Phong cách – 36

Chương 36

“Tớ không có quậy. Tớ nói thật!” Mộc Thần vô cùng nghiêm túc lặp lại lần nữa, “Tớ thật sự là người sói, lỗ tai của tớ và đuôi đều là thật.”

Lâm Sở thoạt nhìn càng khó chịu hơn: “Cậu không muốn nói hiện tại có thể không nói, tớ không có ép buộc cậu, gạt tớ làm gì.”

Hai người lúc này đã đi tới trước cửa khu nhà trọ, Mộc Thần bị Lâm Sở đẩy nhẹ ra, thần sắc phức tạp nhìn Lâm Sở xoay người đi lên lầu, đành bước đuổi theo, tiếp tục giải thích: “Tớ thật sự, cậu không tin chờ chút về nhà tớ lấy tai và đuôi ra cho cậu xem.”

Lâm Sở không vui nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chắc chắn lại muốn chạy vào WC lén đội.”

Tui mất hứng, vợ vậy mà lại xem tui là đồ đần!

“…” Mộc Thần đã tưởng tượng tới rất nhiều tình cảnh lúc nói thẳng, các loại các dạng tình huống và cách ứng phó đều đã nghĩ đến, duy chỉ có tình huống đối phương hoàn toàn không tin là chưa nghĩ tới!

Sói nhỏ hơi ngẩn ra, nhất thời không biết nói cái gì cho phải, không thể làm gì khác hơn là im lặng không lên tiếng đi lên lầu.

Trên mặt in hoa hai từ lúng túng! Tiếp tục đọc

Phong cách – 35

Chương 35

Chiều xuống, hoàng hôn bao phủ khiến phòng vẽ nhìn vô cùng ấm áp, tiếng ve sầu kêu cả ngày cuối cùng cũng im ắng, gió hè mang theo ánh chiều tà nhuộm vàng thổi bay rèm cửa sổ. Tháng 6, sắp đến cuối kỳ, sau một học kỳ dài dẵng tháng cuối cùng bỗng được giao một đống dự án, mấy ngày nay Mộc Thần và Lâm Sở đều ngâm mình trong phòng vẽ từ sáng sớm đến chiều tối để hoàn thành dự án.

Vẽ mệt mỏi liền show ân ái một cái!

Đồng bọn FA biểu thị cuộc sống này thật sự quá khổ sở, vừa phải chạy đồ án, vừa bị ngược cẩu FA, vẽ mệt rồi tính ngẩng đầu cho mắt nghỉ ngơi một chút thì lại chịu phải nghìn vạn bạo kích!

Mộc Thần xoay xoay eo, cả người nằm úp sấp trên người Lâm Sở, u oán nói: “Vẽ mệt quá, tớ muốn ăn thịt nướng.”

Lâm Sở lập tức ngồi thẳng người, tạo nên cảm giác vô cùng rắn chắc đáng tin cậy, xoa xoa mái tóc mềm của vợ, nói: “Vậy đi thôi, tớ cũng mệt rồi.”

“Đi thôi.” Mộc Thần vui vẻ chuẩn bị dọn đồ.

Lâm Sở xoa xoa cái bụng: “Tớ muốn đi vệ sinh.”

“Đi đi.” Mộc Thần vội thu xếp đồ đạc.

“Thôi đi, lỡ cái tên thần kinh kia lại tới quấy rầy cậu.” Lâm Sở lo lắng, “Tớ nhịn cái đã !”

Mộc Thần vừa bực mình vừa buồn cười, ở trên mặt Lâm Sở bóp nhẹ một cái, nói: “Tới thì tới, không cho phép nhịn nữa.” Tiếp tục đọc

Phong cách – 34

Chương 34

Quen nhìn vẻ ngang ngược ngày thường, nên lúc này nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng mặt đỏ tới mang tai mặc người chà đạp của Giang Hàn, Mộc Phong quả thật muốn giải quyết cậu ngay tại chỗ, thế nhưng vừa rồi lúc nổi giận đạp một cú bay cửa vẫn còn để bên cạnh TV, hai người cũng không thể ban ngày ban mặt không đóng cửa liền hắc hắc hắc, hơn nữa trên người Mộc Phong không mang theo thuốc ức chế biến thân, hơn nữa chết người nhất là ngoài cửa có rất nhiều bảo vệ và nhân viên vệ sinh vây xem, phỏng chừng đang đợi Mộc Phong bồi thường.

Vì vậy Mộc Phong lưu luyến ở trên môi sưng đỏ lại đầy nước của Giang Hàn gặm một cái, mới ngồi dậy thả cậu ra.

Giang Hàn tủi thân hít mũi một cái, từ nhỏ đến lớn từ trước đến nay chưa từng có ai dám ức hiếp cậu như vậy, đại thiếu gia mới vừa bị đè lên giường cưỡng hôn mười phút tam quan triệt để nát bấy, vẻ mặt mờ mịt đờ ra nhìn cánh cửa bị tháo dỡ, y như một bãi cỏ vừa bị người ta chà đạp.

Mộc Phong nhìn cái dáng vẻ này của Giang Hàn liền muốn bật cười, chần chừ một chút, vẫn không yên lòng xác nhận lại: “Lời em mới vừa nói, được tính đúng không.”

“… Không tính ! Đó là do anh ép buộc!” Giang Hàn lấy lại được chút tinh thần, trở mặt như lật sách, ngay lập tức quỵt lời!

Mộc Phong suýt chút vác cậu lên. Tiếp tục đọc

Phong cách – 33

Chương 33

Dáng vẻ lúc bình thường của Mộc Phong vốn đã hung hãn hơn người bình thường, lúc này mặt trầm đến mức có thể chảy ra nước, vì vậy mọi người đều bị khí thế của hắn làm cho sợ hãi, im thin thít!

“Phát bóng.” Mộc Phong sẳng giọng dán mắt nhìn nam sinh đối diện.

Nam sinh chân run một cái, suýt tý nữa đã quỳ xuống.

Bởi vì Mộc Phong thoạt nhìn thật sự không giống như tới để đánh bóng chuyền, ngược lại giống như tới để bắt kẻ thông dâm!

Mắt Tiểu Diệp đảo một cái, cười khan hai tiếng hỏi Giang Hàn: “Hàn ca, người này là bạn anh?”

Giang Hàn khẽ cắn môi, nhắm mắt nói: “Bảo mẫu nhà anh.”

Khóe miệng Mộc Phong giật một cái, mặt càng đen hơn.

Tiểu Diệp ngẩn ra, nghĩ thầm nhất định là mình nghe lầm, thế là xác nhận lại: “Là bảo vệ?”

Giang Hàn gằng từng chữ vô cùng rõ ràng, nói: “Bảo — mẫu.” Tiếp tục đọc

Phong cách – 32

Chương 32

Mộc Phong nắm chìa khóa số trong tay, lặng lẽ khoanh tay nhìn Giang Hàn. Mộc Phong đã thay xong quần áo, trên người chỉ mặc một cái quần bơi tứ giác giản dị màu đen, bả vai dày rộng, cơ bắp cánh tay đẹp, cơ ngực nổi lên, thắt lưng gầy nhưng có lực, cùng với hai cái chân dài thẳng nuột nhìn toàn bộ không sót một cái gì. Hơn nữa điểm chết là quần bơi hơi chặt, vào lúc này lại bao quanh vật thể to lớn đang nằm chễm chệ phía bên trái cực rõ, nhìn vô cùng nghẹt thở!

“Anh sao lại ở đây!” Giang Hàn la to, cậu cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy Mộc Phong mặc ít vải như vậy, lại giật mình hoảng loạn khó hiểu, đôi mắt không khống chế được mà nhìn chằm chằm phần dưới của Mộc Phong. Hoàn toàn biến thành con mèo nhỏ nhìn chòng chọc vào đũng quần!

Bởi vì cái đó của Mộc Phong thật sự là rất nghịch thiên.

Giang Hàn đói khát nuốt nước miếng, suýt chút nữa không thể khống chế được sự kích động mà bắt đầu sờ soạng.

CMN tiểu tiện nhân kia lại đang quấy rối! Giang Hàn lập tức đem tiểu thụ đói khát trong lòng đánh cho một trận, sau đó nghiêm túc mặc niệm mười lần “Tui là công” ! Tiếp tục đọc

Phong cách – 31

Chương 31

Rèm cửa màu đỏ sậm cắt đứt hoàn toàn ánh sáng bên ngoài, khiến người ta không phân được là ngày hay đêm.

Trong phòng ngủ giường vừa lớn vừa mềm, Hà Hi như con mèo nhỏ cuộn tròn lại ngủ, hơn nửa người lún xuống giường mềm mại, vừa thích vừa thoải mái. Một tiếng trước mặt trời vừa xuống núi, toàn bộ dấu vết ngày hôm qua trên người cậu đã biến mất, nửa cánh tay và một cái chân lộ ra ngoài chăn vừa trắng vừa trơn bóng, không có lấy nửa điểm khuyết điểm.

Cửa truyền đến tiếng bước chân, Ngô Liệt đi vào phòng, đem hai túi đồ mới mua đặt lên bàn, sau đó ngồi ở mép giường nhẹ nhàng vuốt ve Hà Hi mềm mại, ghé vào tai cậu thấp giọng nói: “Cục cưng, nên dậy rồi.”

“Không muốn.” Hà Hi ở trên giường lăn một vòng, đem toàn bộ chăn trùm lên người. Tiếp tục đọc