư tín trong tay đưa tới.

“Vị Thủy Triệu gia?” Thẩm Lâu lướt nhìn, chỉ là thư báo tang bình thường, Đại thiếu gia Triệu gia chết bất đắc kỳ tử, tráng niên mất sớm, ít ngày nữa sẽ chôn cất.

“Công tử nhà họ Triệu này chết kỳ quặc, Triệu Vạn Hộ muốn mời người Hoán Tinh Hải giúp đỡ tìm hung thủ.” Gia thần Đông Thiệp Xuyên bên cạnh giải thích.

Nghe câu “chết kỳ quặc”, Thẩm Lâu liền hỏi nhiều hơn một câu: “Kỳ quặc như thế nào?”

“Theo người báo tang nói, đại thiếu gia chết rất đáng sợ, rõ ràng là người mới vừa chết, cơ thể đã hư thối. Tế hồn lễ, ba hồn bảy vía đều không đáp lại…”

Tay nắm thư của Thẩm Lâu chợt siết chặc.

“Đông tiên sinh, ngài nói cũng quá dọa người rồi đi.” Tử y thị nữ xoa xoa cánh tay.

Đông Thiệp Xuyên nói chuyện, có chút giống thuyết thư tiên sinh, mang theo chút trầm bổng du dương không cần thiết, khiến người nghe sởn cả gai ốc.

“Hôm trước người trẻ tuổi con tiến cử với ta tên là gì?” Thẩm Kỳ Duệ hỏi nhi tử, “Gọi hắn đi cùng Thiệp Xuyên đi!” Bắc Vực thuộc thế gia thần, chia làm Bách Hộ, Thiên Hộ cùng Vạn Hộ, Vị Thủy Triệu gia là Vạn Hộ, theo lý cũng được coi trọng.

“Không, con tự đi.” Thẩm Lâu quả quyết nói.

Ngoài nhục thể và linh thể, còn chia thành hồn và phách. Hồn có thể rời thể, mà phách thì không thể rời, dù có chết, cũng không có khả năng hồn phách đều không còn.

Lâm Tín đứng ở trong phòng Triệu phu nhân nghe phu thê hai người chỉ trích lẫn nhau, cũng nghĩ như vậy. Thời điểm Triệu đại thiếu gia này chết rất không đúng, cách thức cũng quá mức cổ quái, hắn phải đi xem thi thể, để xác nhận thế giới này cùng kiếp trước của hắn có gì khác biệt.

“Lùi ngày hạ táng, đêm nay ai túc trực linh cữu?” Triệu phu nhân lại nhức đầu, bởi vì Triệu đại thiếu gia chưa tới mười lăm, xem như là chết non, tang sự không thể làm lớn, buổi tối chỉ có thể để một người thân túc trực bên linh cữu. Hai bữa tối trước đều là Nhị thiếu gia trông coi, hôm qua thực sự quá mệt, Triệu phu nhân mới đi, lúc này mới một đêm đã ngã bệnh.

“Gọi lão nhị đi thôi.” Triệu Vạn Hộ thở dài, gọi người thông báo Nhị thiếu gia một tiếng. Không ngờ người truyền lời quay lại, nói là không tìm được Nhị thiếu gia.

Lần này cả hai phu thê đều luống cuống, cứ như vậy hai đứa con trai, một đứa mới vừa mất mạng, một đứa khác không thể xảy ra chuyện thêm, lập tức gọi thị vệ ngự kiếm đi tìm. Chưa tới nửa giờ sau, rốt cục ở phía sau hậu sơn vắng vẻ tìm được thi thể Tạ Thiên Hà và Nhị thiếu gia hôn mê bất tỉnh.

“Con của ta ah, đây là thế nào?” Triệu phu nhân ôm chặt tiểu nhi tử vào trong lòng, kiểm tra từ trên xuống dưới một phen.

“Tạ Thiên Hà trong tay cầm kiếm của Nhị thiếu gia, tay thiếu gia thì cầm một thanh kiếm gãy máu me đầy mặt…” Thị vệ đem tình cảnh mình thấy thuật lại.

Triệu Vạn Hộ lập tức cho người kiểm tra phía sau núi, lại truyền linh lực cho nhi tử, gọi đại phu đến xem bệnh, rối thành một đoàn. Cuối cùng đại phu ra kết luận, Nhị thiếu gia chỉ là bị hoảng sợ đến ngất. Cộng thêm thanh kiếm gãy trên tay hắn và vết tích máu me đầy mặt, nhìn thế nào cũng giống như hai người đang chơi đùa, Tạ Thiên Hà đoạt kiếm của Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia sẩy tay giết chết người, còn mình bị máu bắn tung toé mà sợ ngất đi.

Mặc dù có chút không thuyết phục, nhưng phía sau núi ngoại trừ vài người thường cũng không còn ai khác, Nhị thiếu gia chỉ hơi trầy da cũng không đáng lo ngại. Triệu phu nhân lập tức yêu cầu đè chuyện này xuống, “Tạ Thiên Hà tự luyện công xảy ra chuyện nên chết, không có một chút quan hệ gì với Nhị thiếu gia, nghe hết chưa?”

Gia thần là Tiên giả, không thể tùy ý giết chết.

Nhị thiếu gia được đưa trở về phòng, chuyện này chả sao, nhưng buổi tối sẽ không có người túc trực linh cữu.

Triệu Vạn Hộ hết đường xoay xở, quay đầu nhìn thấy điệt nhi nhút nhát đứng ở trong góc, nói: “Tín nhi, đêm nay ngươi đi túc trực linh cữu cho đại ca ngươi đi.”

“Túc trực linh cữu?” Lâm Tín mở một đôi mắt nai non nớt, cầu xin nhìn đại bá, “Ta, ta sợ…”

“Ba!” Triệu phu nhân đang phiền lòng, cho cái tát tới, “Tiểu tạp chủng, cho ngươi túc trực bên linh cữu đường huynh ngươi ngươi sợ cái gì?”

Bàn tay đánh lên mặt, Lâm Tín nhất thời rớt nước mắt, tủi thân đáp ứng.

Triệu Vạn Hộ nhìn dáng vẻ của hắn, hơi nhíu mày, dặn dò quản gia đổi cho Lâm Tín một thân y phục, vạn nhất người Thẩm gia đến sớm, nhìn thấy kẻ túc trực linh cữu giống như một tiểu khất sẽ mất mặt.

Lâm Tín thay một thân miên bào thuần trắng, trên trán buộc một sợi vải nhỏ, đến giờ lên đèn liền bị người kéo đến linh đường quỳ.

Trong linh đường không có một bóng người, quỷ khí âm trầm, Triệu đại thiếu gia nằm trong quan tài chưa đóng nắp, trên mặt dán một tấm bùa vàng. Rõ ràng là do người Triệu gia không chiêu được hồn của Đại thiếu gia nên sợ hãi, liền dán Trương Phù.

Lâm Tín nằm vùi trên bồ đoàn ngủ một giấc no nê, đợi đến khi trăng lên giữa trời, lúc này mới đứng lên. Thuận tay bẻ một cây nến trắng, chân ngắn vất vả bò lên quan tài, ngồi trên đầu mép quan tài nhìn Triệu đại thiếu.

“Chậc, Triệu Thế Diệu, ngươi sao lại chết sớm thế này? Thù đứt tay này ta tìm ai báo đây?” Lâm Tín nói, vạch một góc giấy vàng trên mặt Đại thiếu gia ra, chìa tay chọt một cái, xúc cảm dinh dính làm cho Lâm Tín buồn nôn một trận.

Đem ánh nến để sát vào, một gương mặt không anh tuấn lắm, đã không nhìn ra hình dạng “Gương mặt”.

Người sau khi chết, hồn quy thiên phách nhập địa, hồn là thần, phách là hình. Người này hư thối nhanh như vậy, phách chắc chắn đã mất.

Tiểu kịch trường:

Triệu đại thiếu: Đến đến, bóc thăm có kinh hỉ!

Tín Tín: Cút!

. : .

. : .

Advertisements

10 thoughts on “Chước lộc – 2

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s