Chuồn chuồn – 14

14, Hẹn hò

Hẹn hò thường làm những gì?

Ăn? Uống cà phê? Xem phim?

Ôn Ngôn nhìn xuống đồng hồ đeo tay: Tối 8 giờ 30 phút, xem ra chỉ có thể chọn xem phim rồi. Nhưng vì thân phận của Cố Gia Nhiên, cho dù đến rạp chiếu phim, hai người bọn họ cũng không xuống xe lập tức, mà là thành thật đợi ở trong xe.

“Đặt vé rồi, 9 giờ 30. Trong xe có khẩu trang, đến giờ chúng ta đi vào.”

Cố Gia Nhiên gật đầu, trong đầu cứ luôn nghĩ hắn nói hẹn hò là date hay là appointment.

“Đúng rồi, tuy đã muộn, nhưng tôi cảm thấy tốt nhất nên để cậu biết chuyện này –” Bãi đậu xe ở ngoài trời, Ôn Ngôn đem trần xe mở ra, sau đó ngã ghế nằm xuống,” — Kỷ Tự quả thật thích đàn ông.”

Cố Gia Nhiên cũng học bộ dáng của hắn gối hai tay nằm xuống, nhìn lên trời: “Àh.” Mấy hôm nay khí trời tốt, còn có thể mấy vì sao lấp lánh. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 13

13, Hiểu lầm

Kỷ Tự gần đây có chút gắt gỏng, ngay cả Ôn Ngôn cũng cảm giác được.

Lần trước sau khi cùng Cố Gia Nhiên trò chuyện, không quá hai ngày hắn đã đi công tác nơi khác, đi một lần là đến nửa tháng. Bây giờ vừa trở về, đã nghe thấy tiếng mắng chửi người ở phòng làm việc của Kỷ Tự, tiếng động lớn đến mức cả tầng đều nghe thấy.

Ôn Ngôn gõ cửa phòng, nói với nhân viên bị mắng: “Cô ra ngoài trước đi ! Tôi nói chuyện với Kỷ tổng.”

Ôn Ngôn đóng cửa lại hỏi: “Sao vậy?”

Kỷ Tự hít thở sâu một hơi: “Không có gì. Đề án thiết kế làm quá tệ, không mắng một trận thì không nhớ được.”

Ôn Ngôn nhìn trái phải: “Hà Thụy Chi đâu, sao không thấy cậu ta?”

Không nhắc tới cậu ta thì thôi, nhắc tới sắc mặt Kỷ Tự lại càng khó nhìn.

Lại nói, tính tình hắn gần đây xấu đi, trên cơ bản cũng là vì Hà Thụy Chi. Tiếp tục đọc

Phiên ngoại – 3 – [Toàn Văn Hoàn]

Phiên ngoại 3 – Kết hôn châu Âu + Gặp gia trưởng

Ngô Liệt và Hà Hi thoải mái nắm tay, đi dạo trên con phố cổ phong tình Châu Âu.

Bầu trời xanh như được thanh tẩy, ánh nắng mặt trời trong vắt chiếu rọi ngôi nhà nhỏ màu trắng bên cạnh khiến nó trở nên đáng yêu thêm mấy phần, đài phun nước xinh đẹp trên quảng trường trở thành nơi cho đoàn chim bồ câu lười biếng phơi nắng.

Hà Hi đi dưới bóng râm mái hiên, lấy kính mát xuống say sưa ngắm nhìn thế giới này.

Bọn họ trước đó đã nộp đơn xin kết hôn, sáng hôm nay vừa mới nhận được giấy chứng nhận, còn có một số công văn và nghi thức để tiến hành kết hôn.

Ngày hôm nay Hà Hi lấy giấy hôn thú ra xem rất nhiều lần, xem như bảo bối mà nhìn tới nhìn lui, Ngô Liệt cũng đến gần xem.

“Anh rất rất vui!” Đôi mắt đẹp của Hà Hi cười đến cong cong, “Ha ha ha! Ưm ưm ha ha ha!”

“Ha ha!” Ngô Liệt ôm cậu, hun một cái thật mạnh, “Ha ha ha ha!”

Luôn tà mị quyến rũ Ngô tiên sinh, hiện lại lại cùng bà xã đứng trên đường cười ngu, càng khủng khiếp hơn là, căn bản không dừng được.

Bởi vì tất cả mọi chuyện thật sự quá suông sẻ, quả thật giống như một câu chuyện cổ tích. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 12

12, Trợ lý

“Tao cũng không nhớ là tao cần một trợ lý.” Kỷ Tự ngồi trên ghế sofa phòng làm việc Ôn Ngôn, định bụng ngồi ỳ tại chỗ không đi.

Sáng sớm mới vừa tới công ty, ban quản lí nhân sự liền thông báo cho hắn chiều hôm nay sẽ có trợ lý mới đến báo cáo với hắn, hắn không hiểu ra sao, hỏi ra mới biết được trợ lý mới này là do Tổng giám đốc uỷ nhiệm.

“Là ai nhờ quan hệ đưa người vào sao? Mày trực tiếp sắp xếp vào một ban ngành nào là được rồi, sao phải đưa tới bên cạnh tao?” Kỷ Tự vẻ mặt bất mãn.

Ôn Ngôn nhấp một hớp cà phê, nói: “Người này mày cũng biết, hôm đó đã gặp ở Sơn Phong, bạn của Cố Gia Nhiên, Hà Thụy Chi.”

Kỷ Tự có chút bất ngờ: “Tình huống gì đây? Cố Gia Nhiên nhờ mày sao?”

Ôn Ngôn lắc đầu: “Tao chủ động mời. Hà Đổng hình như có ý định cho con của ông ấy vào công ty rèn luyện, tao thấy Hà Thụy Chi không muốn đến công ty nhà, liền thuận nước đẩy thuyền.”

Biểu cảm Kỷ Tự trở nên tế nhị: “Mày muốn tao làm cái gì?”

Ôn Ngôn nở nụ cười: “Chúng ta không hổ là bạn thân hai mươi mấy năm, thật hiểu tao.”

Kỷ Tự nghe xong quả muốn trợn trắng mắt. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 11

11, Điện ảnh

Cố Gia Nhiên không nhớ rõ cậu trở về phòng như thế nào. Cuộc trò chuyện buổi đêm đã hao hết toàn bộ tâm sức của cậu, cậu thậm chí còn không có sức lực dư thừa để nghĩ ngợi đến nụ hôn nhẹ tựa lông hồng kia.

Cậu mở to mắt nằm ở trên giường, đầu hỗn loạn, trong lòng mềm mại nhẹ nhàng, không hiểu sao có chút ấm áp.

Cậu chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cậu sẽ nhắc tới Cố An Dương với Ôn Ngôn. Trước đó, cậu chỉ cùng hai người nói về mẹ: Một là Hà Thụy Chi, hai là bác sĩ tâm lý.

Cậu không biết mình phải định nghĩa Ôn Ngôn như thế nào, mặc dù bây giờ bọn họ là bạn bè, nhưng ngay từ đầu cậu đúng là vì nguyên nhân nào đó mà tiếp cận hắn. Cậu cũng đã sớm suy nghĩ xong, thời gian là một bộ phim, chỉ cho mình thời gian là một bộ phim, cậu muốn ở cùng Ôn Ngôn dưới một mái nhà một thời gian ngắn: Bạn bè, khách trọ, hoặc chỉ là người xa lạ tá túc, dù lấy thân phận gì cũng được. Coi như là hoàn thành một tâm nguyện của chính mình.

Nhưng mà, cậu không hề biết Ôn Ngôn là người như vậy. Tiếp tục đọc

Phong cách – Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 2 – Chợ đêm

Một con hẻm nhỏ u ám.

Mộc Phong và Giang Hàn ở trong ngõ hẻm một trước một sau bước đi, nắng ấm đầu xuân chiếu vào những tảng đá xanh trên đường, tiếng bước chân ngày càng xa.

“Kéo vành nón thấp xuống một chút.” Mộc Phong quay đầu nhìn, kéo mũ Giang Hàn xuống, dặn dò, “Trong chợ đêm có rất nhiều thứ em chưa từng thấy, không cần phải sợ, ở cạnh anh là được, có người nói chuyện với em em cũng đừng để ý.”

“Đã biết.” Giang Hàn rất hào hứng, mắt trên người Mộc Phong quét một vòng, Mộc Phong hôm nay mặc cái áo măng tô do Giang Hàn tự tay chọn, vải đen sờ xúc cảm rất tốt, vạt áo phóng khoáng không nút thắt, vừa vặn với cơ thể, làm nổi bật bờ vai rộng eo nhỏ chân dài nổi bật của Mộc Phong, lại phối với khăn choàng cổ màu nhạt, hiếm khi tỏa ra khí chất nhã nhặn. Giang Hàn đứng lại mặt lạnh thưởng thức một hồi, tiểu tiện nhân trong lòng kích động đến mức nằm trên mặt đất lăn qua lăn lại!

“Đẹp không?” Mộc Phong bỗng nhiên phong độ xoay người lại, mỉm cười hỏi.

“Em chọn, đương nhiên đẹp.” Dù là người hay quần áo! Giang Hàn hãnh diện nói, nhanh chóng đuổi theo. Tiếp tục đọc

Chuồn chuồn – 10

10, Dây chuyền

Ánh sáng ngọn đèn trần phía trên bàn ăn chiếu xuống người Cố Gia Nhiên, tạo thành một cái bóng đầy cô đơn.

“Mẹ tôi sau khi qua đời, để lại di chúc. Đầu tiên là đem tất cả trang sức nữ trang ủy thác cho công ty uy tín bán đấu giá, sau đó quyên tặng tất cả tiền đấu giá cho cô nhi viện.”

“Trong đó có một món trang sức, là một cái dây chuyền mặt chuồn chuồn.”

“Tôi muốn tìm người mua, mua lại từ người đó. Nhưng bán đấu giá tuy công khai, toàn bộ tư liệu lại bảo mật nghiêm ngặt, lại qua nhiều năm rồi, đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm được.”

“Sợi dây chuyền này, đối với tôi mà nói rất quan trọng.”

Ôn Ngôn muốn nói gì đó, nhưng hắn lại không biết nên nói cái gì cho phải.

Cố Gia Nhiên ngẩng đầu: “Anh biết mẹ tôi đi ! Cố An Dương.” Tiếp tục đọc