Chuồn chuồn – 38

38, Chuồn chuồn

Lời thốt ra khỏi miệng, Phương Nguyên cũng ngây ngẩn cả người, như không thể tin được mình lại nói với con trai như vậy. Ông thấy mặt Cố Gia Nhiên trắng bệt như trang giấy, hoảng hốt vội đứng lên muốn kéo cậu, Cố Gia Nhiên lại nhịn không được lui về phía sau hai bước.

Đã muộn.

Lời nói của con người rất kỳ diệu, có lúc ngọt như kẹo, có lúc lạnh như lưỡi dao, có đôi khi, như vòng xoáy khổng lồ, nếu không phòng bị, sẽ bị xoáy sâu vào trong đó, mất hết sức lực. Trong chớp nhoáng ác niệm này trở thành thứ đè chết cọng cỏ sống sót cuối cùng của Cố Gia Nhiên.

Cố Gia Nhiên phát bệnh.

Cậu bắt đầu phát sốt cả đêm, thường xuyên nằm mơ. Trong mơ có Cố An Dương ôm cậu hát, có Phương Tinh Viễn ở trong sân trồng cà chua bi với cậu, cũng có Phương Nguyên vươn tay hỏi cậu có đồng ý đi theo ông hay không, cậu nói được, đảo mắt toàn là màu máu đỏ tươi, Phương Nguyên còn nói: “Vì sao người chết không phải cậu?”

Một lần lại một lần. Tiếp tục đọc