Chuồn chuồn – 12

12, Trợ lý

“Tao cũng không nhớ là tao cần một trợ lý.” Kỷ Tự ngồi trên ghế sofa phòng làm việc Ôn Ngôn, định bụng ngồi ỳ tại chỗ không đi.

Sáng sớm mới vừa tới công ty, ban quản lí nhân sự liền thông báo cho hắn chiều hôm nay sẽ có trợ lý mới đến báo cáo với hắn, hắn không hiểu ra sao, hỏi ra mới biết được trợ lý mới này là do Tổng giám đốc uỷ nhiệm.

“Là ai nhờ quan hệ đưa người vào sao? Mày trực tiếp sắp xếp vào một ban ngành nào là được rồi, sao phải đưa tới bên cạnh tao?” Kỷ Tự vẻ mặt bất mãn.

Ôn Ngôn nhấp một hớp cà phê, nói: “Người này mày cũng biết, hôm đó đã gặp ở Sơn Phong, bạn của Cố Gia Nhiên, Hà Thụy Chi.”

Kỷ Tự có chút bất ngờ: “Tình huống gì đây? Cố Gia Nhiên nhờ mày sao?”

Ôn Ngôn lắc đầu: “Tao chủ động mời. Hà Đổng hình như có ý định cho con của ông ấy vào công ty rèn luyện, tao thấy Hà Thụy Chi không muốn đến công ty nhà, liền thuận nước đẩy thuyền.”

Biểu cảm Kỷ Tự trở nên tế nhị: “Mày muốn tao làm cái gì?”

Ôn Ngôn nở nụ cười: “Chúng ta không hổ là bạn thân hai mươi mấy năm, thật hiểu tao.”

Kỷ Tự nghe xong quả muốn trợn trắng mắt. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 11

11, Điện ảnh

Cố Gia Nhiên không nhớ rõ cậu trở về phòng như thế nào. Cuộc trò chuyện buổi đêm đã hao hết toàn bộ tâm sức của cậu, cậu thậm chí còn không có sức lực dư thừa để nghĩ ngợi đến nụ hôn nhẹ tựa lông hồng kia.

Cậu mở to mắt nằm ở trên giường, đầu hỗn loạn, trong lòng mềm mại nhẹ nhàng, không hiểu sao có chút ấm áp.

Cậu chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cậu sẽ nhắc tới Cố An Dương với Ôn Ngôn. Trước đó, cậu chỉ cùng hai người nói về mẹ: Một là Hà Thụy Chi, hai là bác sĩ tâm lý.

Cậu không biết mình phải định nghĩa Ôn Ngôn như thế nào, mặc dù bây giờ bọn họ là bạn bè, nhưng ngay từ đầu cậu đúng là vì nguyên nhân nào đó mà tiếp cận hắn. Cậu cũng đã sớm suy nghĩ xong, thời gian là một bộ phim, chỉ cho mình thời gian là một bộ phim, cậu muốn ở cùng Ôn Ngôn dưới một mái nhà một thời gian ngắn: Bạn bè, khách trọ, hoặc chỉ là người xa lạ tá túc, dù lấy thân phận gì cũng được. Coi như là hoàn thành một tâm nguyện của chính mình.

Nhưng mà, cậu không hề biết Ôn Ngôn là người như vậy. Tiếp tục đọc