Chuồn chuồn – 06

06, Say rượu

“Nếu như một người cứ len lén quan sát mày, thỉnh thoảng nói chuyện với mày có phần căng thẳng, mày thấy thế nào?”

Kỷ Tự mặt không cảm xúc ký tên lên trên văn kiện: “Nghe như thiếu nữ hồi xuân, nói văn nghệ chút chính là thầm mến, thích, yêu.”

Người đối diện im lặng một lúc, cuối cùng lắc đầu chắc chắn: “Không, không phải.”

Kỷ Tự đặt cây viết trong tay xuống, ngẩng đầu: “Lúc này mày hẳn là phải ở trên máy bay đến Pháp chứ? Nửa tháng trước mày đã nói với tao muốn đi đón dì Ôn về.”

Ôn Ngôn nhún nhún vai: “Ba tao xong việc rồi, tự đi, có thể sẽ ở đó với mẹ tao một thời gian.”

Kỷ Tự có dự cảm xấu: “Vậy chuyện trong công ty thì sao?”

“Vứt cho tao rồi. Thời gian tới chúng ta có thể sẽ bận rộn hơn chút.”

Kỷ Tự nhìn hắn.

Ôn Ngôn giải thích: “Tao cũng đâu có nhàn. Chỉ là lười xã giao mà thôi, hơn nữa hai ta vẫn là mày ngoài sáng tao trong tối, phân chia hợp tác, phối hợp tốt bao nhiêu.”

Kỷ Tự bất đắc dĩ nói: “Chuyện khác thì thôi. Thế nhưng cũng có những người rất khó xử lý, sang phim cũng phải phải ở trên tay bọn họ một thời gian, mày lần sau đừng tùy tiện tìm lý do đùn đẩy.” Hắn lại như nghĩ tới chuyện gì, nghi ngờ nói: “Nhưng mà mày gần đây sao ngay cả đi uống với tao cũng không đi, kêu mày đi ăn với tao và mẹ tao mày cũng không tới, đi ăn với ai?” Tiếp tục đọc