Chước lộc – 1

Chước Lộc

Chương 1 – Bỏ mạng (1)

Gió Bắc mang theo những bông tuyết lớn, thổi cuồn cuộn trên đỉnh mái tranh dược lư, phát ra tiếng xào xạc thê lương.

“Đem cái này cho phu nhân, đi nhanh chút, không được để Tiên trà lạnh.” Một nha hoàn mặc hai lớp áo từ bên trong dược lư đi ra, tuổi khoảng chừng mười bốn mười lăm, đem khay gỗ và từ trản[1] được đổ đầy trà nóng giao cho tiểu đồng đứng ở trước cửa.

[1] Dụng cụ uống trà. Hình dạng miệng rộng đế nhỏ, nhỏ hơn so với chén ăn cơm, to hơn so với chén rượu. Xem hình ở ĐÂY

Tiểu đồng thấp bé vẫn chưa cao tới thắt lưng người lớn, cơ thể gầy yếu co lại trong áo bông màu xám, giống như một con chuột nhỏ vừa sống sót qua mùa Đông. Khéo léo nhận lấy khay, mềm mại đáp, “Tiểu Oánh tỷ mau vào đi, bên ngoài gió lớn.” Dứt lời, cầm khay, loạng choà loạng choạng đạp lên phiến đá bên đường rời khỏi.

Khi hầm Tiên thảo không thể nhiễm linh khí khác, cho nên Dược Lư Ốc này được xây phía sau núi cách xa phủ đệ, muốn đưa cho chủ nhân, còn phải vượt qua một con đường dài ít người đi.

“Aiz, ngươi nói xem cũng là thiếu gia, Tam thiếu gia này sao lại đáng thương như thế?” Tiểu Oánh nhìn bóng lưng đứa bé kia, nảy sinh lòng thương hại.

“Con hoang của vợ lẽ, lại chết cha, còn được cơm ngon áo đẹp sao?” Một nha hoàn khác cầm dược bình đi ra ngoài cọ rửa bĩu môi, không hề thấy Tam thiếu gia này có cái gì đáng thương. Dù bị khi dễ, thì cũng là có linh lực Tiên giả, không giống các nàng, chỉ là người phàm làm việc nặng nhọc.

Lâm Tín bước trên các phiến đá, lúc đi qua khúc cua hành lang có mái che, liền thả chậm cước bộ. Đem khay đặt vào một góc, cũng không để ý gió thổi hay bông tuyết bay vào có thể làm lạnh Tiên trà hay không, hãy còn đang xoa xoa bàn tay nhỏ vì đông lạnh.

Mới vừa sống lại không bao lâu, hắn còn chưa kịp thích ứng thân thể nho nhỏ này, cúi đầu nhìn cổ tay nhỏ gầy, xương cốt cân xứng, hiển nhiên là chưa có bị bẻ gãy, sao ngay cả cầm khay cũng không xong?

Chuyện kiếp trước còn rõ mồn một ngay trước mắt, lúc nhắm mắt không ngờ đã thương hải tang điền, đại ma đầu giới Tu tiên nghe thấy đã sợ mất mật, cứ như vậy không hiểu ra trùng sinh trở về khi còn bé, năm tháng vẫn còn là Tam thiếu gia khốn khổ phục vụ cho Triệu gia.

Hơi nóng từ trong chén sứ tỏa ra, mùi hương của Xích Tinh Thảo lan ra, khiến cho Lâm Tín nhíu mày.

Xích Tinh Thảo là tiên thảo an hồn dưỡng thần thượng phẩm, điểm không tốt, chính là tỏa ra mùi tanh hôi. Lúc sinh trưởng ở trong đất, phải đến gần trong gang tấc mới có thể ngửi thấy, nhưng nấu thành thang thuốc thì khác, hơi nóng mang theo mùi tanh, lượn lờ giữa gió lạnh hóa thành sương trắng, đến mức khiến cho người ta đau não.

Đối với Triệu gia lãnh chủ của Vạn Hộ, Xích Tinh Thảo cũng được xem là thứ khá xa xỉ, bình thường chắc chắn sẽ không tùy tiện nấu. Nhưng vì Đại thiếu gia chết bất đắc kỳ tử, Triệu phu nhân ưu sầu tinh thần tổn thương quá nặng, lúc này mới căn dặn Dược Lư nấu.

Vuốt cổ tay trái, sờ không thấy phần xương gồ ra, thật là có chút không quen. Lâm Tín cười giễu cợt, ánh mắt quét qua nơi khác, mái ngói màu xám tro không đều của Triệu gia, là ký ức độc nhất vô nhị lúc đó, tại sao Triệu đại thiếu gia lại chết sớm? Người nọ rõ ràng là hắn sau trưởng thành tự tay giết chết, bây giờ mới có mấy tuổi. . .

“Ai da, đây không phải là Tam đường đệ sao?” Thiếu niên lúc đổi giọng tiếng nói như vịt đực, đem Lâm Tín từ trong suy nghĩ giật mình tỉnh lại.

Mặc cẩm bào màu lam, Nhị thiếu gia đầu đội nón lông chồn, dẫn theo một tên tùy tùng tinh anh, lắc lư đi tới. Bội kiếm bên hông bởi vì tư thế vặn eo của hắn mà thỉnh thoảng vung ra ngoài, lộ ra viên Lộc Ly to như một nắm tay trên chuôi kiếm.

Mặc dù sắc trời âm u, viên Lộc Ly trong suốt đó vẫn sặc sỡ lóa mắt như trước. Bây giờ giá của Lộc Ly vẫn chưa tăng cao như mấy năm sau, nhưng trên cơ bản cũng là một lượng hoàng kim một hoặc hai viên Lộc Ly rồi. Không phải thời chiến, Triệu gia không cho phép đệ tử ở trong phủ đeo viên Lộc Ly lớn như vậy.

Người này không những đeo, còn lắc tới lắc lui, giống như sợ người khác không biết ca ca hắn chết hắn vui cỡ nào.

Lâm Tín nói thầm một tiếng “Ngu xuẩn”, cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bị đông lạnh đến đỏ bừng xoắn lại một chỗ, bày ra dáng vẻ luống cuống, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Nhị thiếu gia.”

Nhị thiếu gia ngu xuẩn này từ trước đến nay thích thưởng thức dáng vẻ hèn mọn nhát gan của hắn, cứ ra vẻ thế này chắc là có thể đuổi gã đi, chưa thăm dò tình hình hôm nay, Lâm Tín tạm thời không muốn gây chuyện. Vậy mà Nhị thiếu gia hôm nay vẫn chưa thỏa mãn, “Soạt” một tiếng kiếm xuất vỏ, dùng kiếm nâng cằm Lâm Tín lên.

Đây là chuyện vị Đại thiếu gia đã qua đời kia thường làm, có lẽ là sắp trở thành thiếu chủ gia tộc nên hưng phấn, cái tên thường ngày chỉ biết ăn rồi uống, lại lớn mật bắt chước thành Đại ca.

Lộc Ly trên chuôi kiếm lóe sáng, linh lực dồi dào trong nháy mắt phủ đầy thân kiếm, mũi kiếm phập phồng, ở trên chiếc cằm non nớt cắt ra một đạo vết thương thật nhỏ. Máu tươi theo cổ trượt vào trong vạt áo Lâm Tín, hắn ngay cả chân mày cũng không hề nhíu một lần, vẫn ngoan ngoãn rũ mắt như trước, giống như không có chút cảm giác đau đớn nào , “Trà này phải nhanh đưa cho phu nhân, nếu không sẽ lạnh.”

Cái mùi tanh tưởi này nhân lúc nóng còn có thể chịu được, nếu như để nguội, uống vào trong miệng sẽ chẳng khác gì nước tiểu. Triệu phu nhân uống mà không vui, ngược lại sẽ giận lây sang hắn.

Nhị thiếu gia nghe như thế, ngược lại càng hứng thú, thu mũi kiếm, nháy mắt ra dấu với tùy tùng bên cạnh, “Đưa trà có gì mà quan trọng, trước hết để cho đường huynh kiểm tra công phu của ngươi.”

Tên tùy tùng kia là Tạ Thiên Hà, một trong các gia tướng nổi bật thế hệ sau của Triệu gia, vốn là chó săn của Đại thiếu gia.

Tạ Thiên Hà nhận được chỉ thị, khinh xa thục lộ [2] bắt lấy cổ áo của Lâm Tín, trực tiếp kéo tới chỗ vắng phía sau núi đá, đem kiếm không có trang bị Lộc Ly ném tới. Thân kiếm vô cùng nặng, làm cho Lâm Tín tiếp kiếm phải liên tục lùi lại hai bước còn khó khăn lắm mới đứng vững cơ thể, vụng về điều chỉnh lại tư thế, lòng bàn chân suýt chút nữa trượt ngã sấp xuống. Hài tử nho nhỏ, ôm một cây trường kiếm còn cao hơn cả mình, cảnh tượng có chút khôi hài.

[2] quen việc dễ làm

Lâm Tín sờ trên chuôi kiếm trống không, mâu sắc trầm xuống. Kiếm không có Lộc Ly, giống như cối xay không nước, chỉ có thể dựa vào linh lực của chính người tu tiên. Lấy sức lực ngày hôm nay của hắn, đừng nói là chống lại Tạ Thiên Hà, ngay cả chống lại Nhị thiếu gia kém cỏi kia cũng khó khăn.

Nhị thiếu gia chắp tay cười hì hì bước tới, hiển nhiên không biết mấy chữ “Ỷ mạnh hiếp yếu” này viết như thế nào, trực tiếp đem bảo kiếm khảm Lộc Ly của mình đưa cho Tạ Thiên Hà.

“Ong –” Linh lực mênh mông không có điểm đến, trước khi bảo kiếm hoàn toàn rút ra khỏi vỏ, Lâm Tín đã ôm thiết kiếm lăn khỏi chỗ, khó khăn né tránh kiếm khí bén nhọn, núi đá sau lưng vỡ rào rào đầy đất.

Dù tư chất Tạ Thiên Hà cao như thế nào, bất quá cũng chỉ mười ba tuổi, không sử dụng ra được đại chiêu khí thôn sơn hà, nhờ vậy mà Lâm Tín còn có có thể tránh né. Quả cầu tuyết to đùng đáp xuống mặt hắn, phát ra tiếng bùm bùm, áo bông cũ nát vì hắn lăn lộn trên đất mà dính đá vụn cỏ khô, cấn đến đau.

“Ha ha ha ha. . .” Nhị thiếu gia nhìn Lâm Tín giống như một con chuột chạy tới chạy lui, lăn lộn khắp nơi, nhịn không được ôm bụng cười, không chú ý tới, ánh sáng nhạt trong cơ thể mình và Tạ Thiên Hà đang tiêu tán.

Chật vật né tránh hơn mười chiêu, Lâm Tín tuy biết rõ chiêu tiếp theo đối phương sẽ bổ về phía nào, nhưng đã không bò nổi. Trường kiếm từ trên đỉnh đầu chém tới, đành phải khụy người xuống, cắn răng giơ kiếm chống đỡ.

“Răng rắc!” Kiếm không có Lộc Ly, chẳng khác gì thanh gỗ mục, trực tiếp nứt thành hai nửa. Mắt thấy bảo kiếm sắp tước mất nửa vai Lâm Tín, Nhị thiếu gia cũng không có ý kêu dừng, ngược lại còn cười vui vẻ hơn.

Thanh kiếm trên đầu Lâm Tín gãy đôi, nhưng vào lúc này, thân thể nho nhỏ đột nhiên né tránh một cách quỷ mị, trong nháy mắt lẻn tới bên cạnh Tạ Thiên Hà, vung nửa đoạn kiếm gãy lên.

“Xịt –” Máu tươi từ trên cổ Tạ Thiên Hà phun ra ngoài, bắn tung tóe đầy mặt Nhị thiếu gia, gã còn chưa kịp phản ứng, Lâm Tín đã tung trảo chộp lấy, siết chặt đỉnh đầu Nhị thiếu gia.

“A a a, ngươi, ngươi là ai?” Hồn phách như bị một năng lượng vô hình xé rách, muốn phá đỉnh đầu chui ra ngoài, Nhị thiếu gia muốn la to, nhưng thanh âm phát ra lại vô cùng yếu ớt.

Người này tuyệt đối không phải là đường đệ của hắn mặc cho người khác ức hiếp, nhất định là đã bị ác quỷ phụ thân!

Lâm Tín nghe vậy, bỗng bật cười, tiến đến bên tai Nhị thiếu gia, nhỏ giọng nói: “Ta là ác quỷ, nhận lệnh của trời cao, đặc biệt đến để cho ngươi nếm thử tư vị hồn phi phách tán, Nhị thiếu gia có vui không?”

Suy đoán trở thành sự thật, Triệu Nhị thiếu gia kêu thảm thiết không ra tiếng, sợ đến tròng mắt muốn bung ra, nước dãi chảy ra từ cái miệng không khép lại nỗi, vẫn duy trì biểu cảm hoảng sợ cực đỉnh mà ngất đi.

Một nửa hồn thể trong suốt bị đè ép, chậm rãi tràn ra từ giữa kẽ tay, tùy ý bóp hai cái, Lâm Tín chợt buông tay ra, hồn phách lại giống như giọt nước rơi trên đất, dần dần thấm trở về cơ thể. Lúc này giết chết Nhị thiếu gia không phải là lựa chọn sáng suốt.

Vứt kiếm gãy xuống, một trận choáng váng chợt kéo tới, Lâm Tín dựa ở trên thạch bích thở dốc một lúc, thất tha thất thểu chạy về hành lang, cầm chén trà Xích Tinh Thảo đã nguội đi ít nhiều, uống ừng ực hết sạch.

Mùi vị quả thật không chịu nỗi, nhưng uống xong một chén này, cảm giác trời đất quay cuồng liền biến mất. Lâm Tín thở dài, cơ thể nhỏ gầy vô lực, hồn phách cũng suy yếu dị thường, phải nhanh một chút rời khỏi địa phương quỷ quái này mới được.

Đem đoạn kiếm gãy nhét vào trong tay Nhị thiếu gia, khẩy rơi viên Lộc Ly sáng rực kia, tay nắm thành quyền. Viên Lộc Ly lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được nhanh chóng vỡ nát, hóa thành bột mịn.

Bốn bề vắng lặng, hắn khẽ lật vạt áo, hướng về phía từ trản trống không xuỵt xuỵt một phen, “trà Xích Tinh Thảo” nóng hổi liền ra lò. Thuận tay lấy tuyết lau vết máu trên cổ, Lâm Tín bưng khay gỗ lên, không nhanh không chậm bước về phía tiểu viện chủ mẫu Triệu gia.

“Con của ta, đang yên đang lành sao lại bỗng dưng. . .” Tiếng khóc nữ nhân truyền tới sau bức màn bông dày, cùng gió Bắc gào thét hòa làm một thể.

“Thẩm gia hồi âm nói sẽ phái người tới kiểm tra thực hư.” Triệu Vạn Hộ lộ vẻ mệt mỏi ở bên cạnh khuyên bảo.

Thẩm gia? Bàn tay vén màn của Lâm Tín không khỏi dừng lại, trước mắt hiện ra gương mặt cực kỳ tuấn tú của Thẩm Lâu, cũng không biết khi nhận được tin mình chết, người nọ sẽ có biểu cảm gì.

Tác giả nói: Bách hộ, Thiên hộ, Vạn hộ, là tham khảo chế độ quan nội hầu thời Xuân Thu và Tần Hán.

Tiểu kịch trường :

Thẩm Lâu: Biểu cảm góa vợ ▼_▼

Advertisements

10 thoughts on “Chước lộc – 1

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s