Chuồn chuồn – 32

32, Sợ hãi

Từ sau hôm đó, Cố Gia Nhiên và Ôn Ngôn rơi vào trong sự giằng co khó giải thích.

Bọn họ dường như không có gì thay đổi, cùng nhau ăn cơm, trò chuyện, thậm chí lên giường ngủ. Nhưng giữa bọn họ lại giống như có cái gì đang lặng lẽ thay đổi, Cố Gia Nhiên bình thường hay nhìn hắn đờ ra, thường xuyên tỉnh giấc nửa đêm, sau đó gọi hắn: “Ôn Ngôn?”

“Sao vậy, anh ở đây.”

Cậu thở dài một hơi: “Không có gì, em chỉ gọi anh thôi.”

Ôn Ngôn rất lo lắng, hỏi cậu hôm đó ba hắn rốt cuộc đã nói với cậu cái gì, Cố Gia Nhiên lại lắc đầu: “Kể vài chuyện lúc anh còn nhỏ. Rất nghịch.” Tiếp tục đọc