Phong cách – 18

Chương 18

18.1

Lâm Sở chạy một đường tới cạnh hồ nước sau trường, muốn yên tĩnh một lát.

Tuy hắn hiện tại có một bụng câu hỏi muốn hỏi Mộc Thần, thế nhưng hắn không muốn để Mộc Thần chứng kiến cảnh mình khóc. Lâm Sở suy nghĩ lúc hắn gặp Mộc Thần để ngả bài bản thân phải vô cùng lạnh lùng, trong lạnh lùng còn phải có thêm một chút ung dung, trong ung dung phải hiện ra vẻ ta đây không chấp!

Quyết định như vậy xong, nam thần mạnh mẽ quyết không chấp được 3 giây, sau đó khóc tèm lem.

Híc! Cậu ấy cái gì cũng biết lại không chịu nói, mau trả lại cục cưng ngoan hiền manh cho tui!

Uổng cho bản thân đau lòng vợ mỗi ngày vẽ nhiều quá hao tổn trí óc, mỗi ngày còn bóc vỏ hồ đào bổ não cho cậu ấy… (.>︿<)

Thật giống như chính mình là người giúp cậu ấy não bổ! Σ(°°)︴

Sau khi khổ sở một trận, Lâm Sở lau khô mặt gọi điện cho Giang Hàn, muốn được an ủi.

Nhạc chờ vang lên rất lâu, Giang Hàn bên kia vừa nhận điện thoại, giọng đã cực kỳ dung dữ, vô cùng đáng sợ gào: “Cái gì!?”

“Anh hét cái gì?” Lâm Sở nghẹn lời.

Nam thần giờ phút này, giống như một đóa hoa yếu ớt, vô cùng cần che chở và an ủi.

“Có rắm mau phóng!” Giang Hàn hoàn toàn mặc kệ chết sống của Lâm Sở, bắt đầu nổi giận mắng: “Đều tại mày! Đợi khi nào rãnh ông đây sẽ tìm mày tính sổ!”

“Em làm gì?” Lâm Sở cảm giác cuộc sống này thật khó khăn, vợ không thương mình, bạn gay còn hung dữ như vậy.

“Quên đi, một lời khó nói hết, không có việc gì anh mày cúp trước.” Giọng Giang Hàn vô cùng u oán. Tiếp tục đọc

Phong cách – 17

Chương 17

Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Lâm Sở, Mộc Thần ngoan ngoãn để cho hắn bế công chúa về phòng.

Bình thường đều là Lâm Sở bị Mộc Thần ôm, ngày hôm nay cách vẽ rốt cục đã chính xác, Lâm Sở kích động ôm vợ đi vòng vòng trong nhà.

Còn hận không thể nhảy một bản!

“Có phải chồng rất mạnh không?” Lâm Sở oán niệm sâu nặng xác nhận.

Có một người vợ có sức mạnh nghịch thiên, quả thật mỗi ngày đều sống trong rừng tự ti!

“Mạnh lắm, cậu mạnh nhất.” Mộc Thần nín cười chọt chọt cơ ngực Lâm Sở, nói: “Được rồi, thả tớ xuống giường.”

“Không!” Lâm Sở ôm Mộc Thần đứng bên cửa sổ, dõng dạc nói: “Để chồng ôm đứng xem phong cảnh một lúc!”

Vì vậy hai người lẳng lặng nhìn đứng nhìn bụi bị gió thổi bay bên ngoài chung cư.

Mộc Thần buồn cười hỏi: “Cảnh đẹp không?”

Lâm Sở nghe vậy, rũ mắt xuống nhìn Mộc Thần. Áo ngủ Mộc Thần có nút đầu không cài lại, xương quai xanh xinh đẹp mờ ảo trong tối, vừa ấm lại vừa ám muội.

Lâm Sở cúi đầu nhẹ nhàng hôn xương quai xanh Mộc Thần một cái, gương mặt dịu dàng phà ra hơi thở ấm áp ở trên cổ cậu cọ cọ, ôn nhu nói: “Rất đẹp.”

“… Vậy hôn một cái.” Mộc Thần mắt lấp lánh.

“Được.” Lâm Sở không sợ bị lây bệnh mà hôn Mộc Thần một cái, sau đó hài lòng đặt người lên giường đắp chăn, lại đi rót ly nước ấm và cầm ipad tới đặt trên tủ đầu giường Mộc Thần, dịu dàng nói: “Uống nhiều nước ấm, chán thì lướt ipad xem.”

“Phì.” Mộc Thần nở nụ cười, “Nhanh đi đi, trễ bây giờ.” Tiếp tục đọc