Chuồn chuồn – 36

36, Sóng gió

Trận mưa lớn này bắt đầu từ nửa đêm. Mưa mùa đông, phù hợp lạnh từ ngoài đến trong tim.

Cố Gia Nhiên ở thành phố bên cạnh quay quảng cáo công ích năm mới, quảng cáo lớn, yêu cầu không ít, lôi lôi kéo kéo mãi cho tới nửa đêm. Du Du liên tục ngáp ở bên cạnh, Lục Phong đang suy nghĩ chờ xong việc rồi trực tiếp đến khách sạn nghỉ ngơi, lại đột nhiên nghe tiếng điện thoại vang lên. Hắn nhận điện thoại, một câu còn chưa kịp nói, đã biến sắc.

Cúp điện thoại, hắn đi tới một góc, lén mở weibo ra. Mùa đông lạnh, Lục Phong lại đổ đầy mồ hôi.

Bên Cố Gia Nhiên đã kết thúc, Du Du hoan hô thu dọn đồ, sau đó nhìn xung quanh, chắc là đang tìm hắn. Lục Phong lấy bình tĩnh lại, vội đi tới, nhỏ giọng nói: “Được rồi, đừng chậm trễ, mau lên xe.” Tiếp tục đọc

Lảm nhảm – 11/2017

29/11/2017

Đậu mới mua 2 cây viết thủy tinh, đẹp quá thích quá nên muốn xả tí hehe . 2 cây này Đậu mua từ Taobao, có động lực viết kanji hơn rồi . Mọi người nếu thích thì đợt sau Đậu có đặt đồ khác sẽ hú mn đặt chung. Hàng về đẹp hơn Đậu tưởng, rất chắc chắn.

Cây màu tím tặng kèm 1 lọ mực 5ml + 1 đế đặt viết có 120k.

Cây màu xanh ngọc ko mực ko ko đế chỉ có 100k. (con cá voi Đậu đặt rời)

Hôm Đậu tính mua cây này, mà ở VN ít chỗ bán, có chỗ 250k tính mua mà hết hàng, chỗ khác thì chặt tới 500k =]]

Chuồn chuồn – 35

35, Định mệnh

Ngoại trừ Ôn Viễn Sơn, Lữ Minh Nhã chưa từng nói chuyện này với người khác. Có đôi khi nhớ lại, ngay cả chính bà cũng không nhịn được hoài nghi: Bà thật sự đã từng gặp Cố An Dương, hay chỉ là một giấc mộng thuở thiếu thời?

Lúc đó Cố An Dương như mặt trời ban trưa, không ai không biết không ai không hiểu. Tuổi còn trẻ đã có hào quang Ảnh hậu quanh thân, là nữ thần trong lòng biết bao nhiêu người, nói không quá, ai ai cũng thích cô.

Mà thời điểm đó Lữ Minh Nhã đang ở trong khoảng thời gian gian nan khốn khổ. Bà và Ôn Viễn Sơn bởi vì một vài nguyên nhân mà tách ra, Lữ Minh Nhã một mình mang theo Ôn Ngôn, ăn rất nhiều khổ sở. Thậm chí bởi vì thiếu tiền, bà không thể không từ bỏ vẽ tranh, làm công khắp nơi kiếm tiền, trong đó bao gồm cả nhân viên phục vụ quán rượu.

Lữ Minh Nhã chính là vào lúc đó gặp được Cố An Dương. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 34

34, Đấu giá

Mỗi ngày trời dần chuyển lạnh, càng gần cuối năm, càng có nhiều lời mời tham gia hoạt động hơn. Năm rồi Cố Gia Nhiên có thể từ chối liền từ chối, kết quả năm nay Lục Phong nói cậu đụng trúng tiểu nhân, “sự cố” nhiều, nói cậu ra ngoài hoạt động nhiều một chút. Vì vậy không chút suy nghĩ, liền thay cậu nhận lời mời tiệc từ thiện của tạp chí thời trang ‘City’.

Tiệc từ thiện ‘City’ đã có hơn 10 năm, lấy tôn chỉ chủ yếu vì từ thiện, mời các ngôi sao giới diễn viên nghệ sĩ cùng với giới doanh nhân tiến hành bán đấu giá, gom tiền từ thiện, tiến hành hoạt động quyên tặng cùng cứu trợ.

Tối hôm đó các ngôi sao tham gia bữa tiệc mỗi người phải quyên tặng một vật để bán đấu giá: Có thể là đồ vật thực, ví dụ như trang sức, trang phục diễn, bức tranh nổi tiếng bản thân cất giữ. Cũng có thể là đồ vật ảo, như một bữa cơm tối, một cái ôm, thậm chí đã từng có một nghệ sĩ violin nổi tiếng bán đấu giá 3 cơ hội dạy đàn tại nhà. Nói chung từ thiện là chính, giải trí là phụ, trao yêu thương. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 33

33, Khoan dung

Trận bão táp giữa Ôn Ngôn và Cố Gia Nhiên, đến gấp, đi cũng nhanh.

Nhưng Cố Gia Nhiên vẫn không có ý định đem cuộc đối thoại ngày đó với ba Ôn nói cho Ôn Ngôn. Không chỉ như vậy, cậu còn quyết định hẹn ba Ôn ra nói chuyện một lần.

Ôn Ngôn đối với chuyện này kiên quyết không đồng ý.

Cố Gia Nhiên rất nghiêm túc nói: “Em không thể cứ ở phía sau anh, em muốn đứng ở bên cạnh anh. Ôn Ngôn, anh tin em đi.”

Ôn Ngôn nhìn cậu rất lâu, cuối cùng thở dài: “Em hứa với anh một việc, cho dù em cùng ba anh nói cái gì, chúng ta cũng không được lại chiến tranh lạnh.” Những ngày đó hắn thật sự là nghẹn không nói nên lời.

Cố Gia Nhiên cười lên: “Được.”

Địa điểm vẫn là phòng trà đó, Ôn Ngôn nói đó là nơi ba hắn thường đến. Không biết Ôn Viễn Sơn đã sớm có dự tính hay thế nào, nghe Cố Gia Nhiên mời, một chút kinh ngạc cũng không có, sảng khoái đáp ứng. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 32

32, Sợ hãi

Từ sau hôm đó, Cố Gia Nhiên và Ôn Ngôn rơi vào trong sự giằng co khó giải thích.

Bọn họ dường như không có gì thay đổi, cùng nhau ăn cơm, trò chuyện, thậm chí lên giường ngủ. Nhưng giữa bọn họ lại giống như có cái gì đang lặng lẽ thay đổi, Cố Gia Nhiên bình thường hay nhìn hắn đờ ra, thường xuyên tỉnh giấc nửa đêm, sau đó gọi hắn: “Ôn Ngôn?”

“Sao vậy, anh ở đây.”

Cậu thở dài một hơi: “Không có gì, em chỉ gọi anh thôi.”

Ôn Ngôn rất lo lắng, hỏi cậu hôm đó ba hắn rốt cuộc đã nói với cậu cái gì, Cố Gia Nhiên lại lắc đầu: “Kể vài chuyện lúc anh còn nhỏ. Rất nghịch.” Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 31

31, Dao động

Lúc Kỷ Tự cùng Hà Thụy Chi đến cao ốc Thiên Lan, nhân viên đã tháo băng khánh thành, xem ra hoạt động đã kết thúc. Hà Thụy Chi gọi vào số điện thoại của Cố Gia Nhiên, lại phát hiện không có người nhận.

Kỷ Tự dứt khoát đỗ xe, hai người trực tiếp đi về phía ban tổ chức, xem Cố Gia Nhiên có ở đó không, không ngờ đúng lúc gặp được trợ lý Du Du của cậu.

“Du Du, Gia Nhiên đâu?”

“Kỷ tổng, Thụy Chi ca, Gia Nhiên ca đã được xe đón đi rồi.”

“Không phải nói chờ chúng ta sao? Sao đi trước rồi.” Hà Thụy Chi lại gọi điện thoại cho Cố Gia Nhiên, vẫn không có người nhận.

“Mọi người có hẹn? Không phải xe Ôn tổng sao? Xe màu đen, bảng số xe hai số cuối là 26.”

Kỷ Tự lập tức biến sắc: “Xe màu đen, bảng số xe cuối là 26?” Tiếp tục đọc