Phong cách – 23

Chương 23

Giang Hàn mới vừa đóng cửa sổ lại, Mộc Phong đã mặt dày kéo ra nhảy vào trong.

Ở cùng vợ cần gì thể diện, Mộc Phong quyết đoán ưu tiên vợ số một, tàn nhẫn vô tình từ bỏ da mặt đi theo mình hơn 20 mấy năm nay.

“Cút ra ngoài!” Giang Hàn tức giận giậm chân một cái.

Mộc Phong lập tức nhớ lại hình ảnh một con mèo nhỏ tức giận huơ huơ móng vuốt trong không khí, không khỏi mỉm cười hạnh phúc.

Giang Hàn không hiểu ra sao nhìn hắn chằm chằm: “Kêu anh cút anh cười cái gì? Anh là M sao!”

“Là cậu nói, cái gì cũng đúng.” Mộc Phong ở trong phòng Giang Hàn say mê hít sâu một cái.

Nơi đây khắp nơi đều có mùi của Giang Hàn, tồn tại giống như thiên đường vậy .

Hít hai cái, Mộc Phong bình tĩnh đi tới chỗ Giang Hàn vừa vứt quần lót lên sàn, mắt lóe sáng.

“A a a a a!” Giang Hàn hét lên nhào tới chụp quần lót của mình, sau đó rất não tàn nhét quần lót vào trong túi quần, kinh hãi đè túi lại chất vấn: “Anh muốn làm gì!”

Vừa rồi trong chớp mắt Giang Hàn cảm thấy Mộc Phong như muốn nhào tới cướp!

“Không có gì.” Mộc Phong kềm chế sức mạnh hồng hoang trong cơ thể, cảnh cáo bản thân không được nhào tới cướp, hời hợt nói: “Có mùi.”

“Anh!” Nhắc tới Giang Hàn lại nhớ đến giấc mơ ngày hôm qua, trong mơ mình vậy mà lại cùng Mộc Phong lăn bừa bãi, còn quất nhiều tư thế, tình cảnh vô cùng khó coi, quả thật chỉ nghĩ thôi cũng thấy đỏ mặt, Giang Hàn bỗng nhiên lắc lắc đầu, như muốn hất giấc mơ đáng sợ này ra khỏi đầu. Tiếp tục đọc

Phong cách – 22

Chương 22

22.1

Hà Hi say đến loạng choạng, giống như bùn nhão đọng ở trên người hắn, mắt nửa mở nửa khép, hàng mi dày thanh tú nổi bật khiến gương mặt càng thêm xinh đẹp.

Người đàn ông đỡ Hà Hi đi mấy bước, lập tức câu dẫn nắm cằm Hà Hi nhìn mình, thấp giọng nói: “Tôi là Ngô Liệt, còn nhớ tôi không?”

Hà Hi ngay cả mí mắt cũng không mở, nói năng không rõ: “Cũng không phải Ngô Ngạn Tổ, ai thèm nhớ…”

Ngô Liệt xùy cười một cái, không nói nữa, đưa Hà Hi ra khỏi quán bar.

Buổi sáng ánh nắng gắt, Hà Hi một khi phơi nắng liền lập tức giống như mèo chạm nước hét lên một tiếng lui vào bóng râm dưới mái hiên, lắc đầu nói: “Tôi không đi.”

“Tại sao?” Ngô Liệt cười nhìn cậu.

Hà Hi mờ mịt mở mắt, nhìn ánh nắng trải khắp nơi bên ngoài, ấm ức nói: “Nắng!”

“Phơi nắng sớm tốt giúp thân thể khỏe mạnh.” Ngô Liệt điềm đạm nói.

“Tốt con khỉ!” Hà Hi đặt mông ngồi xuống đất, ngẹo đầu dựa vào tường, phàn nàn nói: “Tôi là Vampire đó, da rất mềm , không thể phơi nắng, điểm thường thức đó cũng không biết còn…”

Phải giải thích những việc này với những người phàm tục như các người, thật mệt tâm.

“Ha ha ha ha!” Ngô Liệt cười như bị thần kinh một hồi, sau đó tà mị cởi áo khoác ngoài để lên trên đầu Hà Hi, đưa lưng về phía Hà Hi khom xuống nói: “Tự che nắng đi, lên đây tôi cõng cậu.”

“Cái này còn tạm được…” Hà Hi lẩm bẩm, đội áo khoác đứng lên mơ mơ màng màng va vào tường một phát.

Ngô Liệt nhất thời cười đến long trời lở đất. Tiếp tục đọc