Chước lộc – 4

Chương 4 – Bỏ mạng (4)

Bỗng thấy trên mu bàn tay có vật gì mềm mềm ấm áp lướt qua, như bị chó con liếm một cái vậy, đầu ngón tay Thẩm Lâu không kiềm được run nhẹ. Chỉ xem hắn là đứa trẻ tò mò, sợ dọa đến hắn, liền kiềm chế giả vờ như không hay.

Mở quan tài khám nghiệm tử thi, lại giằng co một hồi, Đông Thiệp Xuyên cho ra kết luận tương tự với phán đoán của Lâm Tín, chỉ là lúc này còn chưa có người biết công pháp khiến người ta hồn phi phách tán, liền suy đoán là gặp phải ma vật quỷ quái.

“Nửa năm trước, mảnh đất bên kia cũng xảy ra chuyện kỳ lạ, người nhà kia vừa cưới tân nương, lại trong một đêm chết hết, duy chỉ có tân nương còn sống, chỉ là trở nên ngu ngốc, không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì. Hoán Tinh Hải phái người kiểm tra, phát hiện người nhà đó chết vô cùng đáng sợ!” Đông tiên sinh lại dùng giọng thuyết thư tiên sinh cảm thán, khiến mọi người run sợ yên lặng lắng tai nghe.

“Cũng như con ta, xác bị hủy hết sao?” Triệu Vạn Hộ sốt ruột muốn biết nguyên nhân cái chết con trai mình, không có kiên nhẫn nghe cái chuyện rườm rà này.

“Cũng không phải, chỉ là cũng không có hồn.” Thấy người Triệu gia không cổ vũ, Đông Thiệp Xuyên không thỏa mãn chép miệng một cái, trực tiếp nói luôn kết quả, “Trải qua kiểm tra thực hư, phát hiện gần mảnh đất đó có dấu vết của Thôn Hồn Cổ Điêu.” Tiếp tục đọc

Chước lộc – 3

24/12/2017 – Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ!

Chương 3 – Bỏ mạng (3)

Xoay người nhảy xuống quan tài, Lâm Tín ở trong tế đường tìm một vòng, ở trong góc tìm được một chiếc gương. Kính được làm bằng đồng thau, mặt kính dùng giấy trắng dán lại, úp ngược lên trên bàn. Đây là vật phẩm khi hạ táng chôn cùng, để lộn xộn với một đống lặt vặt.

Hai ba nhát vạch giấy trắng ra, trong mặt gương lập tức phản chiếu ra một gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

“Úi!” Lâm Tín sợ hết hồn, còn chưa có vẽ bùa, sao quỷ hồn đã hiện ra? Cẩn thận nhìn lại, hình như là mặt mình.

Mười mấy năm không thấy gương mặt lúc nhỏ, nhất thời có chút không quen. Chưa ăn cơm chiều, lại ăn vận đơn bạc, trong nội đường bốn phía lại lọt gió, khiến sắc mặt càng trắng bệch.

Xấu hổ sờ sờ cái mũi, Lâm Tín bị chính mình làm cho bật cười. Tiểu hài tử trong kính, có một đôi mắt sậm màu hơn so với những đứa trẻ bình thường, theo nụ cười của Lâm Tín, mơ hồ có thể thấy được dáng vẻ ngày sau.

“Đáng tiếc, không giống Lâm gia có đôi mắt hoa đào, ngược lại giống sói con hơn.” Lâm Tín bắt chước khẩu khí của gia chủ Lâm gia năm xưa, nửa thật nửa giả cảm khái một câu, cắn ngón tay, nhanh chóng ở trên mặt trái gương đồng vẽ bùa. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 2

Chương 2 – Bỏ mạng (2)

Vén rèm cửa lên, được hơi ấm than lửa phả vào mặt, làm cho Lâm Tín đang bị đông lạnh không nhịn được rùng mình một cái.

Trên đầu Triệu phu nhân đeo khăn vải, tinh thần không ổn định một tay chống mặt, hôm nay không có vẽ lông mày, vết đứt giữa chân mày liền lộ ra.

Nhớ năm đó sư phụ tới tìm hắn, câu nói đầu tiên là, “Triệu phu nhân này mày ngắn răng quỷ, nhất định là một phu nhân độc ác.” Lúc đó hắn sùng bái không thôi, liền cho rằng đó là một người rất có bản lĩnh, không nói hai lời liền đi theo.

Qua nhiều năm, gặp lại đôi mày ngắn của Triệu phu nhân, cảm giác lại sinh ra mấy phần thân thiết. Tiếp tục đọc

Chước lộc – 1

Chước Lộc

Chương 1 – Bỏ mạng (1)

Gió Bắc mang theo những bông tuyết lớn, thổi cuồn cuộn trên đỉnh mái tranh dược lư, phát ra tiếng xào xạc thê lương.

“Đem cái này cho phu nhân, đi nhanh chút, không được để Tiên trà lạnh.” Một nha hoàn mặc hai lớp áo từ bên trong dược lư đi ra, tuổi khoảng chừng mười bốn mười lăm, đem khay gỗ và từ trản[1] được đổ đầy trà nóng giao cho tiểu đồng đứng ở trước cửa.

[1] Dụng cụ uống trà. Hình dạng miệng rộng đế nhỏ, nhỏ hơn so với chén ăn cơm, to hơn so với chén rượu. Xem hình ở ĐÂY

Tiểu đồng thấp bé vẫn chưa cao tới thắt lưng người lớn, cơ thể gầy yếu co lại trong áo bông màu xám, giống như một con chuột nhỏ vừa sống sót qua mùa Đông. Khéo léo nhận lấy khay, mềm mại đáp, “Tiểu Oánh tỷ mau vào đi, bên ngoài gió lớn.” Dứt lời, cầm khay, loạng choà loạng choạng đạp lên phiến đá bên đường rời khỏi.

Khi hầm Tiên thảo không thể nhiễm linh khí khác, cho nên Dược Lư Ốc này được xây phía sau núi cách xa phủ đệ, muốn đưa cho chủ nhân, còn phải vượt qua một con đường dài ít người đi. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – PN 4

Sau pn 4 này thì các pn sau sẽ ra chậm hơn, do 4 pn sau ko có bản onl mà là được tác giả thêm vào sách xuất bản. Đậu phải lấy text chữ lại nên sẽ lâu hơn. Cũng cảm ơn chế Điền Yên là chụp hình 4 PN sau cho em.

Phiên ngoại 4 – Giả như Phương Tinh Viễn khoái xuyên

Lời tác giả : Trước tiên sẽ nói về ý tưởng của tôi.

Lúc tôi viết về Phương Tinh Viễn, có viết cậu ấy từng nói một câu như vầy — “Một người chỉ có một kiếp, thật nhàm chán. Nhưng là diễn viên, bạn sẽ có thật nhiều cuộc đời, vô cùng sinh động!”

Lúc viết đoạn này tôi có một não động, cảm thấy Tinh Viễn rất thích hợp để khoái xuyên: Có thể ở các thế giới khác nhau sắm vai khác nhau, tiếp tục nhân sinh đặc sắc của cậu ấy. Sau đó tôi lại nghĩ nếu như cậu ấy thực sự khoái xuyên, nếu như cậu ấy có một cơ hội trở lại thế giới này, gặp được Cố Gia Nhiên, bọn họ sẽ nói cái gì?

Cho nên mẩu truyện ngắn này, có lẽ sẽ không giống với kỳ vọng phiên ngoại ngọt ngào của nhiều người, đó là, Phương Tinh Viễn xuất hiện trong một hình dạng xa lạ, xuất hiện cùng Cố Gia Nhiên, đối thoại một đoạn. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – PN 3

Dành cho các bạn thích cặp đôi Kỷ Chi :3

Phiên ngoại 3 – Nút tình yêu 

Sau khi Kỷ Tự lợi dụng đáp án “Woogie vị cam” thành công “lừa” được Hà Thụy Chi làm bạn trai, hắn rơi vào trong xoắn xuýt.

Hắn không biết nên yêu đương như thế nào với Hà Thụy Chi.

Làm bạn bè còn có thể cười cười nói nói, làm tình nhân rồi hắn bỗng nhiên có chút không biết làm sao: Rõ ràng cũng không phải lính mới yêu, nhưng sao vừa nhìn thấy cậu, bầu không khí không hiểu sao lại thuần khiết đến lạ. Giống như cậu bạn nhỏ mới hơn 1 tuổi ở sát bên nhà, mẹ nhóc nói lần đầu tiên nhóc mang giày, ngay cả chân cũng không đi được.

Cảm giác thật kỳ lạ.

Có chút mới mẻ, lại có chút khiến người ta chờ mong.

Đêm hôm đó, hắn tiễn Hà Thụy Chi đến trước khu chung cư, hai người ngồi ở trong xe, hắn đang do dự nên nói cái gì cho phải, Hà Thụy Chi đã rất đứng đắn nói với hắn một câu: “Tôi hiện tại phải đi về, nhưng mà tôi muốn hôn anh.”

Kỷ Tự sửng sốt, chợt bật cười ra tiếng. Tiếp tục đọc