Phong cách – 19

Chương 19

Mộc Thần nghiêm túc giải thích: “Thật ra những gì cậu vừa nói đều là do tớ đoán, khi đó thích cậu lại không dám nói, nên mới dùng cách vẽ như một cách thức lưu lại kỷ niệm của chúng ta.”

“Nhưng làm sao đoán được chuẩn như vậy?” Lâm Sở rất không tin tưởng.

“Bởi vì biểu hiện hai lần đó của cậu quả thật rất kỳ lạ.” Mộc Thần muốn cười, “Giả say, mà cứ một lúc lại tỉnh, lúc chạy nhìn cũng có hơi căng thẳng, bất quá lúc đó tớ sợ mình hi vọng nhiều rồi thất vọng nhiều, cho nên không dám nghĩ tới hướng đó, không thể làm gì khác hơn là tự nói với mình… “

“Tự nói với mình cái gì? ” Lâm Sở hỏi.

“Tự nói với mình có thể cậu chỉ là hơi ngu ngốc thôi.” Mộc Thần dùng ngón trỏ chỉ chỉ vào đầu mình.

Biểu cảm của Lâm Sở nhất thời rất phức tạp: …

Chờ một chút, chẳng lẽ thiết lập “Ở trước mặt người yêu thể hiện khí sắc nam thần cao lãnh và thỉnh thoảng sẽ thể hiện một chút dễ thương” sai rồi sao?

Hơi ngu ngốc là cái quỷ gì! Thiết lập đã sớm hư rồi sao? Σ(°°)︴ Tiếp tục đọc

Phong cách – 18

Chương 18

18.1

Lâm Sở chạy một đường tới cạnh hồ nước sau trường, muốn yên tĩnh một lát.

Tuy hắn hiện tại có một bụng câu hỏi muốn hỏi Mộc Thần, thế nhưng hắn không muốn để Mộc Thần chứng kiến cảnh mình khóc. Lâm Sở suy nghĩ lúc hắn gặp Mộc Thần để ngả bài bản thân phải vô cùng lạnh lùng, trong lạnh lùng còn phải có thêm một chút ung dung, trong ung dung phải hiện ra vẻ ta đây không chấp!

Quyết định như vậy xong, nam thần mạnh mẽ quyết không chấp được 3 giây, sau đó khóc tèm lem.

Híc! Cậu ấy cái gì cũng biết lại không chịu nói, mau trả lại cục cưng ngoan hiền manh cho tui!

Uổng cho bản thân đau lòng vợ mỗi ngày vẽ nhiều quá hao tổn trí óc, mỗi ngày còn bóc vỏ hồ đào bổ não cho cậu ấy… (.>︿<)

Thật giống như chính mình là người giúp cậu ấy não bổ! Σ(°°)︴

Sau khi khổ sở một trận, Lâm Sở lau khô mặt gọi điện cho Giang Hàn, muốn được an ủi.

Nhạc chờ vang lên rất lâu, Giang Hàn bên kia vừa nhận điện thoại, giọng đã cực kỳ dung dữ, vô cùng đáng sợ gào: “Cái gì!?”

“Anh hét cái gì?” Lâm Sở nghẹn lời.

Nam thần giờ phút này, giống như một đóa hoa yếu ớt, vô cùng cần che chở và an ủi.

“Có rắm mau phóng!” Giang Hàn hoàn toàn mặc kệ chết sống của Lâm Sở, bắt đầu nổi giận mắng: “Đều tại mày! Đợi khi nào rãnh ông đây sẽ tìm mày tính sổ!”

“Em làm gì?” Lâm Sở cảm giác cuộc sống này thật khó khăn, vợ không thương mình, bạn gay còn hung dữ như vậy.

“Quên đi, một lời khó nói hết, không có việc gì anh mày cúp trước.” Giọng Giang Hàn vô cùng u oán. Tiếp tục đọc

Phong cách – 17

Chương 17

Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Lâm Sở, Mộc Thần ngoan ngoãn để cho hắn bế công chúa về phòng.

Bình thường đều là Lâm Sở bị Mộc Thần ôm, ngày hôm nay cách vẽ rốt cục đã chính xác, Lâm Sở kích động ôm vợ đi vòng vòng trong nhà.

Còn hận không thể nhảy một bản!

“Có phải chồng rất mạnh không?” Lâm Sở oán niệm sâu nặng xác nhận.

Có một người vợ có sức mạnh nghịch thiên, quả thật mỗi ngày đều sống trong rừng tự ti!

“Mạnh lắm, cậu mạnh nhất.” Mộc Thần nín cười chọt chọt cơ ngực Lâm Sở, nói: “Được rồi, thả tớ xuống giường.”

“Không!” Lâm Sở ôm Mộc Thần đứng bên cửa sổ, dõng dạc nói: “Để chồng ôm đứng xem phong cảnh một lúc!”

Vì vậy hai người lẳng lặng nhìn đứng nhìn bụi bị gió thổi bay bên ngoài chung cư.

Mộc Thần buồn cười hỏi: “Cảnh đẹp không?”

Lâm Sở nghe vậy, rũ mắt xuống nhìn Mộc Thần. Áo ngủ Mộc Thần có nút đầu không cài lại, xương quai xanh xinh đẹp mờ ảo trong tối, vừa ấm lại vừa ám muội.

Lâm Sở cúi đầu nhẹ nhàng hôn xương quai xanh Mộc Thần một cái, gương mặt dịu dàng phà ra hơi thở ấm áp ở trên cổ cậu cọ cọ, ôn nhu nói: “Rất đẹp.”

“… Vậy hôn một cái.” Mộc Thần mắt lấp lánh.

“Được.” Lâm Sở không sợ bị lây bệnh mà hôn Mộc Thần một cái, sau đó hài lòng đặt người lên giường đắp chăn, lại đi rót ly nước ấm và cầm ipad tới đặt trên tủ đầu giường Mộc Thần, dịu dàng nói: “Uống nhiều nước ấm, chán thì lướt ipad xem.”

“Phì.” Mộc Thần nở nụ cười, “Nhanh đi đi, trễ bây giờ.” Tiếp tục đọc

Phong cách – 16

Chương 16

16.1

Vì để lĩnh giáo kinh nghiệm yêu đương, vừa rạng sáng ngày hôm sau Mộc Phong đã mời chuyên gia Hà Hi đến nhà, làm một đại tiệc cho tên Vampire tham ăn này.

Hà Hi ở trong quán bar cả đêm, cố nhịn không uống máu, thành công cai máu được thêm một ngày, hiện tại vô cùng đói, vô cùng dày vò.

Mộc Phong đeo tạp dề bận rộn trong phòng bếp, Hà Hi lại tiện hề hề đi dạo khắp nơi trong nhà, hắn cảm thấy vô cùng hứng thú với đống chai lọ tinh xảo trong phòng làm việc của Mộc Phong, nhưng mà mới vừa bước thêm một bước đã bị Mộc Phong nắm cổ áo xách ra ngoài ném lên ghế sofa.

“Cho tao xem một chút cũng có chết ai đâu.” Hà Hi mặt dày phàn nàn nói.

“Sẽ chết.” Mộc Phong cấp tốc đóng cửa phòng làm việc lại, phòng ngừa Vampire gấu chó quấy rối.

Hà Hi học bộ dáng Mộc Thần, phồng má moe moe: “Hừ!”

“Cái biểu cảm này mày làm cũng vô dụng.” Mộc Phong lãnh khốc mở TV, vứt điều khiển vào trong lòng Hà Hi, nói: “Xem TV, không được lộn xộn.”

Một phút sau, Hà Hi bỗng như một cơn gió chạy đến trước mặt Mộc Phong, dùng một ngón tay trỏ và một ngón tay cái cầm cái quần lót lắc qua lắc lại, hỏi: “Của mày?”

“Nói nhảm.” Mộc Phong giật lại quần lót, cau mày nói: “Mày làm gì đó?” Tiếp tục đọc

Phong cách – 15

Đậu đã lập wattpad, sẽ up dần truyện lên đó. Nên n~ bạn hay re-up đừng re-up nữa. Chap mới sẽ up sau wordpress 1 ngày. -> Link wattpad

Chương 15

15.1

Thấy Giang Hàn bị ôm lên, tài xế lập tức liều mạng xông lên đánh Mộc Phong, hét to một tiếng dùng khăn ha-đa [1] quất lên lưng và eo Mộc Phong, sau đó gào lên thu tay về tấn thế, tuy làm đủ trò nhưng toàn bộ quá trình không ai chú ý tới hắn.

[1] khăn ha-đa : khăn dệt bằng tơ lụa của người Tạng và một số người Mông Cổ, dùng để tặng nhau khi gặp mặt, tỏ ý kính trọng và chúc mừng, cũng dùng trong các buổi lễ tế thần

Mà Giang Hàn thì ở trong lòng Mộc Phong liều mạng đạp chân giãy dụa, Mộc Phong càng ôm hắn chặt hơn, trên gương mặt u ám lại nổi lên nét đỏ ửng khả nghi, giải thích ngay thẳng: “Xin lỗi, tại vì lúc nãy cứ nhìn cậu cho nên mới cứng như vậy, không phải cố ý. “

“… ” Trong nháy mắt Giang Hàn quên cả đau chân miệng cũng há to đến nhét được quả trứng gà.

Cái gì mà nhìn cậu cho nên mới cứng như vậy! Chuyện như thế mà cũng dám nói ra khỏi miệng sao! Tên này quá quái đản rồi!

“Cậu không cần phải sợ, thật ra tôi chỉ muốn cùng cậu hẹn hò.” Mộc Phong nở một nụ cười mà tự cho là dịu dàng.

Tam quan của Giang Hàn nhất thời bị gột rửa: “Hẹn hò? Anh khẳng định không phải quyết đấu? Con bà nó vậy anh cười dọa người như vậy để làm gì?”

Mộc Phong tổn thương nhưng vẫn ráng cười, giải thích: “Thật sự chỉ muốn hẹn hò với cậu, dáng vẻ của tôi trời sinh có hơi hung dữ.”

Thấy đối phương dường như hoàn toàn không phải tới đánh nhau, Giang Hàn mới dám mở miệng tiện ra, bình tĩnh sửa sai nói: “Không phải là có hơi, mà là quá hung dữ.” Tiếp tục đọc

Phong cách – 14

Chương 14

Kỳ thật lúc Mộc Phong đuổi theo Giang Hàn còn chưa đi xa, cậu đang đứng ở ven đường chờ tài xế tới đón, trong bụng đầy dấu chấm hỏi. Lúc đầu hắn còn muốn biết rốt cục là có chuyện gì, nhưng mà bị Lâm Sở hoảng hốt hối đi đi.

Lâm Sở giương nanh múa vuốt diễn tả lại cho Giang Hàn cảnh mình bị vợ xách như xách gà như thế nào, thắt lưng bây giờ đau chưa hết, sau đó ra kết luận — Sức mạnh của anh trai Mộc Thần chắc chắn càng khủng bố hơn, nói không chừng có thể tay không bẻ gãy thép, đánh nhừ tử Giang Hàn cũng chả khác gì trò chơi đấm bốc.

“Anh ta đánh anh không cần dùng tới hai tay, em dám cá với anh.” Lâm Sở lo lắng nói: “Bổ một nhát thôi, liền chém đứt anh.”

Giang Hàn: “… Mày mới một nhát đã đứt.”

“Anh đi trước đi, em về hỏi xem có chuyện gì.” Lâm Sở hiên ngang lẫm liệt đè mạnh lên vai Giang Hàn, nói: “Không cần lo cho em.”

“Ai thèm lo cho chú mày.” Giang Hàn do dự chốc lát, quyết định vẫn là đi trước đi, lỡ thật sự có mâu thuẫn gì, ở trước mặt hai người đánh nhau với Mộc Phong cũng xấu hổ.

Bên này Mộc Phong theo mùi đuổi theo, nhìn xa xa thấy Giang Hàn đứng ở ven đường, trong lòng nhất thời có hơn 100 con nai chạy loạn ‘duangduangduang’, Mộc Phong cảm giác máu nóng toàn thân như vọt hết lên trên mặt, cháy bừng hết hai gò má.

Là một thằng đàn ông, trên con đường tình yêu phải dũng cảm! Trong lòng nghĩ như vậy, Mộc Phong quyết định hướng về phía Giang Hàn hô to: “Giang Hàn! Cậu đứng đó đừng cử động! ” Tiếp tục đọc

Phong cách – 13

Chương 13

Ngoài cửa mơ hồ truyền đến tiếng Giang Hàn và Lâm Sở nói chuyện, Giang Hàn dường như rất tức giận.

Thấy biểu cảm này của ca ca, Mộc Thần hiếu kỳ nói: “Không phải tìm ảnh đánh nhau? Vậy là sao?”

Gương mặt u ám của Mộc Phong nổi lên một nét đỏ ửng khả nghi, ho khan một cái để che giấu, nói: “Chuyện của người lớn, em đừng hỏi. “

“Í… ” Tiểu Mộc Thần cơ trí chớp mắt, bừng tỉnh đại ngộ: “Ca! Có phải anh thích Giang Hàn rồi không?”

“Nói mò.” Mặt Mộc Phong càng đỏ hơn, nhưng mà liều mạng duy trì biểu cảm uy nghiêm, hiệu quả thị giác giống như Quan Công. Tiếp tục đọc