Phong cách – 25

Chương 25

Bởi vì quanh năm phải cùng những sinh vật không phải người vừa so dũng vừa đấu trí, cho nên thể lực thợ săn quái vật khá biến thái, Hà Hi bị Ngô Liệt giằng co sau 3 tiếng vô cùng oanh liệt mà hôn mê bất tỉnh, ngủ một giấc đến hoàng hôn.

Hà Hi mơ mơ màng màng mở mắt, kinh ngạc phát hiện bản thân ở một nơi hoàn toàn xa lạ, đang muốn ngồi dậy, hạ thân lại chợt kéo tới một trận đau đớn ê ẩm khó nhịn. Hà Hi hít một hơi lạnh, lật một góc chăn trên người lên, liền suýt nữa bị các dấu vết xanh xanh đỏ đỏ cùng dịch thể sền sệt trên người làm hoảng sợ muốn ngất đi lần nữa.

CMN đây là tình huống gì!

Giữa lúc đại não Hà Hi chập mạch, Ngô Liệt đột nhiên mặc áo ngủ đi vào, hắn nhíu mày hứng thú nhìn tiểu Vampire đem chăn vén lên thật cao, lộ ra thân thể trần truồng vẻ mặt ngơ ngác, sau đó vô cùng tự nhiên lên tiếng chào Hà Hi: “Cục cưng, cảm giác thế nào?”

“A a a a a!” Hà Hi vừa nhìn thấy mặt Ngô Liệt liền lập tức hét lên giống như thấy ma, mông trần chạy như bay đến trước cửa sổ muốn nhảy lầu!

Nhưng mà mới vừa chạy đến trước cửa sổ Hà Hi liền hoảng sợ phát hiện trên bệ cửa sổ vậy mà lại bày đầy CMN tỏi! Dường như còn sợ chưa đủ, còn treo đầy dây tỏi trên từng khung nhỏ, giống như một hồ tỏi thủy tinh. Tiếp tục đọc

Phong cách – 24

Chương 24

Như tranh thủ được cơ hội bộc lộ tài năng trước mặt Giang Hàn, Mộc Phong tâm hoa nộ phóng đi tới nhà bếp lật một vòng.

Dì giúp việc hôm nay đã về với ông bà, cho nên ở nhà bếp không còn thừa lại bao nhiêu thực phẩm, Mộc Phong đeo tạp dề hình hoa ngồi chồm hổm dưới đất tìm thấy nguyên liệu thức ăn không được nhiều lắm trong tủ, Giang Hàn thì nhìn có chút hả hê đứng khoanh tay ở một bên cười nhạt.

Vốn không có ôm bao nhiêu kỳ vọng với tài nấu nướng của Mộc Phong, hơn nữa nguyên liệu cũng chẳng còn bấy nhiêu, Giang Hàn xoa tay, chuẩn bị hơn một nghìn chữ thể hiện cảm giác sau khi ăn.

Cảm giác có thể đem Mộc Phong nói tới khóc!

“Không có nhiều thực phẩm, vậy thì làm đơn giản chút, cho phía dưới của cậu ăn.” Mộc Phong ngữ khí vẫn bình thản nét mặt chính trực, hoàn toàn không giống như đang cố ý trêu đùa.

“Tôi thật sự rất muốn cắn anh.” Giang Hàn hung hăng nhe hai hàm răng ra.

Mộc Phong vui vẻ: “Phì.”

CMN, còn cười, quả nhiên là cố ý! Giang Hàn tức giận tới mức đi vòng vòng.

Mộc Phong lấy rau, lại lấy một miếng thịt đông từ trong tủ lạnh ra, xắt rau thành từng lát nhỏ rồi bắt nước xả đông thịt, bắt chảo đổ dầu, động tác lưu loát hạ đao như bay, làm liền một mạch vô cùng lưu loát, rất có phong độ đầu bếp. Giang Hàn ở một bên nhìn mắt có chút trợn trừng, bởi vì tướng tá và khí chất của Mộc Phong nhìn qua hoàn toàn thuộc phe hắc ám, một nhát đao có thể chém đứt người khác, không ngờ trên thực tế cũng là tiểu đương gia khéo tay, sự cách biệt vô cùng nghiêm trọng!

‘Xèo’ một tiếng, miếng thịt ở trong chảo dầu tản ra hương vị, Mộc Phong quan tâm mở máy hút khói trong nhà bếp, ánh mắt cưng chiều nói: “Ra ngoài sofa ngồi đi, đừng để khói dầu bám vào.”

“…” Giang Hàn tâm tình phức tạp ngồi trên ghế sofa. Tiếp tục đọc